Ngươi dằn bụng trước đi, hiện tại quá muộn, thật sự không có cách nào khác nhóm lửa."
Long Phù Nguyệt hiện tại chỉ cầu ăn no, làm sao còn có thể kén cá chọn canh chứ?
Nhận lấy, trở về phòng chứa củi.
Phía sau truyền đến tiếng nói của lão bản nương: "Người nhà của ngươi chỉ để lại một xâu tiền, cũng chính là chỉ ở được một ngày , ngày mai ngươi vẫn nên thay chỗ ở khác đi!"
Cũng không đợi Long Phù Nguyệt đáp lại, ‘ bịch ’ một tiếng liền đóng cửa lại.
Long Phù Nguyệt cười khổ một cái.
Nàng sờ khắp toàn thân cũng không tìm được nửa lượng bạc.
Ngày mai nếu gặp được Phượng Thiên Vũ thì thôi, nếu không gặp được, chỉ sợ mình sẽ ăn ngủ đầu đường mất!
Nàng ăn hai cái bánh bao, lại uống vài ngụm nước ấm.
Trên người cuối cùng cũng không còn rét lạnh nữa.
Vừa mới sinh sản qua, hạ thân còn có chút đau đớn, thân mình cũng suy yếu muốn chết.
Nàng thở dài: "Không biết {hồi xuân thuật} của ta còn dùng được không, ta trị liệu cho mình trước, bằng không chỉ sợ chưa kịp nhìn thấy đại Vũ Mao, ta đã chết mất xác rồi ."
Bất quá nữ nhân chết tiệt kia đã chiếm dụng khối thân thể này một thời gian, không biết ta có còn là Thánh nữ không?
Nàng vung lên ống tay áo nhìn, thấy thanh xà Đồ Đằng trên cánh tay vẫn còn, nhẹ thở ra một hơi.
Cũng không biết là vì sao, sau khi nàng xuyên vào thân thể ở hiện đại kia, cũng không thể đem tiểu Thanh mang về.
Nàng còn tưởng rằng sẽ vĩnh viễn nói từ tạm biệt với tiểu thanh của mình rồi chứ, không nghĩ tới vẫn còn gặp lại .
Nàng vỗ vỗ cánh tay, trên cánh tay không có động tĩnh gì.
Di, chẳng lẽ tiểu Thanh đã biến mất?
Không thể nào!
Nàng đang vô cùng sốt ruột, trên cánh tay bỗng nhiên nóng lên, một bóng xanh chợt lóe, một tiểu thanh xà vụt thoát ra.
Tiểu thanh xà vô cùng nhanh chóng vòng quanh Long Phù Nguyệt, dạo qua một vòng, tựa hồ thập phần hưng phấn.
Thân mình trơn lạnh vòng quanh trên cổ tay của nàng, phun lưỡi , có vẻ hết sức thân mật.
Long Phù Nguyệt đương nhiên cũng hết sức cao hứng, vỗ vỗ đầu của nó, khen ngợi: "Tốt lắm, Thanh nhi, chúng ta cuối cùng đã gặp mặt, ngươi nghỉ ngơi trước một chút đi. Ta thử {hồi xuân thuật} xem."
Nàng lặng yên nhớ khẩu quyết, ngón tay cong lại, búng ra, một luồng ánh sang trắng vụt ra.
Luồng ánh sang trắng đó thập phần mỏng manh, cũng miễn cưỡng có thể thành hình, ở trên người của nàng vờn quanh một vòng, trên người cuối cùng không còn đau đớn như vậy nữa. Nhưng càng mệt mỏi.
Lo nghĩ, bỗng nhiên hiểu được, hồi xuân thuật này nếu dung cho người khác thì vô cùng thần diệu nhưng nếu dung trên người mình, thì theo định luật chuyển hoán năng lượng, hiệu quả trị liệu cũng sẽ rất nhỏ.
Dù sao nàng tiêu hao chính là linh lực của mình , thương thế trên thân thể tốt lên hơn, nhưng linh lực còn sót lại cũng giảm bớt không ít.
Ai, quả nhiên thiên hạ này không có bữa ăn nào miễn phí, ta cũng phải nghiêm túc điều dưỡng lại thôi. Nghe nói nữ nhân đang ở cữ không thể ra gió , hiện tại ta bị ném ở một nơi gió lùa bốn phía, địa phương phân chim cũng không có, không biết có thể bị bệnh hậu sản hay không?
Thảm a, cực kỳ tàn ác a!
Trời không có Thiên Lý, người không nhân tính mà! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Long Phù Nguyệt vô cùng buồn bực.
Không được, ta quyết không thể cứ lặng yên không một tiếng động chết ở chỗ này như vậy được, ta vẫn chưa nhìn thấy được bộ mặt hối hận của đại Vũ Mao mà!
Hừ, đại Vũ Mao, người này ngược đãi như vậy ta, chờ hắn hiểu được chân tướng, không cho ta ta mắng hắn mọt trận thất điên bát đảo. ta tuyệt không tha thứ hắn!
Trên người nàng đang đắp một cái chăn rách nát, suy nghĩ loạn thất bát tao.
Trong lòng một trận lãnh, một trận nóng, một trận chua xót, một trận ngọt ngào.
Vù! Nàng hiện tại rất khẩn cấp muốn nhìn vẻ mặt của hối hận đại Vũ Mao rồi! Nhưng điều kiện tiên quyết là, nàng hữu mệnh nhìn thấy hắn.
Hiện tại nếu muốn mạng sống, chỉ có thể dựa vào mình.
Nàng phải làm đánh con gián đánh mãi không chết mới được!
Mặc dù đang ở trong căn phòng rách nát, nhưng ý chí Long Phù Nguyệt lại đang chiến đấu sục sôi .
Dù sao nàng lại đã trở lại, lại trở về với thân thể này.
Trời biết trong lòng nàng có bao nhiêu cảm kích. Chịu điểm ấy khổ thì có là gì.
Phía sau dang có một hạnh phúc vô bờ đang chờ nàng.
Bất tri bất giác trời đã sáng .
Lão bản nương bưng tới một chén cháo cùng vài cái bánh bao, gương mặt lạnh lùng: "Cô nương, không phải ta không thương hại ngươi,tiểu điếm của ta vừa nghèo vừa nhỏ, nuôi không nổi người rảnh rỗi, ngươi ăn bữa cơm này rồi, hãy đi nhanh đi!"
Ai, ai, ai! Thật sự là rồng mắc cạn bị cá tôm trêu chọc, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Khi nào tì Long Phù Nguyệt nàng luân lạc tới tình trạng này rồi?
Long Phù Nguyệt hừ một tiếng: "Yên tâm! Căn phòng trọ rách nát này có mời ta đến, ta cũng không thèm đến. Ta ăn no sẽ đi ngay."
Lão bản kia nương yên tâm mà đi.
Long Phù Nguyệt ăn cơm no, liền đi ra khỏi phòng trọ .
Ra đến bên ngoài nàng mới biết được, nơi này hoàn toàn là không phải trong thành, mà là vùng ngoại thành.
Hỏi một người đi đường mới biết được, nơi này cách thành ước chừng có hơn m
