Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Người Chồng Bị Vứt Bỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324133

Bình chọn: 7.5.00/10/413 lượt.

hắc, tối ngày hôm qua tôi đã tận mắt chứng kiến ." Mạc Hàn Vũ giơ tay lên lắc lắc chìa khóa xe, "Mặc dù tế bào lãng mạn của ông chủ không biết lúc nào trở nên thấp như vậy, nhưng thỉnh thoảng tới nghĩa trang ,chỗ đó ít người qua lại nên hẹn hò cũng không tồi, ít nhất không cần phải lo lắng lúc Kiss bị quấy rầy."

Sắc mặt Thượng Quan Nhu mất tự nhiên, anh ta rốt cuộc đang nói cái gì?

"Chẳng qua ông chủ chúng tôi thật là một người đàn ông không có lương tâm , tối hôm qua anh ấy được ôm hương ôn ngọc nhuyễn vào lòng, liền chê tôi là bóng đèn siêu cấp, độc ác để tôi lại nghĩa trang làm bạn với ma." Thừa dịp Nhiêu Triết không có ở đây, Mạc Hàn Vũ không nhịn được lén oán trách.

John không chịu nổi vỗ vỗ bờ vai của anh, thuận tay đoạt lấy chìa khóa xe trong tay anh, "Đây là thiếu gia kêu cậu trả lại , đưa xong cậu có thể đi."

"Tôi và Kỷ tiểu thư còn chưa có nói hết . . . . . ."

"Kỷ tiểu thư rất bận, không rảnh nghe cậu nói hươu nói vượn."

"Người nào nói hươu nói vượn? Tôi tận mắt thấy ông chủ ôm cô tối hôm qua, giống như ôm một búp bê pha lê dễ vỡ,dáng vẻ cẩn thận nói có bao nhiêu tình ý thì có bấy nhiêu tình ý, sợ cô lạnh nên đắp áo khoắc lên cho cô, này. . . . . . Này! Ông đừng có đẩy tôi, tôi còn chưa nói xong đâu, này. . . . . ."

John đuổi Mạc Hàn Vũ ra ngoài.

Quay đầu lại, ông bất đắc dĩ nhìn gương mặtThượng Quan Nhu đỏ ửng, "Thằng nhóc kia nói điên nói khùng, cũng không có một câu nghiêm túc."

Thượng Quan Nhu yên lặng gật đầu một cái, trong lòng rất lạ, giống như cuộn len bị chú mèo làm cho rối tung lên vậy, nghĩ cả buổi cũng không phát hiện ra được dấu vết gì .

Muốn tạm thời thoát khỏi suy nghĩ hỗn loạn, nói sang chuyện khác, nhưng lời nói ra lại liên quan tới Nhiêu Triết, cô theo bản năng hỏi hành tung của Nhiêu Triết, John mang ánh mắt trêu chọc nhìn cô, mới nói cho cô biết Nhiêu Triết chưa ăn sáng, đãvội vội vàng vàng đi làm.

Vốn định hỏi tiếp John, ngày hôm qua tại sao anh giống như nổi điên, lại đột nhiên thấy thân phận mình bây giờ không có tư cách hỏi tới chuyện riêng của anh, nên cuối cùng cũng không có hỏi.

Nhưng cô không biết một điều là không ai có thể cho cô đáp án như mong muốn ——

Hôm nay lúc tan học, chú Lý lái xe đến muộn 20', biết cô đợi ở cửa trường học đã lâu, chú Lý liên tục xin lỗi, càng không ngừng giải thích nguyên nhân ông ấy tới trễ.

thì ra là con trai ông ấy gây họa ở trong trường, giáo viên chủ nhiệm muốn tìm phụ huynh nói chuyện, nhưng vợ chú Lý đã về nhà mẹ đẻ, cho nên ông ấy phải tự mình đến trường gặp giáo viên chủ nhiệm.

trên đường trở về, chú Lý không ngừng oán trách thằng con trai mười tám tuổi bất tài của mình, từ nhỏ đến lớn vợ chồng họ đã khổ tâm vì cậu ta rất nhiều lần rồi.

"Bây giờ cậu ấy vẫn còn nhỏ, chừng mấy năm nữa cậu ấy sẽ hiểu chuyện thôi."

Chú Lý lắc đầu thở dài, "Mười tám tuổi cũng không còn nhỏ nữa, lúc thiếu gia bằng tuổi nó bây giờ đã chịu trách nhiệm gánh vác công ty rồi. . . . . . Cho nên nói người với người không thể so sánh, so rồi mới biết có bao nhiêu chênh lệch."

"không ngờ chú Lý hiểu rất rõ Nhiêu Triết tiên sinh?"

cô cũng không nhận ra Nhiêu Triết có tốt như chú Lý nói không, tên kia có tài là sự thật, nhưng khuyết điểm không ít, ví dụ như bên ngoài người ta nói anh là hoa hoa công tử, hơn nữa còn ỷ có tiền có thế, phách lối bá đạo muốn làm gì thì làm, đã từng có người lén lút hình dung, anh quả thực là tên bại hoại trong giới thượng lưu.

Chú Lýđang lái xe phía trước cười cười, "Tôi lúc hai mươi bốn tuổi đã làm tài xế cho gia đình Nhiêu Triết thiếu gia, có thể nói tôi chứng kiến thiếu gia trưởng thành như thê nào, tôi không dám nói hiểu rõ trăm phần trăm, nhưng thiếu gia là người mà tôi vô cùng rõ ràng ."

Nhắc tớ i Nhiêu Triết, trong miệng chú Lý đều là tán thưởng và kính nể.

Chú Lý nói Nhiêu Triết lúc còn nhỏ đã thông thạo nhiều ngôn ngữ, tinh thông các loại nhạc cụ.

Ông nội Nhiêu Triết lúc còn sống rất yêu quý người cháu này, cho dù đi đến đâu, đều mang Nhiêu Triết bên cạnh như bảo bối.

"Tôi ước là mình có đứa con trai như vậy, nằm mơ cũng sẽ cười, thật không biết lão gia và phu nhân nghĩ cái gì, không thèm để ý thiếu gia, cứ khăng khăng làm ra mấy chuyện rắc rối ở bên ngoài."

Thượng Quan Nhu ngồi ở ghế sau chống cằm nhìu đôi mày khó hiểu, "Lão gia, phu nhân? Ý chú là ba mẹ của Nhiêu Triết hả?"

Chú Lý lại thở dài."Trừ họ ra còn ai vào đây?"

"Lão gia cùng phu nhân tuy là ba mẹ của thiếu gia, nhưng thật sự không làm tròn bổn phận ba mẹ, hai người kiatừ lúc thiếu gia còn nhỏ đã không quan tâm đến thiếu gia có vui vẻ hay không, kiếm cớ bận rộn công việc bỏ thiếu gia ở nhà một mình. Nếu họ thật sự bởi vì bận rộn công việc bỏ quên thiếu gia còn có thể chấp nhận được, nhưng bọn họ. . . . . ."

Chú Lý căm phẫn nói, "Bọn họ lấy cớ làm việc, tìm thời gian sống ung dung tự tại riêng cho bản thân, xì căng đan bay đầy trời, hại thiếu gia trở thành trò cười trong mắt bạn học."

Thượng Quan Nhu khiếp sợ.

Đối với chuyện của gia đình Nhiêu Triết, mặc dù cô nghe qua rất nhiều tin đồn, nhưng không biết tình huống thật sự, lúc quen anh, ba


XtGem Forum catalog