, cái miệng xinh xắn đã bị nuốt trọn lần nữa.
“Bảo bối, cho ta.” Ân Mạc ngẩng đầu lên, cặp mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt hắn tựa như có thể xuyên thấu qua người ta, “Đã nói rồi.” Hắn nhẹ giọng dụ dỗ.
“Ư… được.”
Cuối cùng cũng lấy được câu trả lời chắc chắn, Ân Mạc không lãng phí lấy một phút nào, vươn tay xé tung lớp sa mỏng đỏ tươi bao bọc trên người Hoa Liên, hắn đã muốn làm vậy từ lâu lắm rồi. Mà một thân áo trắng của hắn đã hóa thành một làn sương trắng biến mất từ khi nãy.
Sợi tóc của hai người quấn quít, thân thể trần trụi trắng như tuyết bị hắn đặt phía dưới, lần này rốt cuộc không còn trở ngại gì, Ân Mạc nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng chạm lên hạ thân đang sưng lên của mình, Hoa Liên nhu thuận theo ý của hắn mà vuốt ve qua lại, chọc cho hơi thở của hắn lại nặng nề hơn mấy phần.
“Ân… Mạc…” Giọng nói mềm nhũn vang lên trên đỉnh đầu, Ân Mạc ngước mắt, đầu lưỡi lướt qua đỉnh nhọn đỏ ửng liếm láp, rước lấy một trận run rẩy khe khẽ.
“Ừ?”
“Cho ta…” Hoa Liên nửa hé mắt mở miệng nói. Ánh mắt của nàng tựa hồ như mất đi tiêu cự, đầu lưỡi hồng nộn liếm qua bờ môi phát khô, yêu tinh câu hồn này!
Một tiếng kia nhất thời khiến cho toàn thân hắn mất đi lý trí, đầu ngón tay rút ra khỏi nơi chặt khít kia, dẫn theo một sợi chỉ bạc. Hắn nâng cặp đùi trắng nõn của nàng vòng qua hông mình, cả người đè lên.
“A…” Mặc dù nàng có thể làm dịu bớt đau đớn trong cơ thể mình, nhưng vẫn không thể quen với cảm giác căng cứng khi có vật lạ trong thân thể. Hoa Liên không tự chủ muốn kẹp chặt hai chân, lại bị hông của hắn ngăn chặn.
“Không thoải mái à?” Ân Mạc chống tay trên người nàng, từng giọt mồ hôi trượt theo vòm ngực rắn chắc đi xuống, gợi cảm vô cùng.
“Ừm… a…”
Không đợi nàng trả lời, Ân Mạc đã chuyển động nhẹ nhàng, trong giọng nói mang theo vẻ quyến rũ kỳ lạ, “Lát nữa sẽ thoải mái.”
Trong bóng tối, hai thân thể trần trụi cuốn lấy nhau, những thanh âm mập mờ đứt quãng vọng ra, ở cái nơi chôn xương lạnh lẽo vắng vẻ này, không ai nghe thấy được.
Đây là con đường mà hai người họ đã chọn, nếu nhất định dây dưa, thì hãy đi đến tận cùng.
Khi Hoa Liên mở mắt ra, vừa hay đối diện với đôi mắt thâm sâu của Ân Mạc, trong mắt hắn vẫn còn dục vọng không hề che giấu một chút nào. Hoa Liên làm bộ như không nhìn thấy, cả người tựa vào người hắn, mặc cánh tay của hắn giống như con rắn cuốn chặt lấy hông mình.
“Khó chịu quá…” Vùi mặt trong ngực hắn, Hoa Liên nhỏ giọng lầu bầu.
Ân Mạc nghe vậy, thân thể cứng lại, cánh tay quấn lấy nàng cũng nới lỏng bớt, “Khó chịu ở đâu?”
“Eo đau, chân đau, toàn thân đều đau…” Vừa nói Hoa Liên vừa trừng hắn.
Ân Mạc tự biết đuối lý, gãi gãi mũi, ủ rũ cúi đầu, mặc quần áo vào, xoa bóp toàn thân cho Hoa Liên đang nằm trên giường, tiểu huynh đệ lúc nãy còn phấn chần bừng bừng giờ đã hoàn toàn ủ rũ.
Phải nói là lúc trước, hai người cũng đã từng chung giường chung gối, nhưng lúc chưa có chuyện gì xảy ra, lý trí của Ân Mạc vẫn còn. Có điều giờ bảo người đang ăn mặn lại chuyển qua ăn chay, thực sự là còn khó hơn lên trời.
Giờ hắn đã biết mùi biết vị, dù cũng bận tâm đến sức chịu đựng và tính tình của nàng, sẽ không quá đáng quá, nhưng cũng phải cho mình ăn no nê đến tám phần.
Theo sự khôi phục từng ngày của thân thể, Ân Mạc càng ngày càng cảm thấy hài lòng, Hoa Liên thì ngược lại, lần nào nhìn hắn, ánh mắt cũng vô cùng hung dữ.
Vốn sống trong Vu mộ có rất nhiều chuyện có thể làm, nhưng từ ngày đó trở đi, Ân Mạc chỉ thấy hứng thú với mỗi một chuyện. Dù nàng không chán ghét, nhưng cũng không thể cả ngày đều lăn lộn trên giường được!
“Chàng không thấy phải tiết chế một chút sao?!” Hoa Liên đứng ở lối vào Vu mộ, một người đàn ông bám sau lưng, hai bàn tay dính chặt trên người nàng đang không ngoan ngoãn mà dao động khắp nơi.
“Tiết chế cái gì?”
Hoa Liên thở dài, “Chàng tốt xấu gì cũng là Phật.” Giờ nàng thực sự cảm thấy Phật Tổ dạy không sai, phạm sắc giới quả thực là việc không nên.
“Giờ đã không phải rồi.” Ân Mạc chẳng để ý lắm nói.
“Vậy chàng cũng không thể cả ngày cứ…” Cảm giác được dị vật đang áp lên mông mình, Hoa Liên bắn ra một ánh nhìn cực kỳ khinh thường, “Chàng không thể thu liễm một chút được à?” Người này là dã thú hay sao? Cả ngày động dục?
“Tại sao chứ? Nàng không thích à?” Giọng nói của Ân Mạc cực kỳ vô tội.
“Không phải vậy, nhưng…”
“Vậy thì không thành vấn đề.” Ân Mạc cười hì hì ôm ngang lấy người, chân chớp lên một cái, nàng đã ở trên giường. Hoa Liên nằm trên giường, vô lực than thở, đây chính là bi kịch.
Bọn họ ở trong Vu mộ phải đến nửa năm có thừa, trong khoảng thời gian này, thân thể của Ân Mạc cũng từ từ khôi phục, tu vi lấy một loại tốc độ hết sức quỷ dị không ngừng tăng lên.
Hiện giờ, một thân Phật pháp kia của hắn không còn sót lại một tí nào, toàn thân trên dưới đều có Ma khí vây quanh.
Ân Mạc rất ít khi tu luyện, có điều lần này để ổn định cảnh giới, hắn đã hơn mười ngày không nhúc nhích gì, Hoa Liên có chút tiếc nuối thay cho hắn, thân Phật pháp kia tu luyện hẳn không dễ, cứ thế mà ném đi thực sự rất đáng tiếc.
Khi Ân Mạc mở mắt, vừa hay nhìn t
