Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210050

Bình chọn: 9.5.00/10/1005 lượt.

ay chưa tỉnh.

Long Phù Nguyệt lắp bắp kinh hãi, tiểu hồ ly luôn luôn tỉnh táo tại sao lại ngủ so với lợn chết giống nhau? Còn có, đại sư huynh chạy đi đâu rồi? Là đụng phải cái gì nguy hiểm? Hay là. . . . . . Hắn rốt cuộc ném nàng ra đi một mình rồi!

Nàng nhấc tiểu hồ ly lên, một trận mãnh liệt dao động, thân mình tiểu hồ ly đã run một cái, mới chậm rãi mở to mắt, ánh mắt xanh rờn nhìn thoáng qua bốn phía, trong mắt hồ ly mê mê mang mang : "Tại sao lại ngủ thẳng đến bây giờ rồi? Vị đại sư huynh kia của ngươi đâu?"

Long Phù Nguyệt cưỡng chế dự cảm không tốt trong lòng kia, lắc lắc đầu: "Ta cũng không biết, đại khái chắc là đi tiểu tiện rồi...."

Tiểu hồ ly nhất thời nhảy dựng lên: "Tiểu tiện?" Nó nhảy lên cồn cát, đứng thẳng thân mình nhìn xung quanh: "Không có a, đây là đại sa mạc, vừa xem là hiểu ngay căn bản nhìn không có một bóng người nào?

Long Phù Nguyệt cũng bò lên trên cồn cát, quả nhiên nhìn không có một bóng người nào. Chỉ có xa xa nhìn thấy địa phương đêm qua nàng bắt đầu nghỉ chân, có mấy con kên kên đang lên lên xuống xuống , hiển nhiên là cắn xé mấy tên...mã tặc đã chết.

Long Phù Nguyệt hét to vài tiếng ‘ Đại sư huynh ’ như trước không ai trả lời, chỉ có gió thổi qua cồn cát, phát ra thanh âm ô ô của gió.

Nàng vẫn chưa yên tâm, cắn răng một cái, chạy đến chỗ địa phương mấy con kên kên lên xuống. Không hề ngoài ý muốn , nơi đó chỉ có mấy cổ thi thể mã tặc đã bị cắn thành khung xương, cũng không có bóng dáng đại sư huynh của nàng...

Nàng suy sụp ngồi xuống, nước mắt nhịn không được chảy ra.

Người nọ rốt cuộc đem nàng bỏ lại! Hừ, nói cái gì "Không chết cũng không bỏ ngươi xuống", thì ra đều là gạt người ! Trách không được hắn để cho mình học được tự cứu, thì ra hắn sớm đã có tâm ý muốn bỏ nàng lại! Ô ô ô, về sau nàng lại phải ở đây, trong sa mạc một mình chiến đấu hăng hái rồi!

Đúng rồi, lương khô cùng nước trong đâu? ! Cái tên kia, sẽ không đem toàn bộ mang đi chứ? !

Nàng quýnh lên lại chạy về, nơi đó vài cái túi nước lẳng lặng nằm yên cùng mấy túi lương thự. Tiểu hồ ly ở bên cạnh kêu lên: "Di, nơi này còn có chữ nè."

Long Phù Nguyệt vội vã chạy đến, trên mặt cát bằng phẳngcó viết một hàng chữ : Không đi chung đường, nên tha cho ngươi khỏi chết.

"Choáng váng! Đây là có ý gì? ! Cái gì gọi là tha cho ngươi khỏi chết? Nói giống như là oan gia đối đầu..."Tiểu hồ ly suy nghĩ nói ra.

Nhưng trong lòng Long Phù Nguyệt thì chấn động mạnh, như có suy nghĩ gì, nhẹ nhàng thở dài một hơi: "Tiểu hồ ly, đừng nghĩ nữa, chúng ta. . . . . . Có lẽ thật sự đã tìm được đường sống trong chỗ chết."

Tiểu hồ ly ngẩng đầu: "Nói thế là sao?"

Long Phù Nguyệt thở dài: "Hắn —— có lẽ chính là người của nước Diêu Quang, hơn nữa, thông qua buổi nói chuyện tối hôm qua , hắn có lẽ cũng đoán được thân phận của ta. . . . . . Hắn không giết chúng ta là đã nhân đạo lắm rồi."

Tiểu hồ ly co cổ lại: "Kỳ quái, ta tối hôm qua làm sao có thể ngủ mê như vậy?"

Long Phù Nguyệt trầm ngâm một chút: "Người nọ thủ đoạn kỳ lạ, cũng nói không chừng hắn ở trên người ngươi sử dụng pháp thuật gì đó."

Tiểu hồ ly gật gật đầu: "Như thế, chỉ sợ tối hôm qua trên người của mấy tên mã tặc nổi điên kia cũng là do hắn giở trò quỷ!"

Long Phù Nguyệt cười khổ một cái: "Chúng ta ba người, không phải ngươi, không phải ta, dĩ nhiên là hắn. Ai, người này công phu sâu không lường được, nếu như thật là cùng hắn làm đối thủ, nh thế cũng thật sự là không ổn."

Tiểu hồ ly lại gật gật đầu: "Chỉ sợ đại Vũ Mao nhà ngươi cũng không phải đối thủ của hắn. Nhìn vẻ mặt hắn, địa vị hắn khẳng định không thấp, nói không chừng cũng là Thừa tướng."

Long Phù Nguyệt hơi hơi nhíu nhíu mày, lắc lắc đầu: "Sẽ không . Người này nhìn qua còn trẻ như vậy, hẳn là còn ngồi không đến vị trí kia. Nghe nói Diêu Quang quốc chủ sự có đại tế sư cùng đại vu sư, nói không chừng hắn là đệ tử của hai người kia cũng nên."

Đến mức độ này, Long Phù Nguyệt cũng chỉ có dựa vào chính mình . Cũng may hiện tại thức ăn nước uống sung túc, nàng nhất thời không sợ bị chết khát hay đói chết.

Nhưng là nên đi theo phương hướng nào a? Trong sa mạc chỉ cần lỡ một bước chân sẽ lệch xa ngàn dặm, một khi đi nhầm, chỉ sợ ngay cả ốc đảo trú chân cũng không tìm được!

Tiểu hồ ly thì lại tin tưởng tràn đầy: "Yên tâm, trên đường này có của mùi hắn, chúng ta cứ đi theo mùi của hắn."

Long Phù Nguyệt sửng sốt, không khỏi nở nụ cười, vỗ vỗ đầu tiểu hồ ly : "Tiểu hồ ly, không nghĩ tới ngươi còn có cái mũi thính của chó."

Tiểu hồ ly trợn trắng mắt: "Không cần lấy ta cùng bọn chó đó so sánh, ta là hồ ly thượng tiên."

"Đúng, đúng, ngươi là hồ ly thượng tiên, chúng ta có thể cùng lên đường được chưa?" Long Phù Nguyệt sờ sờ đầu của nó: "Đúng rồi, tiểu hồ ly, ta đặt cho ngươi cái tên, cứ gọi ngươi là hồ ly mãi cũng không được, người ta nuôi sủng vật cũng đều có tên."

Tiểu hồ ly trợn tròn hai mắt: "Ngươi nghĩ tên cho ta là gì? Chó và mèo ta đây cũng không đáp ứng! Nói gì thì nói ta đây không phải sủng vật!"

Long Phù Nguyệt nở nụ cười: "Tiểu hồ ly của nhà ta tự nhiên cái tên cũng không thể là tên bình thườn