Ngự Phật

Ngự Phật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328493

Bình chọn: 9.00/10/849 lượt.

đối sẽ không tàn nhẫn như vậy, ít nhất cũng phải tìm thêm một đứa làm bạn, sau đó đá cả hai đứa đi.

”… Ta đồng ý lấy chàng bao giờ?” Khóe miệng Hoa Liên nhướn lên, có điều rất nhanh chóng quay lại dáng vẻ không nhúc nhích.

Ân Mạc bày ra vẻ mặt bị tổn thương, một tay che ngực chớp mắt với nàng mấy cái, “Tình yêu à, ta sắp tắt thở rồi đây, nếu nàng lấy ta bây giờ, có thể quang minh chính đại chiếm đoạt di sản của ta đấy.”

Nàng vỗ vỗ gương mặt hắn, đầy vẻ áy náy, “Để cho chàng chết không nhắm mắt, ta không thể đồng ý với chàng được.”

“Nhưng mà nàng đã ngủ với ta rồi!” Một tiếng trống lên tinh thần, hai sẽ suy, ba sẽ cạn, hôm nay hắn nhất định phải gạt được vợ về tay, cho nên, mất thể diện một chút cũng không đáng lo.

“Chàng có thể ngủ lại được cơ mà.” Giọng nói của Hoa Liên bình thản vô cùng, ngay câu đầu tiên đã giết chết Ân Mạc trong nháy mắt.

Hắn đương nhiên là muốn ngủ lại, có nằm mơ cũng muốn, hắn đã muốn bao nhiêu năm rồi, đây quả thực là ông trời mở mắt! Ân Mạc cảm thấy mình sắp vui đến phát khóc, nhưng ngay sau đó, hắn liền bị câu tiếp theo dội cho lạnh cả lòng, “Chàng… được sao?” Không chỉ miệt thị bằng ngôn ngữ, mà còn dùng ánh mắt để khinh bỉ, đả kích sâu sắc!

”…” Thân thể Thần Ma chết tiệt! Thời gian chuyển đổi ít nhất còn cần hơn một tháng, trong thời gian này, hắn chỉ có thể nằm thẳng đơ.

Lần này bị đả kích cho hoàn toàn im bặt.

Lúc nào cũng để hắn chiếm thế thượng phong, cuối cùng cũng tìm được cơ hội. Nói thật, cảm giác bắt nạt người khác thật là sung sướng. Nhìn vẻ mặt kia của hắn, Hoa Liên nhịn cười đến đỏ cả mặt.

Trong Vu mộ này đích thực là một nơi ẩn nấp tốt, hơn nữa sức sống ở nơi này cũng sẽ không bị xói mòn, không biết là ai đã dựng lên khu mộ địa này.

Ân Mạc tạm thời vẫn không thể cử động, thực lực muốn khôi phục cũng phải cần một đoạn thời gian, huống chi bên ngoài vẫn còn đang đại chiến, còn chẳng bằng ngoan ngoãn ở đây bồi dưỡng thân thể.

Cũng may là tu vi của Hoa Liên đã tăng lên không ít, hai người cuối cùng cũng không cần nằm giữa một đống xương nữa. Nàng tìm một nơi sạch sẽ trong mộ địa, dựng một căn phòng nhỏ.

Thành tiên đúng là tốt, không cần ăn cũng chẳng cần uống, chỉ cần kê cái giường cho hắn nằm là được rồi.

Chẳng qua là, cô nam quả nữ ở một nơi chẳng có ai dòm ngó thế này, chuyện lau súng tóe ra lửa là không thể tránh được. Mặc dù bên chủ động vẫn có lòng mà không đủ sức, nhưng chuyện này cũng chẳng cản trở hắn kiên trì không ngừng nếm thử.

Bên trong Vu mộ vốn không có ánh sáng, những lúc không ngủ Hoa Liên hay có ham mê biến ra mấy quả cầu lửa quanh người, như vậy cũng rất có không khí.

Mặc dù trong cái nhìn của người bình thường, bên ngoài nhà mình có một đống xương khô chất đống thì thực là dọa người, nhưng đối với Ân Mạc mà nói, chuyện này không thành vấn đề.

Giờ trong mắt hắn, trừ Hoa Liên ra chẳng chứa nổi thứ gì.

Nằm trong ngực hắn, Hoa Liên vẫn đang say ngủ, nửa người đều đè lên người hắn, xúc cảm mềm mại, hương thơm nhàn nhạt, trong một nơi tối tăm như thế này, càng khiến người ta nảy sinh những ý tưởng không nên có.

Tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, nhẹ nhàng vuốt ve phần da thịt lộ ra bên ngoài, hắn biết trên đó có một đóa hồng liên, sinh ra đã có, rất đẹp. Lúc động tình lại càng xinh đẹp hơn, sắc đỏ kiều diễm ướt át kia, khiến cho người ta trầm mê.

Cảm thấy nhột nhột bên hông, Hoa Liên đang say giấc mộng xích lại gần nguồn nhiệt, dụi dụi lên người hắn.

Ân Mạc nheo mắt, một tay khẽ vuốt lưng nàng, tay kia thì dao động từ bên hông lên trên, chui vào trong tầng hồng sa mỏng tang, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đầu ngón tay lơ đãng lướt qua vệt đỏ ửng kia, chọc cho người trong lòng khẽ run lên một cái. Nụ cười trên gương mặt Ân Mạc lại càng thêm đắc ý, động tác trên tay không hề chậm lại. Bàn tay trên lưng trượt thẳng một đường xuống dưới, đặt lên bờ mông cong cong của Hoa Liên nhẹ nhàng có quy luật đè ép về phía mình.

“A… ưm…” Hoa Liên vẫn còn ngủ, nhưng đôi mày liễu đã nhíu lại, cánh môi phấn hồng nửa hé ra, tiếng rên rỉ lơ đãng bật ra càng khiến cho tâm hồn người ta nhộn nhạo.

Ân Mạc cúi đầu, dùng đầu lưỡi đẩy cánh môi nàng ra, cuốn lấy cái lưỡi thơm tho kia vào trong miệng mình.

Lúc hai người hôn say đắm, một sợi chỉ bạc thuận theo khóe miệng Hoa Liên rớt xuống, làm ướt cằm.

“A….” Động tác bên dưới càng thêm càn rỡ, mỗi lần áp sát đều đón lấy một tiếng thở dốc nặng nề, dù tình thế này với Ân Mạc mà nói chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, có điều, hắn thích nhìn dáng vẻ của nàng lúc này.

Nàng nhìn thật là yếu ớt, gương mặt đỏ bừng kia, tiếng rên rỉ động tình cũng khiến cho hắn si mê không ngớt.

“Ân Mạc…” Nàng rốt cuộc cũng buông tha cho giấc ngủ, không tình nguyện mở mắt ra, còn chưa tỉnh táo, cảm giác tê dại kia đã xâm nhập tứ chi bách hài, khiến cho nàng lười biếng đến chẳng muốn nhúc nhích.

“Ta muốn.” Ân Mạc xoay người đè nàng xuống dưới, vừa gặm cắn vành tai nàng vừa thì thầm. Bụng dưới của hai người dính sát, nàng đương nhiên có thể cảm nhận được thứ dục vọng cứng ngắc của đàn ông.

“Ưm…” Hoa Liên mới dùng giọng mũi bật ra chút thanh âm


The Soda Pop