Old school Swatch Watches
Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323621

Bình chọn: 9.5.00/10/362 lượt.

nh lại. Một khi hắn tỉnh, cô nghĩ hắn sẽ để kẻ chủ mưu vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao?”

“Anh không nói tôi không nói, anh ấy… anh ấy sẽ không biết đâu.”

“Cô thật ngây thơ quá đấy, Nhiêu Triết là loại người nào cô còn rõ ràng hơn tôi, có thể gạt được nhất thời nhưng không gạt được mãi mãi, chỉ có cho hắn thành người chết thì hắn mới không gây trở ngại cho tương lai của chúng ta.”

Thượng Quan Thanh nhe răng cười một tiếng: “Hắn chết rồi, cô tốt tôi tốt mọi người đều tốt, nhưng nếu hắn còn sống, tôi và cô sớm muộn gì cũng sẽ bị tống vào tù.”

“Không!” Uông Chỉ Lan hét lên một tiếng, hai tay bịt chặt lỗ tai, “Không, không đâu, sẽ không như vậy đâu…”

“Đừng tự lừa mình dối người nữa, cho dù cô là em gái trên danh nghĩa của Nhiêu Triết nhưng thực ra, trong mắt hắn cô chẳng là cái gì cả.”

Những lời này lập tức chọc giận Uông Chỉ Lan.

Cô giống như một con chó nhỏ, trung thành núp trong bóng tối vụng trộm yêu Nhiêu Triết hơn hai mươi năm, nhưng từ nhỏ đến lớn người con trai cô ái mộ kia lại xem cô thành bạn chơi cùng, thành em gái, không thể xem cô trở thành nữ nhân có địa vị ngang hàng với anh.

Chỉ có một lần đó…

Chỉ có một lần Nhiêu Triết nghe được màn diễn của Thượng Quan Thanh thì mới tức giận công tâm mà đưa cô trở thành vị hôn thể của anh trong một đêm.

Mặc dù niềm vui này chỉ có trong một đêm đó, nhưng cô vẫn cẩn thận quý trọng như trước, xem thân phận thật vất vả có được này như trân bảo mà cất chứa dưới đáy lòng.

Cho nên cô hận Thượng Quan Nhu, từ lần đầu tiên Nhiêu Triết đưa cô gái kia về nhà, cô đã biết đời này mình không bao giờ có thể đứng bên cạnh Nhiêu Triết.

Trong một dịp vô tình, cô biết Thượng Quan Thanh.

Hai người có chung mối thù, cô muốn vị trí thiếu phu nhân của Nhiêu Triết, Thượng Quan Thanh hắn muốn địa vị thừa kế, vì vậy bọn họ cùng nhau lên kế hoạch diệt trừ cái đinh trong mắt là Thượng Quan Nhu.

Có lẽ, từ cái ngày quen biết Thượng Quan Thanh đó, cuộc đời cô đã rẽ sang một con đường sai lầm.

Nhưng chuyện đã tới bước này, có muốn đổi ý cũng không kịp nữa rồi, một khi Nhiêu Triết tỉnh lại điều tra rõ chân tướng, như vậy tương lai của cô sẽ… Không, cô không muốn ngồi tù!

Hoảng sợ nhìn người đàn ông đang hôn mê trên giường, trong đầu Uông Chỉ Lan không ngừng vang lên tiếng hô: Giết hắn đi! Giết hắn đi!

Cô tựa như một người bị thao túng, không khống chế được vươn tay về phía cái cổ kia, hung ác siết vào.

Nhiêu Triết cả kinh, muốn ngăn cản nhưng tay anh lại xuyên qua thân thể Uông Chỉ Lan.

Thượng Quan Thanh đắc ý cười gằn.

Lúc này Uông Chỉ Lan đã hoàn toàn mất trí, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Giết chết người đàn ông này, cô sẽ được giải thoát!

Nhiêu Triết cảm thấy hô hấp của mình càng ngày càng khó khăn, một tiếng vang lớn nổ bên tai anh.

Một giây trước khi hôn mê, anh rõ ràng nhìn thấy gương mặt đã lâu không gặp… tiểu Nhu!

Nhưng trong nháy mắt, Thượng Quan Nhu lại biến thành Kỷ Hinh Mi.

Đầu anh hỗn loạn hoàn toàn, mang theo một bụng nghi vấn rơi vào bóng tối.

Chương 9.4:

Edit: Nhi

Nhiêu Triết cảm thấy mình đã mơ một giấc mơ rất dài, cảnh tượng trong mơ rất tốt đẹp, tiểu Nhu và Mi Mi biến thành một người, ở bên cạnh anh cả ngày, kéo tay anh không ngừng nói chuyện cùng anh.

Cô nói: “Hôm nay là học kỳ cuối cùng, sau đó em sẽ lên năm hai, em muốn thử năng lực của mình một chút nên đã nộp lý lịch xin việc cho ngân hàng. Em sắp đi làm rồi, anh cũng phải cố gắng một chút, nhanh tỉnh dậy để còn làm việc nữa.”

Anh nói: “Em đã lên năm hai rồi sao? Thời gian qua nhanh thật.” Nhưng cô không nghe thấy.

Cô nói: “Em pha cà phê, cho rất nhiều đường, rất ngọt, anh muốn uống thì tỉnh lại đi được không?”

Anh nói: “Muốn, anh muốn uống, mùi vị đó anh vẫn nhớ mãi không quên.” Nhưng cô vẫn không nghe được như cũ.

Cô nói: “Công việc của tiểu Mạc rất vất vả, anh ta ngày nào cũng oán trách với em anh ta có một ông chủ vừa lười biếng vừa cay nghiệt. Nhiêu Triết, nếu anh vẫn không chịu tỉnh dậy, tiểu Mạc sẽ viết đơn từ chức bỏ mặc công việc luôn đấy… Aiz! Anh đang ngủ sao, anh có nằm mơ hay không? Ở trong mơ có em hay không?”

Anh nói: “Đương nhiên có em rồi, không lúc nào anh không nhớ đến em.” Cô vẫn không nghe được gì cả.

Cô nói: “Anh thật là người vô trách nhiệm, mặc kệ công ty, mặc kệ chuyện nhà, cũng không để ý đến em, chỉ biết nằm đây ngủ, ngủ mãi, ngủ đến bạc cả tóc rồi.”

Cô nói: “Nếu anh không tỉnh lại, em sẽ lập gia đình, về sau không để ý đến anh nữa. Tuy rằng anh đã cứu em nhưng anh cũng từng có lỗi với em, như vậy chúng ta huề nhau, từ nay về sau anh cưới em gả, không liên quan đến nhau nữa…”

Anh vội vàng, kích động đưa tay ra, muốn giữ chặt cô gái muốn bỏ rơi anh kia, “Anh không cho… Không cho phép…”

Đột nhiên có người vỗ lên mặt anh, lực rất lớn khiến anh thấy hơi đau, vô cùng bất mãn.

Ai mà có gan lớn như vậy?

Đột nhiên anh mở mắt ra, tầm mắt rất mơ hồ.

Anh cảm thấy trước mặt có một bóng người chớp lóe, một bàn tay đưa qua đưa lại trước mắt anh, đưa đến anh thấy phát bực.

“Ông chủ… Anh thấy gì không?”

Tầm mắt mơ hồ cuối cùng cũng dần trở nên rõ ràng, người đan