XtGem Forum catalog
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210232

Bình chọn: 9.00/10/1023 lượt.

g người khác đều kêu to: "Nạp Mẫu Đa, ngươi điên rồi!"

"Nạp Mẫu Đa, con mẹ nó ngươi dừng tay!"

. . . . . .

Nhưng lúc này tên Nạp Mẫu Đa giống như có ác ma nhập vào cơ thể, trong ánh mắt tràn đầy kinh hoàng, nhưng tay chân lại hoạt động không phải do ý của mình, hướng đồng bạn điên cuồng mà công kích.

Võ công của hắn so với những người tại đây xem như là tốt nhất, Hơ n nữa hắn lại "nổi điên", càng về sau võ công lại càng cao gấp đôi, những người khác kinh hồn táng đảm, không rõ hắn bỗng nhiên phát điên vì cái gì.

Những người khác vừa thấy không ổn, cũng bất chấp không bắt Long Phù Nguyệt nữa, phát một tiếng kêu, nhảy lên người, chạy bốn phía.

Mà tên đầu đảng kia gần như đem thân thể của mình đánh đến sưng lên, vẫn như cũ không chạm được nửa cọng long củ con hồ li, vết máu trên người như mạng nhện dầy đặc, ẩn ẩn thế nhưng đã hình thành một cái hình vẽ con rùa.

Hắn chợt thấy đồng bạn chạy tán loạn, không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng càng thêm bối rối. Bỗng nhiên tên đồng bạn phát điên tự nhiên lao đến, hàn quang chợt lóe, một đao đâm đâm vào trong bụng đầu mục!

Tên đầu mục này đang bị tiểu hồ ly trêu đùa một cỗ lửa giận không chỗ phát tiết, giờ phút này đồng bạn lại một đao đâm vào trong bụng hắn, nháy mắt kích thích tính hung hãn của hắn, võ công của hắn tự nhiên so với những người khác cao hơn rất nhiều. Cũng gần như cùng lúc này, đao của hắn hướng về phía đồng bọn đang phát điên bổ tới.

Máu tươi văng tung tóe, một đao này của hắn bổ trúng vào trên vai đồng bạn, nhất thời đưa thân mình tên kia xẻ làm đôi, hai người đồng thanh kêu to, lại đồng thời ngã xuống đất, hai thân mình trên mặt đất run rẩy một chút, không bao giờ động đậy nữa...

Tiểu hồ ly sớm nhảy ra, rung đám lông trắng lên trên người , dương dương đắc ý nhìn Long Phù Nguyệt.

Tiểu hồ ly sớm nhảy ra, rung đám lông trắng lên trên người , dương dương đắc ý nhìn Long Phù Nguyệt. Long Phù Nguyệt lại ngơ ngác đứng ở nơi đó, hai mắt đăm đăm: "Ta —— Ta đã giết người...."

Tiểu hồ ly nhảy đến trên người của nàng, móng vuốt nhỏ vỗ vỗ mặt của nàng: "Đừng sợ , giết người có gì đặc biệt hơn người? Ngươi không giết người kia thì người kia sẽ giết ngươi . . . . ."

"Nói cho ngươi biết. . . . . . Ta cho tới bây giờ chưa từng giết người. . . . . . Ô ô ô. . . . . ." Dao găm trong tay Long Phù Nguyệt rốt cục rơi trên mặt đất, nàng dùng hai tay che mặt, không dám nhìn bộ dạng mã tặc đã bị giết dưới tay nàng.

"Không có việc gì, không có việc gì, chuyện gì cũng sẽ có lần đầu mà , lần sau lại giết người sẽ không sợ ..." Tiểu hồ ly ở trong ngực của nàng quýnh lên an ủi.

Long Phù Nguyệt gần như bị nó nói dở khóc dở cười, vỗ đầu nó một chút: "Còn lần sau giết người? Ta mới không cần! Giết người lúc này đã đủ cho ta gặp ác mộng nửa năm! Cũng không phải chơi game, Chuyện gì cũng có làn đầu..."

Tiểu hồ ly co cổ lại, mặt hồ ly nhìn qua dĩ nhiên là cười tủm tỉm: "Đúng rồi, mấy tên này tại sao bỗng nhiên lại giống như nổi điên ? Người một nhà với nhau mà đứng lên chém?"

Long Phù Nguyệt kinh ngạc nhìn nhìn nó: "Ta còn tưởng rằng là ngươi giở trò quỷ chứ, nói như vậy, không phải ngươi?" Quay đầu nhìn ‘ đại sư huynh ’ một cái: "Đại sư huynh, không phải là huynh giở trò quỷ chứ?"

Người nọ lại cũng không trả lời nàng, xoay người ở trên người mấy cổ tử thi tìm ra vài cái túi da dê, trong túi có lương khô cùng nước trong. Hắn ném cho Long Phù Nguyệt vài cái: "Ngươi có thể không cần ăn thịt sói ."

Long Phù Nguyệt ngẩn ra, theo bản năng tiếp được gói to của mấy người kia. Này nếu là ở trước kia, nếu là lấy đồ ăn xuống từ người chết, nàng đánh chết cũng sẽ không nhận. Nhưng bây giờ, nàng chỉ có thể nhận.

Nàng đưa mắt đảo qua bốn phía: "Đại sư huynh, chúng ta đổi chổ ở đi, nơi này —— Đáng ghét."

Người nọ gật gật đầu, mang theo nàng lại đi về phía trước một đoạn, đến một ở sau lưng cái cồn cát ngồi xuống nghỉ ngơi.

Mặc dù chỉ là đồ ăn bình thường bánh bao trắng, thậm chí có chút cứng rắn , nhưng giờ phút này ở trong mắt Long Phù Nguyệt không thua gì sơn hào hải vị. Nàng cho tiểu hồ ly một cái, sau đó chính mình ăn một cái, ăn no, lại đã uống vài ngụm nước trong, lúc này trái tim đập không yên cuối cùng mới an ổn xuống dưới.

Người nọ hơi hơi ho hai tiếng, cũng ý tứ ăn một chút, thở dài một hơi: "Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm để đi."

Long Phù Nguyệt cũng thật là mệt mỏi, gật gật đầu, tựa vào trên cồn cát, đã ngủ.

Mặt trời lại mọc lên. Trong sa mạc độ ấm nhanh chóng lên cao, cũng đem Long Phù Nguyệt phơi nắng tỉnh lại. Nàng mê mê mang mang mở to mắt, nhìn nhìn mặt trời chói lọi kia, ngáp một cái: "Mặt trời đã cao như vậy rồi, đại sư huynh, tại sao huynh không gọi ta tỉnh. . . . . ."

Một câu chưa nói xong, nàng bỗng nhiên nghẹn họng. Người kia sao lại không có ở nơi này! Nàng nhìn chung quanh, khắp nơi mờ mịt, biển cát vô biên vô hạn như trước, lại một bóng người cũng không có.

Trong nội tâm nàng trầm xuống, nhảy dựng lên một chút, trong lòng nhanh như chớp xuất hiện một vật vừa cúi đầu liền nhìn thấy, đúng là tiểu hồ ly, nó cuộn thân mình, như trước ngủ s