ốn tiếp tục thi học, rất ủng hộ, còn nói cái gì nâng cao trí tuệ của bản thân mới rút ngắn khoảng cách với tiểu yêu. (Cảnh Trí đấy ạ =_:)
Thái Niểu nhìn khuôn mặt đắc ý của Trương Cảnh Trí, không có ý tốt muốn vạch trần anh, nhưng chỉ có thể giả bộ bản thân cầu tiến đứng im. Mới đầu có chút không chấp nhận được, sau mấy ngày lại thấy Thái Niểu nói đến hăng hái, thật nóng lòng muốn đi thi thử.
cô đóng cửa đi học, Lưu Ly là phụ nữ có thai cũng đóng cửa dưỡng thai. Hai người cùng đóng cửa lại vừa đúng có thể làm bạn. Sáng sớm Bạch Kỳ Trấn đưa Lưu Ly đến biệt thự sau đó cùng Trương Cảnh Trí hai người cùng nhau đi làm.
Lưu Ly cùng Bạch Kỳ Trấn đã lĩnh giấy chứng nhận, bởi vì Lưu Ly mang thai, nên hai người cũng không muốn vội vàng kết hôn, kết quả là, hai người thương lượng là dứt khoát không tổ chức, đợi ngày con trai một tuổi sẽ gộp lại tổ chức ăn mừng một thể.
Thái Niểu nghe xong, cảm giác hai người này càng ngày càng biết cách vơ vét, “Chúng tớ ăn của bọn cậu một bữa, lại phải đi hai lần tiền, Lưu Ly, cậu cái gì cũng tính toán được.”
Lưu Ly đắc chí, “Đó là, tớ tính chờ con trai một tuổi, tớ liền bố trí hai lễ một viết tân hôn của Lưu Ly và Bạch Kỳ Trấn, một viết mừng Bạch công tử một tuổi. Đến lúc đó xem ai dám đi một phần lễ!”
Thái Niểu im lặng, “Lưu Ly à, cậu có thể biết xấu hổ một chút không.”
“Cậu thì biết cái gì, lão Bạch nhà tớ là một thanh quan, tớ không tính toán tiền bạc hợp lý, con tớ cả tiền mua sữa bột cũng không có mà uống.” Lưu Ly nói đạo lý một hồi, Thái Niểu không nói lại cô, chẳng qua là lắc đầu than thở: “Cậu cùng phó thị trưởng Trương khi nào thì lĩnh chứng?”
“Mười hai tháng giêng, hôm đó trùng với sinh nhật tớ.” Chuyện này là do Trương Cảnh Trí quyết định.
Lưu Ly gật đầu, “Ngày ấy cũng được, vậy lúc nào thì tổ chức?”
“Thủ trưởng Trương định tháng ba, ngày cụ thể còn phải chờ cao nhân chỉ điểm.” Thái Niểu không có ý kiến gì, những chuyện này đều giao cho cha mẹ hai bên, bọn họ vui lòng trông nom, người trẻ tuổi càng thảnh thơi.
Lưu Ly lấy ra cuốn sổ ghi nhớ, mang thai trí nhớ kém đi rất nhiều. cô viết xong, đột nhiên nhớ tới cái gì, nói: “Đúng rồi, tiểu Điểu, cậu có biết chuyện Hoạt Tích Niên từ chức chưa!”
“Từ chức?” Cực nhọc vất vả thi đậu viên chức nhà nước, sao lại từ chức. Tin tức này quá chấn động, “Anh ta không phải là người tài ba trong phòng sao?”
“Cụ thể ra sao tớ cũng không rõ lắm, chỉ biết là anh ta từ chức rồi.” Hoạt Tích Niên quả thật từ chức, cũng không phải do anh muốn.
Tuy hôn lễ của Thái Niểu và Trương Cảnh Trí được tổ chức trong bí mật, nhưng hai người thường ra vào cùng nhau, người có mắt nhìn nhất định biết được quan hệ của họ. Từ khi Hoạt Trình nghe tin Thái Niểu và Trương Cảnh Trí muốn kết hôn, nhanh chóng đều động mọi người tìm hiểu sự tình, sau khi biết được nguyên nhân. Lập tức dạy bảo con mình, “Tiểu tử con nên cách xa Thái Niểu một chút, con sao này đừng thích cô ta nữa.”
Hoạt Tích Niên cười lạnh. “Người muốn con yêu chính là cha, người không muốn con yêu cũng chính là cha. Cha, con là người, không phải robot, cha nói yêu là yêu, nói không yêu là không yêu.”
Hoạt Trình giận dữ tát vào mặt Hoạt Tích Niên, “Người phụ nữ của Trương Cảnh Trí không phải người nào cũng có thể động vào, lần này anh ta chỉ mới cảnh cáo , lần sau sẽ như thế nào, nếu anh ta nắm được điểm yếu của ta, sẽ đẩy ta xuống. Con có biết để có được như ngày hôm nay anh ta đã làm gì không? Trương Cảnh Trí chính là tử thần, anh ta điểu tra bắt thóp điểm yếu của người khác. Anh ta đẩy rất nhiều người suống ngựa, một mình bước lên, thị trưởng còn phải kính anh ta mấy phần, anh ta được mọi người đề cử, những mánh khóe, bối cảnh, của anh ta muốn một người nào đó chết, người đó sẽ không thoát khỏi.”
Hoạt Tích Niên ngẩn ngơ, anh không phải sợ, mà là bi ai.
Hoạt Trình nhìn con trai, thở dài, “Không phải con muốn ra nước ngoài ư, tìm một trường học con thích, cho sẽ cho người sắp xếp cho con qua đó.” Có một số việc ông không thể không đề phòng.
“Lúc đầu con xin cha, nhưng cha không đồng ý, nhất quyết không cho con du học, nên con mới chọn làm quan chức. Hôm nay, con cái gì cũng ổn, cha lại bắt con ra nước ngoài?” Hoạt Tích Niên cảm thấy buồn cười.
“Tích Niên, nếu cha có thể bình anvề hưu, cha với mẹ con sẽ đi Vancouver, nếu….” Hiện giờ không nắm chắc Trương CẢnh Trí có rat ay hay không. “Tóm lại, trước tiên con nên du học, quyết định như vậy đi.”
Hoạt Trình đi khỏi, Hoạt Tích Niên nhìn bong dáng của ông, giận giữ nhắm mắt lại.
Thái Niểu không nghĩ tới còn có thể gặp Hoạt Tích Niên, vì phải về quê đón năm mới, nên Thái Niểu và Lưu Ly vào cửa hàng mua vài bộ đồ nam mới, lại tình cờ gặp Hoạt Tích Niên cũng mua đồ tại đây.
“Đã lâu không gặp.” Thái Niểu gượng cười hỏi.
Hoạt Tích Niên cũng cười, “Đúng vậy, đã lâu không gặp.” Nói xong, liền nhìn Lưu Ly,
“Nghe nói cô mang thai, chúc mừng.”
Lưu Ly vuốt bụng chưa nhô lên của mình, nở nụ cười hạnh phúc, “Cám ơn, đợi đứa bé được một tháng mời anh đến uống vài ly rượu.”
“Đầy tháng à.” Hoạt Tích Niên nhớ kỹ ba chữ kia chán nản cười, “Tôi không