XtGem Forum catalog
Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324315

Bình chọn: 8.5.00/10/431 lượt.

Thượng Quan Nhu mặc dù không còn, nhưng linh hồn cô vẫn còn.

Nhưng suy nghĩ mới vừa xuất hiện, liền bị cô nuốt về trong bụng.

Nhiêu Triết sẽ không tin tưởng, huống chi cô cũng không có dũng khí đối mặt, cô sợ bị tổn thương lần nữa, cô chỉ muốn quý trọng sinh mệnh đời này từng chút một, không muốn nối lại quan hệ với anh.

Mặc dù cô còn rất thương anh, nhưng cô không muốn phải yêu hèn mọn như vậy.

Hồi lâu, anh xoay người, thấy cô đang mất hồn che dù cho mình, đầu vai bất tri bất giác ướt một mảng lớn.

Dưới ánh đèn ban đêm, nét mặt trở nên vô cùng không thành thật.

Ánh mắt chợt lóe, Nhiêu Triết không biết có phải là ảo giác của mình tạo ra hay không, bộ mặt mất mát, rối rắm của Kỷ Hinh Mi, lại làm cho anh đau lòng.

Phụ nữ qua lại với anh đếm không hết, nhưng có thể làm cho anh phí sức quan tâm như thế, đau lòng như thế, cũng chỉ có Thượng Quan Nhu, sao đối với Kỷ Hinh Mi anh lại có loại cảm giác này?

Mưa rơi mặc dù không lớn, nhưng vì là ban đêm nên không khí càng thêm lạnh lẽo.

cô tựa hồ cảm thấy lạnh nên khẽ cắn cánh môi, nơi bị hàm răng cắn qua, nổi lên một tầng đỏ ửng.

Nhìn vào môi cô, trong lòng anh nhất thời toát ra một cỗ xung động, cơ thể hành động nhanh hơn lý trí, anh ném tàn thuốc xuống đất, dùng mũi giày đạp một cước, hung hăng dập tắt.

Sau một giây, không chờ Thượng Quan Nhu hồi hồn, thân thể của cô đã bị anh bá đạo ôm vào trong ngực.

Đôi môi mang hương vị mùi thuốc lá đột nhiên đè ép tới, hung hăng giày xéo môi cô, vội vàng chiếm đoạt .

Đợi cô hồi hồn thì mới phát hiện ra mình bị cường hôn rồi.

cô tâm hoảng ý loạn đẩy anh ra, cây dù rơi trên mặt đất, hai người một cao một thấp bốn mắt nhìn nhau.

Bị đẩy ra, cặp mắt Nhiêu Triết tóe ra dục vọng nồng đậm, không để ý sự giãy giụa cua cô, muốn ôm cô vào trong lòng lần nữa.

cô kinh hoảng, lui về phía sau một bước, né tránh.

Nhiêu Triết nổi giận, gầm nhẹ: "cô tránh cái gì?"

Thượng Quan Nhu cũng nổi giận, "Anh hôn cái gì?"

Đây nhất định là cuộc đối thoại lần đầu tiên trong đời Nhiêu Triết với phụ nữ mà vớ vẩn thế này.

Hôn cái gì? trên đời này phụ nữ muốn bị anh hôn đếm không hết, không có người phụ nữ nào sau khi bị anh hôn sẽ hỏi câu ngu ngốc như vậy.

Nhưng anh không biết làm sao trả lời.

Đúng vậy a, anh hôn cái gì? Tại sao hôn? Ngay cả anh cũng giải thích không rõ, anh rốt cuộc là thế nào?

Hơn nửa đêm không ở trong nhà ngủ, như kẻ điên đi tới nghĩa trang có Thượng Quan Nhu, cách chỗ cô không xa, hôn người phụ nữ khác? Anh nhất định là điên rồi!

Nhiêu Triết hồi hồn lại, thấy tóc trên trán cô ướt nhẹp nước mưa, tóc đen mềm mại dán vào gương mặt của cô, thân thể nhỏ gầy bởi vì ăn mặc cực ít mà lộ vẻ mỏng manh.

Bộ dáng kia của cô làm nội tâm anh phiền não, khẽ nguyền rủa một tiếng, cởi áo khoác, bọc lấy cả người cô, ra lệnh ngắn gọn lại không cho người ta cự tuyệt, "Lên xe."

Khi Nhiêu Triết chuẩn bị lên đường trở về nhà, buồn bực phát hiện, xe cư nhiên hết xăng.

Bây giờ là nửa đêm 12h45', thời gian này ở nghĩa trang, chẳng những yên tĩnh hoang vu không một bóng người,mà trong không khí còn tản ra một sự âm trầm quỷ dị.

Hai người ở trong xe sưởi ấm, mặc dù mưa từ từ tạnh, nhưng nhiệt độ ban đêm vẫn rất thấp.

Người làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật như Thượng Quan Nhu, vừa tiếp xúc nhiệt độ ấm áp bên trong xe đã khiến cho cô buồn ngủ.

trên người cô còn đang đắp áo khoác của Nhiêu Triết, ngồi ở bên cạnh anh, nhưng cô chống không lại cơn buồn ngủ, không bao lâu cơ thể liền ngã xuống, cả người chôn vào trong ngực.

Nhiêu Triết đang hút thuốc lá, cứng ngắc đỡ lấy cô, trong miệng ngậm nửa điếu thuốc, kinh ngạc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang dán lên lồng ngực anh.

Hô hấp của cô đều đều, ánh đèn bên ngoài xuyên qua cửa kính xe, chiếu lên ngũ quan cô vô cùng rõ ràng.

Nhiêu Triết thuận tay ném tàn thuốc ra ngoài, giơ ngón trỏ thon dài, không tự chủ được nhẹ nhàng miêu tả hình dáng củacô.

Da thịt của phụ nữ non, mềm tựa như trứng gà bóc, cảm giác trơn mềm mà đàn ông không cách nào so sánh được.

Ngón tay của anh làm cho cô ngứa, cô hừ nhẹ mấy tiếng, không nhịn được đẩy tay của anh ra, tìm tư thế thoải mái hơn, tiếp tục ngủ.

Nhiêu Triết bật cười, giơ ngón tay cứng ngắc, có chút luống cuống.

Nếu như cả buổi tối cô đều ngủ ở trong lòng mình, nhất định tự chủ của anh sẽ bởi vì sự cựa quậy vô ý thức của cô mà sụp đổ.

Tuy nói anh từng thay đổi bạn gái, nhưng anh cũng không phải là loại đàn ông lỗ mãng, chỉ là anh không nghĩ mình có thể tự chủ đượcvới gương mặt trước mắt này.

Nhiêu Triết thở dài, rón rén cầm lên điện thoại di động đặt ở trong xe, nhanh chóng bấm một dãy số, qua thật lâu, từ trong điện thoại mới truyền đến một giọng nói lười biếng không vui.

"Cái tên bệnh thần kinh nào trễ như thế còn gọi điện thoại quấy rầy? Ba mẹ mi không có dạy mi nửa đêm đừng gọi điện thoại loạn sao? Đừng cầm điện thoại làm xằng làm bậy!"

Lên tiếng oán trách không ai khác, chính là phụ tá vạn năng của Nhiêu Triết, Mạc Hàn Vũ.

Lúc này trời đã rạng sáng, anh ta đang ôm gối ôm cực lớn mơ một giấc mơ đẹp.

Nhiêu Triết lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói đ