XtGem Forum catalog
Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323224

Bình chọn: 7.5.00/10/322 lượt.

ẳng nhau, trừng hướng thẳng về đối phương!

Lục Tu vội vàng nhắc nhở, “Thiếu tông chủ, Thiếu phu nhân, đã đến ngoại sảnh đường rồi ạ.”

Mọi người đi đến trước thềm đá trước cổng, gã sai vặt hai bên đang định mở

cửa, lại nhìn thấy lửa giận của hai vị chủ nhân sắp bay lên đến sao

hỏa….

Nhan San San lướt mắt nhìn, Lục Minh Triêu nhướng mày, hai người cùng bĩu môi một cái!

“Hừ!” Hai bên quay đầu ngược nhau, sau đó bước lên thềm đá, dừng trước cửa lớn.

“Mở cửa cho Thiếu tông chủ, Thiếu phu nhân.”

Khi cánh cửa bằng gỗ nặng nề từ từ được đẩy ra, bên trong đại sảnh to như vậy, nhưng ba mẹ, Hải Lục Thất Bang đã ngồi đầy hết!

“Chư vị, Lục thiếu tông chủ cùng Lục thiếu phu nhân đã đến.” Lục lão tổng quản chịu trách nhiệm giới thiệu lên tiếng.

“Nương tử.”

“Tướng công.”

Cửa vừa mở ra, đập vào mắt mọi người, Lục Minh Triêu phát ra tiếng cười

sảng khoái, đỡ kiều thê bên cạnh đi đến; Nhan San San cũng đồng thời nhẹ nhàng nở nụ cười khuynh thành khuynh quốc, dịu dành dựa vào vị hôn phu.

“San, cẩn thận khóa cửa.”

“Vâng, Triêu.”

Anh hùng có mặt nhu tình, nghĩ xem Lục Minh Triêu bên ngoài võ lâm nổi

tiếng bao nhiêu, thẳng thắn không câu nệ, bây giờ gặp ái thê lại thâm

tình chăm sóc thế nào; nghĩ xem trước khi kết hôn, Nhan San San là mỹ

nhân lạnh lùng bao nhiêu, sắc mặt không bao giờ thay đổi, bây giờ nhìn

trượng phu lại dịu dàng động lòng người như thế nào; mọi người ở đây

nhìn thấy vậy đều yêu thích và ngưỡng mộ cực kỳ, anh hùng mỹ nhân kết

hợp, quả nhiên là chuyện tình từ giai nhân và anh hùng luôn là giai

thoại đẹp nhất.

“Thiếu tông chủ, người có khỏe không?”

Cánh cửa vừa khép lại, Lục Tu vội vàng vỗ lưng giúp Lục Minh Triêu, chỉ thấy sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng, hiển nhiên là không thoải mái.

“Không có gì, thật không hiểu nổi những người này, có chuyện gì không thể ngồi xuống mà nói sao, nhất định phải đổ máu mới cam lòng!”

Lục Minh Triêu ghét nhất là thấy máu, bởi vì khứu giác của hắn nhạy cảm hơn người thường nhiều, người bình thường sẽ ngửi thấy mùi bình thường,

nhưng với hắn là gấp bội, gấp ba, vì vậy, mùi máu với hắn mà nói là độc

dược trí mạng, bởi vì mùi vị đặc biệt đó làm cho dạ dày hắn khó chịu,

buồn nôn, nhưng lại không thể nói ra trước mặt người ngoài, nói đùa à,

thân là Lục thiếu tông chủ – danh môn trong võ lâm lại sợ máu, nhất định sẽ bị người đời chê cười! Vì vậy cho dù có khó chịu đến mấy, hắn cũng

phải nhịn!

“Cũng may Thiếu phu nhân thông minh, biết rõ bọn họ căn bản không muốn nhờ

giải quyết gì cả, chỉ muốn dùng vũ lực để quyết định thế lực trong địa

bàn, tìm đến Lục gia chỉ hy vọng võ lâm chứng kiến, sau này có xảy ra

chuyện gì, thế lực thuộc về ai, Lục gia đều phải ra mặt nói chuyện.”

Những chuyện như thế này, Lục gia khó mà tránh được, vì có thân phận ngự tiền thần bổ thế gia, xảy ra vụ án nào, hành tẩu giang hồ, hai bên

trắng đen đều cần nhờ đến, vì vậy mà người Lục gia thường phải xử lý

những tình huống như thế này.

“Thiếu phu nhân thông minh!” Lục Minh Triêu cắn răng đối với những lời này!

“Đúng vậy! Phải cảm ơn nàng ta giúp đỡ, để hai bên không chút rầy rà đã

trực tiếp bước vào trận chiến!”

Hắn không thích nhất là loại người dùng vũ lực để phân xử, máu cứ bắn tung

tóe ra, chỉ cần có hắn ở đây, khi đối phương sắp bị chém trúng, hắn lập

tức xông ra điểm huyệt đối phương, không cho máu chảy ra, còn có thể

nhanh chóng kéo quần áo của đối phương xuống, chữa trị vết thương kịp

thời, không ngờ khi hành động này truyền ra ngoài, người trong võ lâm

lại tưởng nhầm hắn có trái tim từ ái, từ đó, trong chốn võ lâm truyền,

hắn ngoài có vẻ ngoài lạnh lùng ra, còn có trái tim nghĩa hiệp …

“Ta nghĩ phu nhân làm vậy là để bọn họ mau chóng giải quyết, nếu không,

bằng thói quen của đám Hải Lục Thất Bang đó, không biết sẽ quậy phá Lục

gia đến mức nào!” Lục Tu áy náy nói.

“Đúng là quyết đoán lắm! Hai bên vốn chỉ cần cử một người đại diện, phân định thắng thua bằng một trận đấu là được rồi, vậy mà thiếu phu nhân quyết

đoán nhà ngươi lại kêu “giáp lá cà”, hai thắng một bại sẽ định thắng

thua, kết quả, vừa mới kết thúc trận đầu nàng ta đã lấy lý do sợ mùi máu nên lui xuống.” Để lại một mình hắn ở lại để chiến đấu với máu tanh!

“Ta nghĩ, chắc thiếu phu nhân … cẩn thận thôi!”

“Tiểu Tu!” Lục Minh Triêu liếc hắn.”Thân phận của ngươi là người của Đông Húc Biệt Uyển hay là Hà Tây Các?”

“Thiếu tông chủ, Tiểu Tu không phải là người ở Đông Húc Biệt Uyển, càng không

phải người ở Hà Tây Các, chỉ là người bên cạnh ngài thôi ạ!” Vừa thấy

sắc mặt của chủ nhân, Lục Tu lập tức nở nụ cười đầu hàng, thấy vẻ mặt

kiêu ngạo của chủ nhân, hiển nhiên đã hài lòng, hắn mới âm thầm thở ra.

Ở Lục gia, chỉ cần Thiếu tông chủ và Thiếu phu nhân chiến tranh lạnh, hai bên chẳng những phân phòng ở riêng mà gia nhân trong phủ cũng giành

giật nhằm chiếm thế thượng phòng, mỗi khi chủ nhân hai bên chiến tranh,

các hạ nhân ở Đông Húc Biệt Uyển và Tây Hà Các cũng khiêu khích nhau dữ

dội, chỉ có duy nhất một người không bị những điều này ảnh hưởng, chính

là cha của hắn, lão tổng qu