a một hơi, rốt cục yên tâm. Nàng có thể kiên trì đến nơi đây, đương nhiên là sẽ không chết . Tuyệt đối sẽ không để cho mình chết !
Giờ phút này hai chân nàng đau toàn tâm, nhịn không được đem giầy cỡi ra, nhìn một cái, không ngoài dự kiến của nàng, hai chân của nàng lấm tấm đầy những vết máu.
Nàng cắn chặt răng, móc ra thanh đao nhỏ đã cùn, vừa muốn đem những lớp da bong trên chân bỏ xuống. Một bàn tay trắng trẻo xinh đẹp tuyệt trần như ngọc duỗi lại đây, lòng bàn tay là một thanh ngân châm: "Dùng cái này."
Long Phù Nguyệt đưa tay nhận lấy thanh ngân châm từ lòng bàn tay của hắn, trong lúc vô ý nhẹ lướt qua lòng bàn tay của hắn, chỉ cảm thấy lòng bàn tay hắn lạnh như băng, giống như hàn băng.
Trong nội tâm nàng âm thầm buồn bực. Nhiệt độ cơ thể người này tại sao qunh năm lại lạnh như băng . Không giống như là người sống. . . . . . Nàng đã bị ý tưởng này làm hoảng sợ, khẽ cười khổ . Người này nhìn qua có hô hấp, có hình ảnh, rõ ràng ngay tại trước mắt mình, mình tại sao lại có ý tưởng kỳ quái như thế ?
Nàng lắc lắc đầu, như muốn xua đi những ý nghĩ không hay đang mien man trong đầu nàng. Dùng ngân châm đem những miếng da bị sướt lấy xuống, một cái
bình sứ men xanh đưa tới, một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của người
ở bên cạnh nàng vang lên: "Xoa thứ này, sẽ giảm đau hơn.”
Long Phù Nguyệt cúi đầu nói một tiếng cám ơn, đem thuốc mỡ trong bình sứ xanh kia lấy ra một ít, thoa lên hai chân đã rướm máu. Một luồng mát lạnh thấu tâm can xông đến, đau đớn quả nhiên giảm bớt không ít.
Nàng không khỏi cảm kích nhìn hắn một cái: "Đại. . . . . . À, ta nên xưng hô ngươi như thế nào?"
Nàng vốn muốn gọi đại sư huynh, lại không biết vì sao càng lại kêu không được, liền sửa miệng hỏi tên hắn .
Người nọ thản nhiên liếc mắt nhìn nàng: "Ngươi vẫn là gọi đại sư huynh đi."
"A? Ngươi không phải nói ngươi không phải hắn?" Long Phù Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn.
"Tên bất quá chỉ là danh hiệu mà thôi, gọi là gì có cái gì quan trọng đâu? Nếu ngươi kêu đại sư huynh của ta có vẻ dễ gọi, vậy kêu tên này đi." Vẻ mặt người nọ vân đạm phong khinh , tựa hồ mọi chuyện không gì lien quan đến hắn.
"Nha. . . . . ." Long Phù Nguyệt có chút hết chỗ nói rồi.
Lúc này đêm đã gần canh hai, gió lạnh buốt đến xương ,thổi ở trên người, giống như đao cắt. Long Phù Nguyệt một thân quần áo sớm rách nát, miễn cưỡng có thể tạm che thân thể. Giờ phút này lại đông lạnh cứ run run.
Người này nhìn nàng một cái, đem áo choàng màu trắng trên người cởi ra, đưa cho nàng: “Mặc vào đi.”
Long Phù Nguyệt ngẩn ra, thấy hắn bên trong chỉ mặc một lớp áo mỏng: “Huynh…..Huynh không lạnh sao?”
Người kia, mắt híp lại, tựa mình trên đống cát, thản nhiên hỏi lại một câu: “Ngươi thấy ta giống như đang lạnh sao?”
Ách____Quả thật là không giống…..
Long Phù Nguyệt không thể nói lại, liền đem áo trắng khoác lên người. Cái áo trắng này của hắn không biết làm từ cái gì, không phải lụa, hay da, nhưng mặc lên người lại ấm áp lạ thường. Tình cảnh này có một chút quen thuộc.
Long Phù Nguyệt đột nhiên nhớ tới Phượng Thiên Vũ, trong lòng có chút nhói đau, sau khi chia tay hắn ở trong cơn bão cát, nàng vẫn chưa nhìn thấy hắn, không biết hắn có đánh thắng trận kia không, càng không biết hắn có tránh được cơn bão cát kia không…..
“Ai, bên cạnh hắn có ba bốn người dẫn đường trên sa mạc, chắc có thể thoát khỏi trận bão cát kia? Không biết hắn và binh lính của hắn có hội họp được với nhau không, có thể nhớ đến ta không, có thể sốt ruột hay không …..”
Nghĩ đến Phượng Thiên Vũ bá đạo lại còn xấu tính, nàng không khỏi có chút xuất thần.
Ở bên cạnh hắn, nàng nghĩ mọi cách để thoát đi, nhưng hôm nay không ở bên cạnh hắn, nàng lại có chút nhớ mong.
“Đang nghĩ đến sư huynh bị thất lạc?” Đôi mắt người nọ nhìn nàng, ánh mắt tuy rằng lạnh như băng, nhưng lại có một vài tia thân thiết.
Long Phù Nguyệt thở dài, gật gật đầu: “Đúng vậy a, không biết hắn có thể tìm ta hay không….”
Người nọ thản nhiên nói: “Không phải ai cũng có thể may mắn như ngươi. Gặp bão cát, thương nhân rất khó tránh đi, có lẽ hắn đã…..”
Hắn chưa nói xong câu, Long Phù Nguyệt đã nhảy dựng lên, kêu: “Không, hắn sẽ không có việc gì đâu! Bên cạnh hắn có hai ba người dẫn đường sa mạc cơ mà!” Nàng nói cho hắn nghe nhưng thực chất là nói cho bản thân nghe: “Võ công của hắn cũng không kém ngươi, nhất định sẽ không có việc gì….”
Người nọ thần sắc hơi biến đổi, thản nhiên nói: “Hai ba người dẫn đường? Sư huynh của ngươi khí phái thật lớn! Các ngươi đã đem bao nhiêu người tới?”
Long Phù Nguyệt sửng sốt, mới biết mình nói lỡ lời, người này tuy rằng nhìn qua không giống người xấu, nhưng rốt cuộc thân phận rất bí ẩn, không biết rõ lai lịch của hắn trước, nàng vẫn là không cần mù quáng nói ra thân phận của mình.
L