ịt Viên nằm
bên cạnh hoảng sợ kêu một tiếng rồi vội trốn xuống gầm giường...
"Tô-Tiểu-Đường!"
"Tôi đây!" Tô Tiểu Đường rụt vai lại, "Anh yên tâm chuyện này tôi sẽ giữ bí
mật, tôi sẽ cùng anh suy nghĩ biện pháp giải quyết, anh đừng nên cảm
thấy khó khăn..."
Một giây tiếp theo, câu sắp nói ra lập tức bị chặn ngay cửa miệng.
Trên môi đột nhiên xuất hiện cảm giác lành lạnh, mềm mại kèm theo khí thế bức người khiến tim Tô Tiểu Đường như ngừng đập.
"Hít thở..." Phương Cảnh Thâm nhắc nhở, sau đó lại cắn nhẹ lên môi cô.
Tô Tiểu Đường không dám cử động, thân thể cứng đờ gấp gáp thở một hơi,
giây tiếp theo hàm răng bị đầu lưỡi mềm mại tách ra, tùy tiện xông vào
khuấy động, mạnh mẽ kèm theo chút mãnh liệt...
Không biết qua bao lâu, Phương Cảnh Thâm hô hấp có chút khác thường khẽ vươn
tay chạm nhẹ vào đôi môi đỏ thẩm của Tô Tiểu Đường, cô vẫn đang ngây
ngốc bất động, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "Bây giờ đã hiểu rồi chứ?"
"Anh... Thích tôi?" Cuối cùng Tô Tiểu Đường cũng đờ đẫn nói ra câu nói mà cô
vẫn giấu kín trong một góc khuất sâu nhất trong lòng mình, chuyện không
thể nào tin được.
"Đúng, anh thích em." Phương Cảnh Thâm trả lời cô bằng giọng khẳng định, lại
tiếp tục ôm lấy cô, đầu óc nha đầu này chắc là hỏng rồi.
Một lúc sau Tô Tiểu Đường mới ngẩng đầu lên, đẩy anh ra hít thở một hơi,
yếu ớt nói: "Phương Cảnh Thâm, có phải bệnh của anh vẫn chưa khỏi hẳn
không..."
Phương Cảnh Thâm đặt một nụ hôn nên khóe môi cô, thở dài, "Nếu như thích em là một loại bệnh, thật sự anh bệnh không nhẹ đâu."
Sau khi vứt một quả bom hạng nặng, Phương Cảnh Thâm rất tốt bụng ngồi cách
xa cô một chút, để cho đại não của cô hoạt động trở lại.
Thời khắc này Tô Tiểu Đường giống như bị ép “ăn chay” mấy năm đột nhiên
trước mặt xuất hiện một tô thịt kho tàu, thật sự rất muốn ăn, muốn ăn
nhưng lại kích động đến nỗi không thể nào tin được đó là sự thật, chần
chừ không dám động đũa.
"Sao lại là tôi?" Đây chính là do sự tự ti từ sâu trong nội tâm Tô Tiểu Đường nên mới dẫn đến sự hoang mang này.
Phương Cảnh Thâm chăm chú suy nghĩ về vấn đề này, sau đó đưa ra câu trả lời:
"Theo như cách anh họ của em nói, đại khái là bởi vì anh có con mắt tinh tường, xuyên qua lớp mỡ trên người em và phát hiện ra bên trong đó rất
đẹp!"
Tô Tiểu Đường: "..."
Anh thông đồng với anh họ cô từ lúc nào thế? Hóa ra anh họ đã sớm biết
chuyện này sao? Tô Tiểu Đường lại nghĩ đến một khả năng, lẽ nào bà ngoại cũng đã sớm biết? Lúc trước cô cũng nghi ngờ vì sao bà ngoại lại đối xử với Phương Cảnh Thâm tốt như vậy, nghĩ theo hướng này, rất hợp logic,
rất có khả năng tất cả mọi người trong nhà đều biết cả rồi...
"Anh nói rồi, em rất tốt, không cần tự xem nhẹ bản thân, anh cũng đã nói em
gầy đi sẽ rất xinh đẹp, đừng nên nghi ngờ mắt nhìn người của anh, à,
theo cách nói của Phương Cảnh Xán chính là xấu xí thì cả đời, còn béo
chỉ là nhất thời." Phương Cảnh Thâm nói xong còn bất đắc dĩ cảm thán một câu, "Trước đây không phải em vẫn luôn sùng bái anh một cách mù quáng
đó sao? Bây giờ sao lại lúc nào cũng nghi ngờ anh?"
Nam thần thật biết cách an ủi người khác, Tô Tiểu Đường cảm động mức sắp khóc.
"..." Phương Cảnh Thâm dừng một lúc, sau đó chăm chú nhìn cô, hỏi "Còn em?"
"Em..." Tô Tiểu Đường đan mấy ngón tay vào nhau.
Phương Cảnh Thâm thấy vậy đôi mắt cụp xuống, dáng vẻ cô đơn, "Thực sự đã thay lòng rồi?"
Dù sao lúc trước cô vẫn một mực thề thốt thật sự đã không còn thích anh
nữa, còn lúc nào cũng tìm mọi cách phủ nhận mối quan hệ của họ, đồng
thời lúc anh tỉnh lại cũng lẫn tránh không đến thăm anh một lần, hơn nữa cô còn dám nói nếu không có gì trở ngại cô sẽ đồng ý qua lại với người
đàn ông mà cô đi xem mắt, Phương Cảnh Thâm càng nghĩ càng nghĩ lo sợ,
biểu cảm trên mặt cũng dần trầm xuống...
Tô Tiểu Đường dù sao cũng ngại nói thẳng đáp án, khó khăn nói một câu: "Kỳ thực, em... bệnh của em vẫn chưa khỏi hẳn..."
Nói xong thấp thỏm không thôi, aaaaa! Nam thần nghe xong có thể hiểu không? Sao cô lại nói một câu khó hiểu như thế, nam thần sẽ không cảm thấy cô
mắc bệnh tâm thần đấy chứ...
Phương Cảnh Thâm hơi sửng sốt mấy giây, sau đó trong đôi mắt như tràn ngập sức sống, nhẹ nhàng nắm tay cô đặt vào lòng, dùng thanh âm cực kỳ có sức dụ dỗ nói: "Vậy thì chúng ta đừng trị bệnh nữa nhé?"
Nam thần, anh chính là một bác sĩ trị bệnh cứu người đó, sao lại công khai bảo em đừng trị bệnh nữa là thế nào?
Tô Tiểu Đường đờ đẫn lặng lẽ gật đầu.
Tô Tiểu Đường mất khoảng ba ngày mới tiêu hóa được câu nói "Anh thích em"
của nam thần, mất ba tháng mới thích nghi được thân phận "bạn gái nam
thần", cô chưa kịp thích ứng được bao lâu, lại bị ngọc bội gia truyền
của Phương Cảnh Thâm làm cho kinh hãi, lại thích ứng tiếp với thân phận
vị hôn thê....
Theo như lời nam thần nói là tiến hành từng bước.
Tô Tiểu Đường đang đứng ở ban công thu quần áo, liếc nhìn người đàn ông
đang nằm đọc sách ở trên ghế, "Thế này coi như là tiến hành từng bước,
nếu không tiến hành từng bước thì sẽ thế nào?"
"Hôm đến nhà bà ngoại tìm em, trên người anh đã có miếng n