hế? Lúc Tần Tang vào nhà chúng ta
cũng có gọi tên từng người một như vậy đâu. Định ức hiếp Đình Đình thật
thà nhà em đấy à?”
Trương Phác Ngôn không hề có ý định dừng lại,
coi cô em gái trẻ con này cứ như không khí. Tần Tang thấy tình hình
không ổn liền vội vàng đổi chủ đề, hỏi Hàn Đình Đình: “Đình Đình, sức
khoẻ của bố em giờ ổn rồi chứ?”
Trương Phác Ngọc “Hừ” lạnh một tiếng, cướp lời Hàn Đình Đình: “Đã khỏi từ lâu rồi, người ta đã đi làm trở lại rồi.”
“Đình Đình, nói với mẹ con khi nào rảnh thì sang đây chơi nhé, con về đây rồi mẹ con ở nhà một mình chắc buồn lắm!” Trương tư lệnh phu nhân lại nói:
“A Tống, con có thời gian thì thường xuyên dẫn Đình Đình về nhà thăm
nhạc phụ nhạc mẫu, người ta gả con gái độc nhất cho con, con phải quan
tâm đến hai người nhiều hơn đấy!”
Tần Tống đang vân vê chơi đùa
tay của “bánh bao nhỏ quê mùa”, không để ý liền buột miệng đáp: “Bọn con ngày nào chẳng qua đó ăn cơm tối.”
“Hai đứa hôm nào cũng qua đó ăn tối?” Trương Phác Ngọc kinh ngạc thốt lên.
Tần Tống biết mình lỡ lời, lập tức cười lấp liếm: “Mẹ… Đình Đình giờ đi làm rồi nên tụi con cũng không thường xuyên sang nữa, sau này hai đứa con
sẽ về nhà mình ăn cơm!”
“Hai đứa hôm nào cũng qua đấy…” Trương
Phác Ngọc có vẻ rất tổn thương: “Sao không đưa mẹ đi cùng? Mẹ thích ăn
tương cay mẹ Đình Đình làm lắm!”
Tần Uẩn đã quá quen rồi nên chỉ thấp giọng ho khan hai tiếng, trong khi cả nhà họ Trương đều xấu hổ quay mặt đi nơi khác.
***
Trương tư lệnh quen ngủ sớm, sau bữa cơm mọi người dần tản đi hết. Tần Tống là người ở lại cuối cùng, khi ra khỏi cửa trời đã tối đen, không khí rất
tốt, ánh trăng sáng dẫn lối con đường hai người đang dạo bước. Xe vẫn
chưa vào đến nơi nên họ quyết định đi bộ ra ngoài. Tần Tống cứ lặng yên
không nói chuyện. Thật ra cả ngày hôm nay anh cũng không nói gì nhiều,
rất khác với ngày thường. Thấy Tần Tống giữ im lặng nên Hàn Đình Đình
cũng chỉ lặng lẽ sóng bước đi bên anh. Ánh trăng lung linh in bóng trên
con đường dài, bóng cây đung đưa trong gió… Bỗng Tần Tống hét lớn: “Cẩn
thận!”
Hàn Đình Đình sợ hết hồn, hai tay theo bản năng níu chặt
lấy người bên cạnh, trốn sau lưng Tần Tống, mặt mày tái mét. Tần Tống
thấy trò đùa của mình thành công, liền cười thật lớn.
“Này!” “Bánh bao nhỏ quê mùa” tính tình dễ chịu cũng phải nổi giận rồi: “Sao anh lại làm vậy?”
Tần Tống thấy thế càng cười sảng khoái, Hàn Đình Đình xụ mặt nhìn anh đầy vẻ khinh thường: “Thật là trẻ con!”
Tần Tống nhướng mày: “Ngứa da hả? Dám mạnh mồm mạnh miệng với tôi sao?”
Hàn Đình Đình không nói gì, chỉ trừng đôi mắt to tròn với anh. Tần Tống
trước nay chẳng ngại trợn mắt thi với ai bao giờ, cũng trừng trừng nhìn
cô.
Có lẽ là do ánh trăng quá đẹp, hoặc do trợn mắt trừng nhau
một hồi lâu, cũng có thể là vì một lý do nào đó, Tần Tống cảm thấy gương mặt trẻ con bình thường trước mặt anh bỗng trở nên… xinh đẹp lạ thường.
Khụ khụ… Tần Tống không thèm nhìn nữa: “Đi, về nhà thôi!”
Hàn Đình Đình vốn là một đứa trẻ ngoan, thấy anh ta đã nhận thua rồi nên
cũng không chấp nhặt. Cô tha thứ cho Tần Tống, rồi ngoan ngoãn “chạy
bước nhỏ” theo sau anh.
Nguyên nhân khiến cô phải “chạy bước nhỏ” là vì bước chân của Tần Tống quá dài, mà anh thì vẫn cứ nắm tay cô bước đi.
Cả ngày diễn vở vợ chồng mới cưới, hai người cơ hồ cũng rất nhập vai.
***
Hôm sau là chủ nhật, cả hai người đều không phải đi làm.
Hàn Đình Đình làm bữa sáng xong liền lên tầng gọi Tần Tống dậy. Trong phòng rất yên ắng, tìm quanh một hồi không thấy ai, cô tưởng anh ra ngoài
chạy bộ nên quay vào phòng tắm tính thu dọn quần áo bẩn của anh. Ai ngờ
cửa vừa mở ra, ai đó trên người chỉ còn độc một chiếc quần lót “kiệm
vải” màu trắng bó sát đang đứng trước gương khoe cơ bắp.
“Cô…” Tần Tống hoá đá.
“Tôi…” Hàn Đình Đình cũng đờ người.
Một hồi lâu sau hai người mới bừng tỉnh, người trốn vào trong, người cuống
cuồng chạy bổ ra ngoài. Trong tình cảnh vừa vội vàng vừa xấu hổ, người
bên ngoài đụng phải cánh cửa mới khép được một nửa, người bên trong lại
nhảy vào cái bồn tắm không có nước, thế là sau một loạt các tiếng động
“binh, bốp, cốp, cộp”, cả hai đều đau đớn rên xiết.
***
Tần Tống bước chân cứng ngắc đi xuống nhà, Hàn Đình Đình đang ngẩn người ngồi trước bàn ăn xém chút vùi mặt vào bát cháo.
Mặt Đình Đình đỏ hồng như thể mặt trời đang dần nhô lên sau lưng mình, “một nhúm” phơn phớt hồng bên bàn ăn không hiểu sao lại khiến cho người ta
có cảm giác thật tao nhã thanh tú, thật đẹp đẽ! Tần Tống dường như bị
ánh sáng rực rỡ rọi thẳng vào mắt, ngẩn người mất một lúc rồi mới ngồi
xuống, cúi đầu lặng lẽ ăn.
Cứ tưởng nha đầu này thuần khiết lắm,
sự việc lúng túng ban sáng khiến Tần Tống cảm thấy có chút bất nhã, nên
cả buổi sáng chẳng hề kiếm chuyện với cô. Nhưng đến trưa, anh “vô tình”
đi thị sát phòng cô, phát hiện Đình Đình đã kể chuyện này với Tư Đồ Từ
Từ…
“Kích cỡ ra sao?” Tư Đồ Từ Từ gấp gáp buôn chuyện trong tin nhắn.
Cái đồ đại háo sắc này! Tần Tống giận dữ, tay run run mở hộp thư đã gửi xem Hàn Đình Đình trả lời thế nào.
“Một bọc… bự lắm!