Teya Salat
Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325460

Bình chọn: 9.00/10/546 lượt.

đây!

Hai tuần

lễ này, đối với cả hai người đều không phải là những ngày tốt đẹp gì,

nỗi khổ tương tư cùng với cực khổ trong lúc huấn luyện, làm Thượng Tâm

oán niệm đến cực độ, đến cuối cùng, cô mơ hồ còn có chút hối hận, lúc

ban đầu sao lại lòng dạ cứng rắn từ chối giấy được nghỉ phép đây!

Nhưng mà hối hận thì cũng đã muộn rồi, chỉ có thể cắn răng kiên trì.

Tập huấn vừa mới kết thúc, Thượng Tâm và mọi người đều giống nhau ngay cả

quần áo cũng không đổi liền nằm bệt lên giường, không động đậy dù chỉ là một chút. Có điều, có người nào đó ẩn nhẫn hai tuần đang đứng đợi ở

cổng trường, nên cô không thể không giùng giằng đứng lên, thu dọn đồ đạc về nhà.

Thiệu Phi Phàm đã tính toán rất tốt, đón cô vợ nhỏ về

nhà, rồi nấu một bữa cơm thật ngon, cho vợ ăn no rồi, lại bắt cô cho anh ăn no.

Bất quá, có câu nói thế này, người tính không bằng trời

tính. Thượng Tâm vừa mới lên xe, thì điện thoại của Thượng lão gia tử

liền gọi tới. Lão gia tử nghe nói cháu gái mình tập huấn phong kín ở

trong trường có biểu hiện vô cùng tốt, cho nên ông rất vui mừng, liền

tha thứ chuyện lén kết hôn của hai người, đồng ý cho hai người về nhà

nhận lỗi, rồi ăn một bữa cơm.

Thượng Tâm nhận được điện thoại tất nhiên là rất vui mừng, nhưng Thiệu Phi Phàm lại buồn khổ, anh cũng

không muốn cùng cô chạy đến tiếp kiến trưởng bối nhà cô ngay được, “Vợ,

ngày mai chúng ta mới đi có được không?”

Thượng Tâm nghi ngờ nhìn anh, “Tại sao?”

Còn có thể làm sao, còn không phải là vì thức ăn đồ uống của huynh đệ nhà

anh sao. Thiệu Phi Phàm không nói, ánh mắt liếc nhìn thân thể cô, Thượng Tâm vừa nhìn ánh mắt của anh liền biết lí do là gì. Vừa tức vừa buồn

cười, dùng sức đẩy anh một cái, “Em nói anh không thể nghĩ được chuyện

gì khác sao?”

“Anh cũng có suy nghĩ đến chuyện khác đấy chứ,

nhưng nghẹn lâu sắp mắc bệnh rồi, nếu như anh bị ED (bất lực) rồi, thì

người chịu khổ chính là em đó!” Thiệu Phi Phàm nói ra lời này mà sắc mặt cũng không đổi.

Thượng Tâm lại quẫn bách sắc mặt đỏ bừng, “Sao trước đây em lại không phát hiện ra anh là một người như vậy…không biết xấu hổ!”

Thiệu Phi Phàm cười ha hả, “Ai bảo trước đây em không phải là vợ của anh!”

Nói xong, nhân lúc đèn đỏ, liền kéo Thượng Tâm vào lòng hôn một cái thật mạnh lên khuôn mặt của cô. “Vợ, nghe lời anh, buổi tối đừng trở về nhà

lớn, chúng ta về nhà trọ thôi.”

Thượng Tâm quay mặt đi, kêu một

tiếng “không”, khóe miệng cũng nhếch lên, thật ra cô rất thích anh không biết xấu hổ như vậy, có điều không thể nói ra cho anh biết được, nếu

không anh ấy sẽ càng không biết xấu hổ hơn nữa.

Thiệu Phi Phàm lái xe đi vòng qua cửa hàng tổng hợp thì dừng lại, để Thượng Tâm ngồi lại trong xe, “Anh đi làm gì vậy?”

“Mua ít đồ, cũng không thể tay không đi đến nhà em được. Con rể mới anh đây

cũng coi như là lần đầu tiên đến nhà.” Anh tự động xóa sạch kí ức chuyện lần trước đến thì bị đuổi ra ngoài. “Em ngoan ngoãn ngồi ở trong xe

đợi, anh đi một lát rồi sẽ quay lại.”

Vào trong cửa hàng tổng

hợp, đầu tiên anh mua một ít nước hoa quả chất lượng tốt, đi đến khu sản phẩm bổ dưỡng chọn lấy một hộp tổ yến, nhìn nhìn giá cả được niêm yết,

tuy nói có mua muộn một chút nhưng vẫn phải mua, hơn nữa vừa nghĩ tới

bốn túi hồ sơ ở trong nhà, thì chỗ tiền này có đáng gì! Ai, ba người chị dâu kia của anh cũng không phải là người bình thường! Đồng loạt trích

cổ phần công ty của mình cho anh làm quà cưới, có phải là quá hào phóng

rồi không.

Lần này lão gia tử cũng cho hết vốn liếng của ông, khu nhà cao cấp ở trung tâm thành phố, diện tích hơn 200 mét vuông, trang

bị đầy đủ thiết bị cùng điện nước, nếu như chỉ dựa vào chút tiền lương

kia của mình, thì đoán chừng cả đời này anh cũng không có cách nào mua

được.

Tuy nói là nhận sự giúp đỡ của người khác, nhưng vì cuộc sống tốt đẹp của cô vợ nhỏ, đã cho thì anh liền nhận.

Mua xong đồ rồi, Thiệu Phi Phàm bước ra khỏi chợ, đi qua một khu bán trang

sức, liền dừng lại, tùy ý tiêu sái đi đến bên quầy bán trang sức đó.

“Tiên sinh, ngài muốn mua nhẫn sao? Mua tặng cho bạn gái hay mua tặng

cho vợ?”

“Tôi muốn tặng cho vợ tôi.”

Nhân viên bán hàng

vừa nghe thấy vậy, liền lấy ra một cặp nhẫn kiểu dáng rất đẹp, “Đôi nhẫn kim cương này tỉ lệ rất tốt, độ tinh khiết cao, kiểu dáng cũng rất phù

hợp với người thành thục ổn trọng.”

Thiệu Phi Phàm vừa nhìn thấy

liền lắc đầu, ngón tay chỉ vào một cặp nhẫn kim cương khác trong một

hàng những hộp nhẫn, “Cho tôi xem cặp nhẫn ở giữa này một chút.”

“Vâng.” Nhân viên bán hàng lấy ra cặp nhẫn đó, đôi nhẫn này được thiết kế, bên

trên một chiếc nhẫn là một khối kim cương lấp lánh như sao trời, một

chiếc khác thì thiết kế trơn đơn giản. “Đây là một cặp nhẫn bán rất

chạy, không biết vợ của ngài bao nhiều tuổi?”

Chẳng biết tại sao, Thiệu Phi Phàm vừa nhìn thấy cặp nhẫn này, trực giác mách bảo anh rằng

nó rất thích hợp với Thượng Tâm, anh không trả lời câu hỏi của nhân viên bán hàng mà trực tiếp hỏi giá, rồi bảo họ gói lại.

Đúng là khó

mà gặp được khách hàng sảng khoái như vậy, nhân viên bán hàng cũng muốn

lập tức gói