ản hơn ba mươi năm ở Lục gia.
Cha của hắn, chẳng những là trụ cột đứng bên ngoài sảnh đường, tiếp đãi hai đạo hắc bạch luôn là thái độ ung dung bình tĩnh như nước, mà ngoại sảnh đường từ trước đến nay thường tiếp lão thiếu gia, lão phu nhân đến
chơi, vì vậy, địa vị của cha ở Lục gia rất đặc thù, khi nói chuyện, cho
dù là Thiếu tông chủ hay Thiếu phu nhân đều phải nể ba phần.
“Nhưng thật kỳ lạ, sao Thiếu phu nhân lại đi ra khỏi sảnh đường nhỉ?”
Lục Tu nhanh chóng nói sang chuyện khác, sợ chủ nhân nhà mình lại nói nhiều về chủ đề này, tuy bên ngoài chủ nhân thoạt nhìn như mạnh mẽ dũng cảm,
nhưng bên trong lại hoàn toàn khác nhau, “Tính cách nhạy cảm, nội tâm
yếu ớt” chính là hình dung rõ nhất về chủ nhân của bọn họ, chỉ cần gặp
chuyện khó nghĩ, sẽ lập tức rúc vào mai rùa, tự trói mình vào kén đến
khi mốc meo, tuyệt đối đừng nghĩ có thể đưa hắn ra!
“Làm gì có kỳ lạ chứ, San San làm như vậy chỉ có một nguyên nhân, đó là tình cảnh xung đột ban nãy không đủ kích thích, không làm cho tinh thần của
nàng phấn chấn!” Một người sợ máu như hắn lại cưới một thê tử thích máu, nếu không đủ mùi máu tanh, tuyệt đối sẽ không hấp dẫn được kièu thê!
Lục Tu chợt hiểu ra gật đầu, “Khó trách trước khi Thiếu phu nhân bỏ đi còn
nói thật nhàm chán, vóc người cao lớn như vậy mà máu chỉ có vài vết trên trán, không có gì vui!” Suýt nữa thì quên mất, rồi, phản ứng thấy máu
của Thiếu tông chủ và Thiếu phu nhân trước gì hoàn toàn ngược nhau!
Nghĩ thì nghĩ như thế, nhưng phu nhân đúng là một con người đặc biệt, đứng
trước núi thái sơn cũng không thay đổi sắc mặt, tuy được gả vào Lục gia
có tiếng trong giang hồ lại không thích học vo, nhưng lại gan dạ sáng
suốt, ngay cả cha hắn cũng phải tán thưởng, làm sao có thể vì một chút
xung đột mà bỏ đi chứ.
“San San…” Thấy Lục Tu quay đầu suy tư, Lục Minh Triêu khụ một tiếng, sắc
mặt bất chính.”Ừ, trước khi Thiếu phu nhân bỏ đi, có … có thông báo
chuyện gì không?”
Thông báo chuyện gì? “Không có ạ!”
“Không có – - có!” Lục Minh Triêu tròn xoe mắt, “Một chút cũng không có?” Thấy Lục Tu lắc đầu lần nữa, hắn trầm giọng hỏi nữa: “Một chút ám hiệu hay
cái gì liên quan đến buổi tiệc tối mai cũng … không có?”
Trước khi hai người tranh cãi ầm ĩ, San San đã bảo đêm trung thu sẽ đi với
hắn ra ngoại thành đế đô, cùng lên đỉnh Thiên Minh ngắm “bức tranh trăng tròn rồi đến bình minh”, hắn ngóng trông hồi lâu, còn dặn người chuẩn
bị mọi việc, để đêm càng thêm đẹp đẽ, tết trung thu cũng sắp đến rồi,
không biết San San nghĩ như thế nào?
“Ám hiệu? Liên quan đến bữa tiệc?” Lục Tu nghiêng đầu suy nghĩ một chút,
lập tức vỗ tay.”Có, có, có, ta nhớ rồi, hình như trước khi về Tây Hà
Các, phu nhân có nhắc đến.”
“Thật sao? San San có nói … À à, Thiếu phu nhân nói gì?” Giấu đi tâm trạng
hưng phấn tột độ, Lục Minh Triêu gác tay lên bàn, ra vẻ nghiêm túc.
“Ta nghe thấy Thiếu phu nhân dặn dò Lệ Nhi, tối mai kết thúc Trung thu dạ
yến rồi phải trải giường cho nàng thật ngay ngắn, phải dậy sớm chuẩn bị, sáng sớm nàng có hẹn với Tô công tử.”
“Rạng sáng ngày thứ hai, có, hẹn, với, Tô Thiếu Sơ, cho nên đi ngủ sớm!” Lông mày của Lục Minh Triêu dựng cao lên, đôi mắt mở to, nghiến răng nói!
“Tốt lắm, Nhan, San, San, để ta xem lúc đó ngươi ra được Tây Hà Các, có
ra được cửa của Lục gia không? Hừ!”
“Thiếu, Thiếu tông chủ – - Thiếu tông chủ – - đã xảy ra chuyện gì!” Chủ nhân
của hắn lập tức xoay người, hùng hổ bước về phía Đông Húc Biệt Uyển!
“Dâng hương, rửa bút, chuẩn bị giấy, tiếng đàn – -” Lục Minh Triêu vung tay áo, quát rống lên!
“Á! Dạ, Dạ!” Thấy chủ nhân quay đầu lại, trợn mắt hung hăng nhìn mình, Lục
Tu lập tức đuổi theo, trong tâm thầm khóc thét: xong rồi, xong rồi, lại
bắt đầu nữa rồi!
Tây Hà Các.
“Tiếng đàn nổi lên, Thiếu phu nhân.” Lệ Nhi đứng cạnh cửa sổ lầu thứ ba, điều
chỉnh màn che bên cửa sổ, nghe thấy tiếng đàn phát ra, nàng nhìn Đông
Húc Biệt Uyển từ trên cao xuống.
“Ơ ~~ lại làm chuyện gì nữa thế.” Gác đôi chân dài trắng noãn lên ghế, áo
nửa cởi, Nhan San San điệu bộ nhàn hạ tự do thoải mái ngồi, hình tượng
khoan trang dịu dàng hoàn toàn biến mất, tiện tay cầm lấy chai rượu bên
cạnh hùng hổ uống, giọng vẫn dịu dàng hỏi.
“Sao Thiếu tông chủ lại giận dỗi thế?”
“Tại sao!” Nhan San San hừ cười, lấy một quả nho đưa vào miệng.”Lòng nghi
ngờ, bình dấm phát tác chung một lúc, lại không dám nói ra nên mới như
vậy!”
Lệ Nhi cái hiểu cái không gật đầu, tràn đầy tò mò ngắm nhìn.”Không biết bên trong rốt cuộc đang làm gì nữa!”
“Xét theo tính cách của tên kia thì những chuyện làm được giống như là tiểu
cô nương đang phát cáu thôi!” Dùng sức gặm hết quả lê vào miệng, Nhan
San San nhún vai nói.
“Giống như một cô thiếu nữ đang buồn bã, thích ngồi bứt cánh hoa mà đoán!”
“Bứt cánh hoa?”
Nhan San San che môi khẽ cười.”Ngươi nên xem nhiều kịch về con gái đi, không hiểu lòng người gì cả, tiểu cô nương thường thích vừa bứt cánh hoa, vừa nói yêu ta, không yêu ta, yêu ta …. vừa nhàm chán vừa hoang đường!”
“Không thể nào!” Lệ Nhi không dám tin.”Đối với chuyện của Thiếu phu