Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323691

Bình chọn: 9.5.00/10/369 lượt.

Hinh Mi tiếp cận anh vì mục đích gì, về sau hai người ở cùng nhau anh cũng thật sự thích cô, mà anh cũng nhìn ra cô cũng thật lòng thích anh, anh không nên dùng những lời này làm tổn thương cô.

“Nhiêu Triết, anh thật đáng sợ.” Từ từ buông vạt áo anh ra, cô khóc không ra nước mắt, ngực bị một sự uất ức khổng lồ làm nghẹn đến không thể thở nổi.

cô cẩn thận từng li từng tí phát triển tình cảm của hai người, kết quả lại đổi lấy sự châm chọc và cười nhạo của anh.

Hai kiếp làm người, lại yêu cùng một người đàn ông, đều bị tổn thương tuyệt tình như nhau. Khi cô muốn nói rõ với anh tất cả, nhưng anh lại làm khó dễ, không chịu tin cô.

cô cười lạnh lui về phía sau, mang theo sự thương tổn tuyệt vọng, cầm ly nước trên bàn, lúc Nhiêu Triết cho là cô sẽ hắt ly nước đó vào anh, nhưng cô lại dùng sức tự dội ly nước lên đầu mình. (anh nghĩ ai cũng đê tiện như anh sao?)

Nhiêu Triết bị động tác của cô làm sợ hết hồn.

Những giọt nước không ngừng rơi tí tách từ trên tóc trên mặt cô, dáng vẻ nhếch nhác vô cùng, cô giận dữ trừng mắt nhìn anh, thuận tay lau gương mặt đầy nước.

“Tôi chỉ muốn dùng cách này để làm mình tỉnh táo lại, bởi vì nếu tôi không làm như vậy, sợ rằng sẽ khó khống chế kích động muốn lập tức giết chết anh.”

cô tuyệt vọng nhìn anh, lắc đầu một cái: “Nhiêu Triết, hai kiếp sống anh đều làm tôi vô cùng thất vọng. Từ nay về sau, tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa!”

Lúc cô xoay người rời đi, Nhiêu Triết đột nhiên có cảm giác, nếu lần này anh không giữ Kỷ Hinh Mi lại, đời này anh sẽ mất cô vĩnh viễn.

Nhưng, giữ được rồi thì lại thế nào?

__

trên màn hình notebook không ngừng hiện ra đường đi của thị trường chứng khoán, lòng Nhiêu Triết cũng theo đường cong kia mà trở nên phiền não bất an.

Thị trường chứng khoán gần đây rất bất ổn, rõ ràng như anh dự trù tất cả các đường đều đỏ, nhưng anh biết điều này cũng không có nghĩa thị trường chứng khoán đang tăng giá.

Tựa như tâm tình của anh lúc này, vốn anh nên vui mừng vì Thượng Quan Nhu đã mất mà sống lại mới đúng, nhưng bây giờ khuôn mặt xuất hiện nhiều nhất trong đầu anh mỗi ngày chẳng biết từ lúc nào đã biến thành Kỷ Hinh Mi.

Nhắm mắt lại, hình ảnh cô ấy chật vật, ướt đẫm lại xuất hiện trước mắt anh.

Phải tuyệt vọng và tức giận đến mức nào mới có thể làm cô mất lý trí hành hạ mình như thế?

cô nói cô mới thật sự là Thượng Quan Nhu, bây giờ cẩn thận ngẫm lại mới thấy hai người bọn họ thật sự có rất nhiều điểm giống nhau.

Hơn nữa, một cô gái không giàu có, chẳng những thành thục các loại nghi lễ dùng cơm, mà ngay cả năng lực ngoại ngữ cũng ưu tú khiến người ta phải chậc lưỡi hít hà.

một người có hao tổn tâm sức bắt chước người khác đến thế nào cũng sẽ đến lúc cực hạn, nhưng Kỷ Hinh Mi và Thượng Quan Nhu đã giống nhau đến mức nếu như đặt gương mặt hai người bên cạnh nhau, anh cũng sẽ không cách nào phân biệt được ai mới là Thượng Quan Nhu thật sự nữa.

Nhưng… tại sao cô sớm không nhận muộn không nhận, mà lại đợi tới sau khi Uông Chỉ Lan bị tai nạn mới thừa nhận? “Nhiêu Triết, anh có tâm sự sao?”

Trong phòng bệnh, thân thể Uông Chỉ Lan hồi phục không tệ, hai ngày sau đã có thể xuất viện.

Nhiêu Triết nhìn về phía cô, gần đây ngày nào anh cũng ở lại bệnh viện chăm sóc cô, hai người sớm chiều ở bên nhau, nhưng đối với người luôn miệng nói mình là Thượng Quan Nhu này, cảm giác của anh rất kỳ quái.

Còn yêu cô không?

Nếu yêu, tại sao tâm không thể như trước đây, vì một nụ cười sáng lạn của cô mà rung động?

Nếu không yêu, vậy tình cảm của anh với cô bây giờ là gì?

“Sắc mặt anh rất tệ, có phải là thân thể không thoải mái không?” Uông Chỉ Lan lo âu đi tới sờ trán anh.

Nhiêu Triết gần như là tránh né sự đụng chạm của cô theo bản năng, động tác này làm Uông Chỉ Lan khó hiểu.

“Anh… Anh sao vậy?”

Nhiêu Triết ngẩn ra, sắc mặt có chút khó coi: “không có gì, anh muốn… có lẽ gần đây hơi mệt mỏi thôi.”

Thần sắc Uông Chỉ Lan có vẻ bất an, cô nhu thuận ngồi xuống bên cạnh anh, kéo kéo tay áo của anh, “Anh gần đây thường xuyên thất thần, Nhiêu Triết, có phải anh vẫn chưa tin em là Thượng Quan Nhu không?”

cô đáng thương rũ mắt xuống, “Em biết rõ nói chuyện này ra sẽ không có ai tin, ngay cả em cũng cảm thấy vô cùng hoang đường, hơn nữa em còn chiếm thân thể của Uông tiểu thư, em rất băn khoăn, nhưng…”

Uông Chỉ Lan lộ ra vẻ bất lực: “Em thật sự rất sợ phải trở lại bóng tối vô tận đó, Nhiêu Triết…” cô đột nhiên khẩn trương nắm chặt tay anh, sắc mặt hoảng hốt, “Anh đừng bỏ rơi em nữa, bất kể trước kia anh từng làm chuyện gì có lỗi với em, em đều không quan tâm, em chỉ muốn… từ nay về sau, anh vĩnh viễn ở lại bên cạnh em là tốt rồi.”

Nhiêu Triết mờ mịt nhìn vẻ mặt hèn mọn của cô, Thượng Quan Nhu trong trí nhớ anh luôn kiêu ngạo tự tin, không bao giờ bày ra thần thái cầu xin thương xót với anh như vậy. Cho dù bị anh vũ nhục trong bữa tiệc sinh nhật cô cũng vẫn kiên cường mỉm cười để bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Nữ nhân trước mắt này, rốt cuộc là ai?

“Chúng ta kết hôn đi, có được không?”

Những lời này Uông Chỉ Lan không hề báo trước mà bật thốt ra, thành công kéo


Ring ring