Insane
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324592

Bình chọn: 9.00/10/459 lượt.



Sét đánh ngang tai, Tần Tống đứng chôn chân tại chỗ.

Được rồi, xem ra “bánh bao nhỏ quê mùa” này cũng… thành thực.

Đúng lúc Tần Tống đang ngây người ra thì di động có âm báo tin nhắn đến, là của Tư Đồ Từ Từ…

“Không có hình thì không có bằng chứng.”

“Bằng chứng cái đầu cô ấy!” Tần Tống ra tay nhanh như chớp, dữ dằn nhấn nút trả lời.

Vừa nhấn nút gửi đi, Tần Tống đã cảm thấy không ổn rồi, nhưng còn chưa kịp

huỷ thì chuông điện thoại đã vang lên: Là Tư Đồ Từ Từ gọi đến!

Đúng lúc này, trong phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng mở cửa, Tần Tống

nhanh nhẹn ném thẳng chiếc điện thoại vẫn đang reo inh ỏi trong tay ra

ngoài cửa sổ…

***

“A…” Hàn Đình Đình đẩy cửa bước ra, bị Tần Tống đứng sững ở bên ngoài dọa cho giật mình: “Anh ở trong này làm gì thế?”

Tần Tống ấp úng “Tôi… tôi” cả nửa ngày rồi mới nghiêm mặt lại: “Sao cô không đem quần áo bẩn của tôi đi giặt hả?”

Hàn Đình Đình đỏ mặt, sau khi thấy anh bán khỏa thân hồi sáng, cô liền đóng cửa bỏ chạy, đến giờ vẫn không dám lên tầng: “Hình như hồi nãy tôi nghe thấy di động của tôi kêu?” Cô lúng túng cúi đầu tìm điện thoại, lảng

sang chuyện khác để khỏi mắc cỡ.

“Làm gì có chuông nào đâu!” Tần Tống khẳng định: “Cô nghe nhầm rồi.”

Hàn Đình Đình sững người, ngẩng đầu chăm chú nhìn Tần Tống.

Ánh mắt của cô “kỹ sư thiết kế tâm hồn” này thực sự trong trẻo, đúng lúc

Tần Tống sắp đỡ không nổi, đang tính chủ động nhận lỗi thì cô lại bất

giác gật gật đầu: “Cũng phải… Tôi hay nghe nhầm lắm.”

Tần Tống nghe vậy thầm thở hắt ra một hơi.

“Nhưng mà điện thoại của tôi đâu rồi nhỉ?” Hàn Đình Đình sau một hồi ngẫm nghĩ lại bắt đầu tìm kiếm: “Tần Tống, anh thử gọi vào số tôi xem… Ơ kìa! Anh chạy đi đâu thế?”

***

Điện thoại của Hàn Đình Đình biến mất, thật sự biến mất rồi.

“Này! Cái này cho cô!” Tần Tống đi ra ngoài “tản bộ” về, ném cho Đình Đình một chiếc di động nắp trượt màu hồng phấn.

“Không cần đâu. Sáng nay tôi còn nhắn tin với Tư Đồ Từ Từ mà, chắc là lẫn đâu

đó trong phòng thôi, để tôi tìm lại.” Đình Đình xua tay từ chối.

Tần Tống không vội thu tay về, khẽ nhíu mày, vẻ rất không vui “Hừ” lạnh với “bánh bao nhỏ quê mùa”.

Thấy sắc mặt Tần Tống không tốt, Đình Đình do dự một lát rồi nhận lấy. Thật

ra thì cô thích màu hồng này chết đi được! Cầm chiếc điện thoại trong

tay cô cứ xem tới xem lui, thích thú không nỡ rời tay.

“Nhưng số

điện thoại đều trong danh bạ ở điện thoại cũ cả”. Nghịch chán chê một

hồi Đình Đình lại phiền não nói: “Giờ không liên lạc được với Từ Từ

rồi.”

Không liên lạc được mới tốt chứ… Một người nào đó nghĩ thầm.

“Số điện thoại của Từ Từ là gì ấy nhỉ? 139… 611… 54… 540…” Hàn Đình Đình vắt óc nhớ lại.

“Hình như chúng ta sắp muộn giờ rồi đấy!” Tần Tống buông một câu lạnh lùng, ngữ khí đã dần mất kiên nhẫn.

“Ối!” “Bánh bao nhỏ quê mùa” nhảy vọt lên như thỏ, chạy về phòng thay đồ.

Tần Tống lúc này mới xoa xoa ngực, coi như thoát được một kiếp nạn.

“À, đúng rồi!” Hàn Đình Đình bỗng dưng quay đầu, khiến Tần Tống vừa mới thở phào nhẹ nhõm lại giật nảy mình, mi mắt giật giật: “Cô reo cái gì thế

hả?” Anh bất mãn nạt nộ.

Hàn Đình Đình lè lưỡi, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay: “Cảm ơn anh đã tặng tôi chiếc di động đẹp thế này!”

Đây là lần đầu tiên cô vui vẻ hoạt bát như vậy trước mặt anh, cái đầu lưỡi

đỏ hồng ấy khiến miệng lưỡi Tần Tống chợt khô khốc: “Không cần cảm ơn!

Cái đó vốn là của tôi, giờ không dùng nữa nên thải ra cho cô thôi.”

Hàn Đình Đình bỗng mở to hai mắt… Màu này á? Thì ra là anh ấy thích màu hồng!

Lời vừa bật ra, Tần Tống suýt chút nữa thì cắn đứt lưỡi, anh quẫn quá không nói thêm bất kì lời biện hộ nào nữa, tay bưng mặt tay vẫy vẫy giục cô

mau đi thay đồ…

***

Trên đường đi, Tần Tống nói qua về các vị phu nhân của Lương Thị cho Hàn Đình Đình nghe một lượt: Cố Yên nhà

Đại boss thì hung tàn vô tận, nếu không cần thiết tuyệt đối đừng tiếp

cận; “Tiểu quái thú” nhà Dung Nhị là người quản lí trong giới giải trí,

vẫy vùng trong cái giới rồng rắn phức tạp ấy, nói chung là cũng không

nên quá thân thiết với chị ta; An Tiểu Ly cô dâu của Phúc Hắc tam thì là đồ ngốc, để tránh suy giảm chỉ số thông minh, tốt nhất cũng không nên

chơi thân…

“Thế còn chị Tần Tang?” Hàn Đình Đình hỏi.

Tần Tống bất cẩn vượt đèn đỏ, làu bàu câu gì đó, dường như không nghe thấy câu hỏi của Đình Đình.

Thực ra trong các vị phu nhân của Tần Thị Lục thiếu, Tần Tang là người ghê

gớm nhất, mấy người còn lại, bao gồm cả Cố Yên mà Tần Tống nhận xét là

“hung tàn nhất” ấy cũng phải ngoan ngoãn nghe lời Tần Tang. Có Tần Tang

đưa đi làm quen rồi tiếp xúc suốt cả buổi tối, Hàn Đình Đình chỉ thấy

mấy người bọn họ ai cũng rất tốt.

Lúc tiệc sắp tàn, Hàn Đình Đình đi vệ sinh, khi băng qua đại sảnh thì trông thấy Tần Tống đang đứng

trong chiếu nghỉ bên cạnh mấy chiếc cột. Đứng cạnh anh là một đại mỹ

nhân khoác chiếc đầm dạ hội màu bạc ôm sát người, chỉ thấy anh nói gì

đó, đại mỹ nhân vén tóc bật cười đầy quyến rũ, khuôn mặt nhìn nghiêng

ấy, nụ cười ấy… khiến cho Hàn Đình Đình có cảm giác rất quen thuộc. Cái

lần cô dùng hai suất kem lớn “lật đổ”