Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328415

Bình chọn: 8.00/10/841 lượt.

ly dùng cái mũi khẽ ngửi, may quá, là sương mù bình thường , không phải hoa đào chướng trong truyền thuyết .

Sương mù này lại dày vô cùng, chỉ một lát đã bao phủ toàn bộ rừng đào.

Trong sương mù dày đặc,không thể nhìn thấy gì cả.

“Lão tỷ, đại Vũ Mao, Long Phù Nguyệt!” Tiểu hồ ly hét to lên.

Nhưng mà ở trong sương mù dày đặc vô biên vô hạn, quanh quẩn thủy chung chỉ có một thanh âm của nó.

Cổ họng của nó kêu gào gần như muốn rách rồi, nhưng giống như đá ném vào biển rộng như trước, không ai trả lời nó.

Chẳng lẽ —— Gặp phải quỷ đánh tường rồi? ! Nhưng cũng không làm khó được ta!

Tiểu hồ ly đột nhiên nghĩ đến một khả năng như vậy, nó ngồi xuống thật mạnh, một chân trước múa may, vẽ một đạo phù chú, quát một tiếng”PHÁ…!”

Phù chú này của nó bình thường thập phần linh nghiệm, cho dù gặp phải quỷ đánh tường lợi hại cỡ nào đều có thể phá giải.

Cho nên sau khi nó xuất phù chú ra, liền tin tưởng gấp trăm lần chờ đợi ảo cảnh trước mắt biến mất.

Không ngờ nó đợi một lúc lâu, chung quanh vẫn là màn sương mù dày đặc cuồn cuộn như trước, mà những người khác cũng không hề có động tĩnh.

Lúc này, tiểu hồ ly hoàn toàn choáng váng!

Hay là —— Nơi này là kết giới do người nào bố trí ? Ta lầm lẫn rơi vào trong kết giới rồi?

Nó rốt cuộc tu luyện ngàn năm, gặp chuyện gì cũng có thể bình tĩnh. Biết hoảng loạn như vậy, một chút tác dụng cũng không có.

Nó lấy một loại tư thế ngồi kỳ quái, ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn trời, hai chân trước ôm ở trước ngực, cố gắng ổn định tâm thần.

Trước mắt cảnh trí bỗng nhiên biến ảo . Sương mù dày đặc dần dần tan đi, chung quanh hết thảy chậm rãi rõ ràng.

Nó nhìn chung quanh, bỗng nhiên ngẩn ngơ.

Chung quanh đã không phải là rừng hoa đào, đình đài lầu các, nước biếc hoa rơi, cảnh trí dường như có chút quen thuộc .

Nó cẩn thận vừa nhìn một cái, bỗng nhiên nhảy dựng lên!

Không phải chứ? ! Nó chỉ nhảy xuống một vách núi, thế nhưng lại nhảy đến quận chúa phủ,Thiên Tuyền quốc? !

Nó sống ở đây đã nhiều năm, đương nhiên là vô cùng quen thuộc.

Nó vội vã chạy nhanh như chớp vào trong phòng,

Bên trong gian phòng, tất cả những bày trí đều không hề thay đổi, nó mở ra một ngăn tủ. Trong tủ chén, có một ít vàng bạc châu báu bao năm qua nó cất giấu, tất cả đều ngoan ngoãn đặt ở đo.

Một thỏi cũng không thừa, một thỏi cũng không thiếu

Nó thở dài nhẹ nhõm một hơi, kìm lòng không đậu lấy châu báu ra cao thấp ngắm nghía, tất cả tâm thần của nó đều đặt ở phía trên này, hoàn toàn không chú ý sau lưng một móng vuốt to lớn đen kịn chậm rãi đưa qua , vượn đến đầu vai của nó. . . . . .

Giờ phút này, Long Phù Nguyệt cũng gặp cùng cảnh tượng giống tiểu hồ ly.

Nàng bị Phượng Thiên Vũ ôm bay xuống , cũng rơi vào bên trong rừng đào, Phượng Thiên Vũ đặt nàng xuống.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Phù Nguyệt đều bị dọa trắng bệch, liều mạng trừng mắt nhìn Phượng Thiên Vũ: “Ngươi. . . . . . Ngươi muốn hù chết ta phải không?”

Phượng Thiên Vũ nhếch miệng, cười một nụ cười khuynh quốc khuynh thành: “Tiểu Nguyệt Nguyệt, ta vốn muốn ôm nàng tự tử vì tình, nhưng sau đó nghĩ lại, cứ té xuống như vậy, xương thịt sẽ nát tan, không đẹp chút nào, tuyệt đối sẽ không còn xinh đẹp lãng mạn nữa, cho nên nghĩ kĩ lại vẫn quên đi là tốt nhất.”

Long Phù Nguyệt bị hắn đùa gần như có chút dở khóc dở cười, trừng mắt liếc hắn: “Lãng mạn xinh đẹp? Ngươi từ nơi nào học được nhiều từ ngữ hiện đại như vậy?”

Phượng Thiên Vũ búng nhẹ lên chiếc mũi thon của nàng: “Nha đầu ngốc, đây không phải là lời nàng thường nói sao? Ta nghe vài lần, tự nhiên cũng học xong.”

Long Phù Nguyệt hừ một tiếng: “Ta và ngươi mới gặp mặt vài lần mà thôi, cũng không nhớ rõ cùng ngươi đã nói hai từ này. . . . . .”

Phượng Thiên Vũ u oán nhìn nàng: “Là trí nhớ của nàng quá kém, một người sống sờ sờ như ta nàng cũng quên, huống chi là một hai câu?”

Đôi mắt sâu như đáy biển thăm thẳm của hắn, thoáng lên một tia u oán, làm cho Long Phù Nguyệt kìm lòng không đậu run lên.

Nàng không muốn dây dưa đề tài này nữa, ngẩng đầu nhìn lên trên.

Khẽ nhíu mày: “Sao đại sư huynh bọn họ vẫn chưa xuống nhỉ?”

Trong tâm của Phượng Thiên Vũ cũng có chút buồn bực, hắn là biết rõ khinh công của Cổ Nhược . Gần như cùng mình tương xứng. Mà chính mình còn ôm một người, hắn cũng là mình không, theo lý nên không chậm hơn so với mình mới đúng.

Hai người lại đứng tại chỗ đợi một lúc lâu sau, phía trên như trước một chút động tĩnh cũng không có.

Long Phù Nguyệt rốt cuộc thiếu kiên nhẫn, nhân tiện nói: “Chẳng lẽ đại sư huynh, bọn họ nhảy đến nơi khác rồi sao? Chúng ta tìm thử xem đi.”

Phượng Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn, vừa thấy sườn đồi trước mặt , sườn đồi này kéo vài dặm, hai bên đều nhìn không tới đầu.

Hắn trầm ngâm một chút, nhớ tới khi nhảy xuống mượn lực nham thạch, muốn dâng trào bất cứ lúc nào có lẽ bọn họ mượn lực tảng đá khác nhau, nên địa điểm rơi có một ít khác biệt.

Hắn gật gật đầu: “Chúng ta là ở cùng một địa điểm nhảy xuống , địa điểm rơi xuống có lẽ không cách quá xa, chúng ta tìm thử xung quanh đây xem.”

Chẳng lẽ hắn ở phía trên đã xảy ra chuyện.

Muốn nắm


XtGem Forum catalog