Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324061

Bình chọn: 8.00/10/406 lượt.

ơn giản có lực: "Tôi là ông chủ của anh, lập tức rời giường!"

Người đầu bên kia mơ mơ màng màng, lầu bầu một hồi, mới giựt mình kêu: "Ông chủ, anh mất ngủ sao? Thời gian này gọi điện thoại cho tôi thật sự là quá không bình thường, tôi biết rõ ông chủ bởi vì chuyện Thượng Quan tiểu thư ăn không ngon ngủ không yên, cho dù anh nghĩ tìm người nói chuyện phiếm giải buồn cũng không thể. . . . . ."

"Câm miệng, cho anh 20', mang theo xăng tới ngay nghĩa trang."

"20' đi đến nghĩa trang làm gì? Tại sao muốn mang . . . . ."

không chờ Mạc Hàn Vũ kêu gào xong, Nhiêu Triết đã vô cùng không khách khí ngắt cuộc gọi.

Nửa giờ sau, Mạc Hàn Vũ lái xe chậm rãi dừng ở trước xe Nhiêu Triết, mới vừa xuống xe, liền nhìn thấy Nhiêu Triết đang căm tức nhìn mình.

"20', tôi cho anh hai mươi phút tới đây, anh lại chậm chạp như vậy!" Anh không vui khiển trách.

"Ách, thật xin lỗi . . . . . . Nhưng ông chủ nửa đêm canh ba muốn mua xăng lập tức, tôi nhất thời không tìm được, vòng thật lâu mới. . . . . ." nói được một nửa, bị Nhiêu Triết trừng, liền nuốt toàn bộ trở lại trong bụng, Mạc Hàn Vũ cảm thấy rất uất ức, nhưng sợ Nhiêu Triết tức giận lấy mình trút giận, nên không thể làm gì khác hơn là nói sang chuyện khác, "Tôi nói ông chủ a, anh hơn nửa đêm ngủ không được chạy đến nơi quỷ quái này làm gì? Lại nói nửa đêm là thời cơ tốt nhất để quỷ quái ẩn hiện , đây là nơi chẳng tốt lành gì, dù tâm trạng anh không tốt, tìm quầy rượu và hai mỹ nhân vóc người nóng bỏng chơi là tốt rồi, cần gì. . . . . ."

Anh đang nói, liền nhìn thấyNhiêu Triết cẩn thận ôm Kỷ Hinh Mi đang ngủ say từ trong xe đi ra.

Mạc Hàn Vũ nuốt nước miếng một cái, ngạc nhiên chỉ vào cô gái trong ngực anh.

"Ông chủ,anh. . . . . . Anh lại còn mang theo Kỷ tiểu thư?"

"Chìa khóa." Nhiêu Triết lạnh lùng ra lệnh, Mạc Hàn Vũ theo bản năng đưacái chìa khóa đưa cho anh, tự mình mở cửa xe của Mạc Hàn Vũ, bố trí cô ổn thỏa, lại đắp áo khoác của mình lên trên người cô.

Mạc Hàn Vũ giờ phút này còn chưa rõ đầu đuôi sự việc nên đi đằng sau anh không ngừng lảm nhảm.

"Ông chủ, dù anh cùng Kỷ tiểu thư hẹn hò, cũng phải tìm nơi ấm áp lãng mạn mới đúng, chứ đến nơi ở cho người chết như thế này sẽ dọa sợ cô nàng á!"

Nhiêu Triết đi tới ghế lái, không nhịn được trừng mắt nhìn anh ta, thuận tay ném chùm chìa khóa xe cho anh ta."Tôi lái xe anh đi trước, chờ anh đổ xăng đầy bình, trả xe lại cho tôi."

"Hả ..?" Mạc Hàn Vũ chụp cái chìa khóa, nghe vậy sững sờ.

Nhiêu Triết cười gằn, "Đừng quên phải lái cẩn thận, nếu chiếc xe tôi yêu thích có bất kỳ tổn thất gì, tôi hỏi tội anh!" nói xong, anh khởi động xe, nghênh ngang rời đi.

Mạc Hàn Vũ đứng tại chỗ sắp nổi khùng, theo bản năng bắt lấy chìa khóa xe ông chủ ném, lúc này mới hồi hồn kêu to, "Này, ông chủ, làm người không thể như vậy, nơi này là nghĩa trang không phải nhà hàng năm sao, tôi tốt bụng đưa xăng tới cho anh, anh không thể xấu xa để tôi một mình ở chỗ này. . . . . ."

Chạy theo mấy bước, nhưng xe đã đi một quãng xa, Mạc Hàn Vũ giận đến giơ chân, chỉ vào hướng Nhiêu Triết biến mất đem toàn bộ tổ tông anh ra thăm hỏi một lần.

" Nhiêu Triết đáng chết, bản thiếu gia lúc còn ở trường đã bị anh khi dễ, ra xã hội còn phải tạo điều kiện cho anh sai bảo, học trưởng chó má không có lương tâm, tôi làm trâu làm ngựa cho anh tổng cộng bảy năm, không có công lao cũng có khổ lao, anh cư nhiên lòng dạ độc ác với tôi lại không có tình không có nghĩa, khụ khụ. . . . . ." Mạc Hàn Vũ mắng đến cuối cùng, rất không có tiền đồ bị sặc nước miếng.

Anh phát hiện bốn phía vắng lạnh, ban đêm gió lạnh hiu hiu thổi, lá cây ở đằng xa còn phát ra tiếng xào xạc, âm trầm làm cho anh lạnh cả sống lưng.

Gương mặt tuấn tú của Mạc Hàn Vũ lộ ra vẻ thê thảm, lúc này mới bất đắc dĩ xốc lên thùng xăng bên cạnh bắt đầu đổ xăng. . . . . .

Thượng Quan Nhu bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức.

Khi tỉnh lại đã là chín giờ rưỡi sáng , cô cảm thấy giấc ngủ này khá dài cũng rất ngọt ngào, hơn nữa còn là giấc mơ thật dài.

cô nhớ tối hôm qua mưa rất lớn, cô và Nhiêu Triết đi đến nghĩa trang, anh muốn hôn cô, nhưng bị cô cự tuyệt, mặc dù anh rất tức giận vẫn không miễn cưỡng cô nữa.

Chuyện sau đó cô nhớ không rõ, hiện tại cô nằm trên giường lớn mềm mại , trên người còn đắp chăn. . . . . .

Là anh ôm cô trở về sao?

Ngơ ngác ngồi ở trên giường suy nghĩ nửa ngày cũng không có ấn tượng gì, nên cô quyết định buông tha cho việc này.

Rửa mặt xong bước ra ngoài cửa phòng, thấy Mạc Hàn Vũ đang nói chuyện với John ở phòng khách dưới lầu.

Thấy cô chậm rãi đi xuống dưới lầu, Mạc Hàn Vũ đang nói khí thế, bỗng nhiên cặp mắt sáng lên, nhiều chuyện chạy tới, "Kỷ tiểu thư còn nhớ tôi không?"

cô ở trong lòng làm cái mặt quỷ với anh, đừng nói nhớ, cô từ hồi nhỏ đã biết anh ta rồi.

"Mạc tiên sinh. . . . . ." cô phải giả bộ trả lời lạnh nhạt .

"Đừng gọi Mạc tiên sinh, gọi tôi Tiểu Mạc là được rồi." Anh cười mập mờ, ra vẻ huyền bí hướng về phía cô nháy mắt mấy cái, "cô và ông chủ của tôi đã bắt đầu hẹn hò rồi hả?"

"Hở?" Chuyện xảy ra lúc nào, sao cô không có một chút ấn tượng gì vậy?

"Hắc


Duck hunt