Polaroid
Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323542

Bình chọn: 8.00/10/354 lượt.

n cô bị một lực lớn ôm lấy từ phía sau.

“Em sẽ không chết… Anh sẽ không để em chết…”

Cô giãy giụa, nhưng nghe thấy âm thanh quen thuộc sau lưng thì cả người đều choáng váng, cô thậm chí không dám quay đầu lại, cô sợ hi vọng sẽ tan biến.

“Mi Mi, để em chịu khổ rồi.”

Im lặng kéo dài gần như một thế kỷ, cô mới chậm chạp xoay người lại, đối diện là cặp mắt sáng trong của Nhiêu Triết.

“Anh… anh tỉnh rồi?”

Gương mặt đã lâu không gặp, vẫn tuấn mỹ bất phàm như trước.

Ngoại trừ hai má vì hôn mê thời gian dài mà bị gầy đi không ít, còn lại gần như không hề thay đổi.

Hai người nhìn nhau thật lâu, cô mới chậm rãi nói: “Anh còn sống… thật tốt.”

Nhiêu Triết thấy cô ngây ngẩn, áy náy dưới đáy lòng dâng lên.

Anh chẳng thể nghĩ tới, vì quyết định ngu xuẩn ban đầu của mình mà suýt nữa đã tự tay đánh mất hạnh phúc.

“Mi Mi, anh thật xin lỗi những chuyện trước đây, vì anh ngu ngốc cố chấp mà hại em suýt mất mạng. Anh không ngờ Uông Chỉ Lan lại âm hiểm như vậy, tất cả những chuyện đó là cô ta làm, nhưng anh cũng có lỗi.”

Đời này anh đã làm sai rất nhiều, nhưng chuyện làm anh hối hận nhất là khi còn bé, đưa sói đội lốt cừu Uông Chỉ Lan vào nhà.

“Không cần nói xin lỗi, dù anh từng làm rất nhiều chuyện khiến em không vui nhưng anh cũng đã cứu em một mạng, chúng ta cũng đã huề nhau rồi.”

“Đó là anh nợ em.”

Thượng Quan Nhu tức giận trừng mắt nhìn anh, “Cái gì nợ hay không nợ? Anh thật là kỳ quái.” Cô chỉ vào bia mộ sau lưng, “Lúc trước anh luôn miệng nói nợ cô ấy, bây giờ lại luôn miệng nói nợ em, nợ cái này nợ cái kia, đời này của anh rốt cuộc muốn gánh bao nhiêu khoản nợ?”

Nhiêu Triết bị cô mắng không phản bác được: “Anh… ý anh không phải như vậy, lúc trước anh là bị ma quỷ ám nên mới làm ra chuyện hồ đồ đó.”

“Hiện tại thì sao?”

Nhìn cô gái đang cười sáng lạn trên bia mộ kia, Nhiêu Triết phát hiện mình tuy rằng không quên được cô ấy, nhưng đã có thể bình tĩnh đối mặt với tất cả mọi chuyện rồi.

“Cô ấy chết rồi. Tiểu Mạc nói đúng, không quý trọng người sống mà cứ thương tiếc người chết, thật sự là rất đáng buồn.”

Cô hừ một tiếng: “Anh không phải nói trên đời này thật sự có chuyện hoàn hồn sao?”

“Mặc kệ là có hay không, bây giờ người anh yêu là em.”

Thượng Quan Nhu bị bộ dạng lo lắng giải thích của anh chọc cười, cô vươn tay, một cái Cửu Liên Hoàn xuất hiện trước mặt hai người.

Cô cầm nó nhẹ nhàng đung đưa, làm ra một động tác quen thuộc của Thượng Quan Nhu.

Nhiêu Triết sửng sốt, biểu tình vô cùng sinh động.

“Hai trăm bốn mươi bảy giây, đây là thành tích tốt nhất của em, vì từng có một tên đàn ông hoa tâm nói với em, chỉ cần em có thể làm nhanh hơn anh ta thì anh ta sẽ vì em mà buông tha cả khu rừng.” (ý là không lăng nhăng nữa)

Không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của anh, cô tiếp tục nói: “Nhưng khi em thắng cuộc rồi, hạnh phúc được một thời gian, ngây thơ cho là anh ta thật sự sẽ vì em mà buông tha cả khu rừng, thì anh ta lại đột nhiên tuyên bố tân nương thật ra là một người khác.”

“Mi Mi…”

“Tất cả mọi người đều nghĩ Thượng Quan Nhu đã chết, nhưng ông trời có lẽ cảm thấy cô chết quá ủy khuất nên cho cô một cơ hội trọng sinh. Nhưng Thượng Quan Nhu lại vô cùng ngu ngốc, chẳng những không rời xa người đàn ông khiến cô ấy đau khổ, ngược lại còn yêu anh ta…”

Nghe đến đó, nước mắt Nhiêu Triết lập tức dâng lên.

Anh đột nhiên cảm thấy những chuyện trước mắt này rất không chân thật, điên cuồng tìm kiếm lâu như vậy, người vẫn tưởng chỉ có thể gặp trong mộng lại vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Tiểu Nhu của anh? Mi Mi của anh?

Thế giới này đến tốt cùng là có bao nhiêu niềm vui đang chờ anh?

Cô thu hồi vẻ mặt hài hước lại, bỏ Cửu Liên Hoàn trong tay xuống, “Nhiêu Triết, anh có đồng ý trong cuộc sống sau này, cho Thượng Quan Nhu ngày trước, cho Kỷ Hinh Mi bây giờ, được hạnh phúc không?”

Anh đã kích động đến không nói nên lời, chỉ có thể ôm cô gái anh luôn nhớ thương thật chặt vào lòng.

Hồi lâu sau anh mới nghẹn ngào, thở khẽ một câu: “Anh đồng ý.”

Cô ôm chặt lại anh, cười rực rỡ.

Toàn văn hoàn.