Old school Swatch Watches
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326862

Bình chọn: 9.00/10/686 lượt.

ên cạnh hắn, cũng nhìn vào quyển bản đồ, chỉ thấy một đống chữ như gà bới dường như đang miêu tả cái gì đó.

Nàng xưa nay đối với mấy thứ này vốn không có hứng thú.

Nhìn một hồi, đại khái hình như là cách bố trí của một tòa thành.

Những cái khác nàng nhìn cũng không hiểu.

Nàng xem vài lần đầu ẩn ẩn có chút đau.

Đơn giản dời đi ánh mắt, nhìn người đang xem bản đồ.

Nhìn gò má hắn đến xuất thần, E hèm, lão công của nàng so với trước kia lại tuấn tú hơn không ít…….

Ánh mắt nàng đang si mê, chợt nghe tiếng bước chân từ bên ngoài vang lên, một thanh âm cao giọng nói: “Trương Vân Long cầu kiến Vương Gia.”

Phượng Thiên Vũ gật đầu: “Vào đi!”

Trương Vân Long bước nhanh đến.

Long Phù Nguyệt cùng vị tướng quân Trương Vân Long này cũng coi như từng cùng nhau vượt qua hoạn nạn, ấn tượng đối với hắn cũng không tệ.

Hơn hai năm không gặp, trên mặt vị Trương tướng quân này có them mấy phần kiên nghị cùng bình tĩnh. Mặc dù cụt một tay, nhưng khí thế trên người không hề suy giảm.

Hắn cẩn thận thi lễ: “Tham kiến Vương Gia.”

Phượng Thiên Vũ khoát tay, ý bảo hắn không cần đa lễ, ấm giọng hỏi: “Bố trí thế nào?”

Nét mặt của Trương Vân Long tựa hồ có chút hưng phấn, cười nhẹ một tiếng: “Dựa theo Vương Gia phân phó, tất cả đều đã bố trí ổn thỏa.”

Phượng Thiên Vũ đem bản đồ giao cho Trương Vân Long, thản nhiên nói: “Tốt, phía trên này bổn vương lại tăng thêm một ít thiết bị. Ngươi đi bố trí đi, phải hết sức cẩn thận. Nhớ rõ, không phải vạn bất đắc dĩ, không thể tổn hại tánh mạng của hắn.”

Trương Vân Long gật đầu thật mạnh: “Mạt tướng sẽ cẩn thận, Vương Gia còn điều gì phân phó?”

Phượng Thiên Vũ trầm ngâm một chút: “Bổn Vương cho các ngươi đi điều tra hai người đã có tin tức chưa?”

Trương Vân Long cúi đầu: “Mạt tướng vô năng, lục soát khắp toàn thành, hoàn toàn không tra ra tung tích hai người kia.”

Thần sắc Phượng Thiên Vũ hơi có chút ảm đạm, giống như đã biết trước, khoát tay áo: “Tốt, ngươi đi đi.”

Trương Vân Long nhất thời khom người lui ra.

Trong lòng Long Phù Nguyệt kích động: “Hai người? Hay là hắn tìm kiếm là ta cùng Hoa đại ca? Chẳng lẽ hắn đã nhận ra thân phận của ta?”

Trái tim phốc phốc nhảy loạn, đem hoàn cảnh từ lúc cùng Phượng Thiên Vũ gặp lại cẩn thận nhớ lại một phen, tựa hồ mỗi lần hắn đều thử mình…..

Thì ra hắn đã sớm hoài nghi, người kia, quả nhiên là quá thông minh!

Lông mày Phượng Thiên Vũ nhẹ chau lại, ngồi trên ghế một lúc, khẽ thở dài một hơi, từ dưới bàn ôm ra một cái hộp.

Mở hòm ra, bên trong là một xấp giấy.

Long hiếu kì của Long Phù Nguyệt nổi lên, nhìn vào bên trong không khỏi ngẩn ngơ.

Bên trong toàn bộ đều là họa tác (NN: ảnh vẽ chân dung) có khoảng trên trăm tờ, mỗi một tờ đều là vẽ cùng một người.

Đó là một cô gái, ánh mắt trong veo như nước, biểu tình tinh linh cổ quái, xấu hổ, tức giận, phát hỏa,…

Mỗi một tờ giấy đều giống như đúc, dưới ngòi bút đều phi thường giống thật,…Không có chút nào qua loa.

Giống như sợ không nghĩ qua liền quên đi người trong bức họa. Mỗi bức họa đều được đề chữ, tư thế rồng bay phượng múa, đúng là bút tích của Phượng Thiên Vũ.

Long Vương Phi? Không đúng! Không phải Long Vương Phi! Đó là chính mình!

Khi nào thì hắn vẽ nhiều bức họa về mình như vậy?

Một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua tim nàng, ấm áp, căng căng như muốn tràn ra. Nước mắt không biết khi nào đã rơi đầy đất.

Phượng Thiên Vũ nhìn lại từng bức tranh, vẻ mặt có chút khó lường.

Ngón tay nhẹ nhàng vung lên xoa gương mặt thiếu nữ trong tranh.

Cúi đầu thở dài: “Phù Nguyệt, rốt cuộc là nguyên nhân gì lại để cho nàng rời đi? Trong lòng của nàng không có một chút địa vị của ta sao? Nàng thực sự nhẫn tâm! Nàng rốt cuộc lại hiểu lầm ta cái gì? Vì sao không chịu nói ra? Lại cứ rời đi như vậy! Nếu đã muốn đi, tại sao lại còn trở về? Cho ta hi vọng, lại lẳng lặng đem hi vọng đoạt đi, Long Phù Nguyệt, nàng thực sự tàn nhẫn! Chơi trò chơi này rất vui vẻ sao?”

Tay hắn chậm rãi nắm chặt, khép hờ ánh mắt: “Có lẽ, đây là thời điểm ta nên hoàn toàn buông tay………”

Long Phù Nguyệt nghe được hắn thì thào tự hỏi, chỉ cảm thấy trái tim đau đến muốn nát.

Thì ra trong lúc vô tình, mình đã tổn thương hắn sâu như thế!

Nhưng hai lần rời đi này, nàng thật không cố ý, đều là thân bất do kỷ.

Nghe được câu cuối cùng của Phượng Thiên Vũ, nội tâm nàng bỗng nhiên trầm xuống. Dâng lên một loại cảm giác không tốt.

Hắn muốn buông tay cái gì? Hắn muốn quên ta sao?

Mắt thấy trên mặt hắn hiện ra một chút lãnh khốc cùng quyết tuyệt, bàn tay đặt trên xấp giấy họa, một ngọn lửa bỗng nhiên xuất hiện, nháy mắt châm cháy số họa kia……..

Long Phù Nguyệt như chịu một trọng kích, trực tiếp nhảy lên, kêu to một tiếng: “Đừng đốt! Đừng đốt mà!”

Nhất thời cũng quên mất bản thân hoàn toàn đụng không tới mấy bức họa này, mắt thấy ánh lửa bay lượn, nàng quýnh lên vươn tay đi nắm lấy!

Hình như có một đạo bạch quang toát ra từ giữa lòng bàn tay nàng, nàng nắm một cái, thế nhưng thật sự nắm được bức tranh giấy bị thiêu đốt.

Long Phù Nguyệt vui vẻ trong lòng, cũng bất chấp lửa kia đốt đau đôi tay bé nhỏ, đặt ở trong không khí chụ