Old school Easter eggs.
Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323682

Bình chọn: 9.00/10/368 lượt.

chết anh!!!!!)

“Em hỏi anh một chuyện nữa.” cô ngắt lời anh, đột nhiên ngẩng đầu lên, “Lúc trước tại sao anh đối xử với Thượng Quan Nhu như vậy? cô ấy rốt cuộc đã làm gì sai?”

“Nhiêu Triết đó nghĩ nhà hắn có quyền có thế liền tự cho là phong lưu muốn chơi đùa hết phụ nữ trong thiên hạ, nhưng trong mắt em hắn chỉ là một vật dụng công cộng của phụ nữ mà thôi, rẻ tiền đến buồn nôn.”

“Em gái anh thật sự nói vậy sao?”

“một chữ cũng không thiếu, em gái tôi nói, con bé sở dĩ đồng ý kết giao với Nhiêu Triết là do nhìn trúng quyền thế và địa vị của nhà họ Nhiêu mà thôi. Dù sao sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, thay vì gả cho những công ty bình thường còn không bằng trực tiếp tìm một cây đại thụ mà dựa vào, đối với tương lai của nhà Thượng Quan chúng tôi cũng có lợi.”

“Thủ đoạn của em gái anh thật đúng là cao, phải biết cửa chính của nhà họ Nhiêu không phải ai cũng vào dc.”

“Hừ! Vậy thì sao? Em gái tôi đã nói rồi, Nhiêu Triết trong mắt con bé không đáng giá một đồng, bất quá chơi trò chơi tình yêu với hắn ta cũng rất thú vị.”

Lúc trước nghe được những lời này ở tiệc sinh nhật, nó vẫn cứ như ma chú quanh quẩn trong đầu Nhiêu Triết. Anh hít sâu một cái, mở miệng nói ra, ngay cả anh cũng ngạc nhiên mình lại có thể thuật lại không sai một chữ như vậy.

“Anh không thể hiểu, anh ở cùng cô ấy lâu như vậy, thật lòng với cô ấy, vì cô ấy mà bỏ cả vườn hoa, nhưng sao thứ anh đổi được lại là sự đùa cợt châm chọc đó?”

Thượng Quan Nhu kinh ngạc há to miệng, “Anh chính tai nghe được những lời đó sao?”

“Nếu không phải anh vô tình nghe được Thượng Quan Thanh và người khác nói chuyện phiếm trong nhà vệ sinh, anh cũng sẽ không biết… Thôi, chuyện đã qua lâu rồi, chấp nhất chút chuyện này còn có ý nghĩa gì đâu.”

“Nếu đó không phải chính miệng Thượng Quan Nhu thừa nhận thì sao anh lại có thể tin chứ? cô ấy có thật sự nghĩ anh như vậy sao?” cô yêu anh là thật lòng, sao Thượng Quan Thanh lại tung lời đồn này ra chứ?

Nhưng cảm xúc của Nhiêu Triết vì đoạn ký ức này mà trở nên rất phiền não, không có sức lực suy nghĩ thêm nữa, “Đây là chuyện giữa anh và Thượng Quan Nhu, cô ấy có thật sự nghĩ về anh như vậy hay không không quan trọng nữa. Khi đó vì sự trả thù của anh mà Thượng Quan Nhu phải chết, anh vẫn nghĩ nếu anh có thể tự mình xin lỗi cô ấy thì tốt rồi… Anh sẽ không bỏ qua cơ hội ông trời cho anh lần này đâu.”

“Được, nếu anh đã muốn chính miệng xin lỗi Thượng Quan Nhu thì bây giờ anh nói đi!” Tuy sự hiểu lầm đó làm cô đau lòng, giận anh không tin tưởng cô, nhưng chuyện quan trọng bây giờ là nói cho anh biết sự thật, cô lấy tay chỉ chỉ vào mình, “Bởi vì em, mới thật sự là Thượng Quan Nhu.”

Nhiêu Triết nghe lời cô nói thì sững sờ tại chỗ.

Sửng sốt một hồi lâu anh mới hoàn hồn, khóe môi nâng lên một nụ cười chế nhạo, “Kỷ Hinh Mi, em có phải cũng điên rồi không?”

“Em không điên!”

cô luống cuống nắm lấy vạt áo anh: “Em thật sự là Thượng Quan Nhu mà, chẳng lẽ từ trước tới nay anh chưa từng hoài nghi vì sao em và Thượng Quan Nhu có rất nhiều điểm giống nhau sao?”

Nhiêu Triết cau mày, tựa hồ coi cô thành người điên rồi, ánh mắt kia làm cô bất an, làm cô càng nôn nóng nói lớn: “Em có thể hóa giải Cửu Liên Hoàn trong vòng bốn phút; em có thể pha cà phê có mùi vị giống như đúc Thượng Quan Nhu; khẩu vị Thượng Quan Nhu thích em đều thích, những gì Thượng Quan Nhu ghét em đều ghét cả.”

“Ngay cả anh cũng nói anh thấy được rất nhiều bóng dáng của Thượng Quan Nhu từ em không phải sao? Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ hai chúng em đều là một sao?”

Nhiêu Triết bị lời nói của cô làm anh có chút mơ hồ, anh thật sự từng nghi ngờ như vậy, chỉ là sự nghi ngờ này hoang đường đến mức khiến người ta cảm thấy buồn cười.

Vốn anh không chỉ từng một lần hi vọng ông trời có thể cho anh một kỳ tích, nhưng bây giờ ông trời tựa như lại cho anh quá nhiều kỳ tích rồi.

Người trong bệnh viện kia luôn miệng nói mình là Thượng Quan Nhu.

Người trước mắt này cũng tự nhận mình là Thượng Quan Nhu.

Rốt cuộc ai mới là Thượng Quan Nhu thật sự? Hoặc là, trên đời này đã sớm không còn Thượng Quan Nhu nữa rồi?

Anh rất mê man, tựa như một đứa trẻ bị lạc đường đã hoàn toàn mất phương hướng.

Anh biết rõ người trước mắt là thật tâm thích anh, nhưng bây giờ anh đã mất năng lực phân biệt thật giả rồi.

Nhìn ánh mắt chờ đợi của Kỷ Hinh Mi, đột nhiên có một chuyện thoáng qua đầu anh, anh không kìm được bật nói: “Tôi từng vô tình xem nhật ký cô viết.”

Thấy sắc mặt trắng nhợt của cô, anh tiếp tục nói: “cô vừa tới nhà họ Nhiêu làm nữ giúp việc đã thích tôi, sao tôi biết được có phải cô vì muốn tiếp cận tôi mà cố ý bắt chước Thượng Quan Nhu hay không?”

Lời nói này như sét đánh ngang tai, đánh Thượng Quan Nhu đến thương tích đầy mình.

cô sắc mặt tái nhợt đứng yên ở đó, bàn tay đang níu lấy vạt áo Nhiêu Triết cũng bị tức giận đến phát run.

Nhiêu Triết biết mình không nên nói những lời như vậy vào lúc này, nhưng anh là không nhịn được. thật ra lúc không cẩn thận nhìn thấy tập nhật ký kia, chính anh cũng giật mình nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ chất vấn cô cái gì.

Hơn nữa, bất luận Kỷ