thu hồi ánh mắt nhìn thiếu gia lộ ra biểu tình
khổ sở,“Thiếu gia......”
Thiếu gia trấn an nói:“Không có việc gì, ngày mai lại
tới nhận xấp vải mới là được.”
Tam Nhi nghe vậy khuôn mặt hiện lên vẻ tươi cười, ngọt
ngào nói:“Cám ơn thiếu gia.”
Thiếu gia không hề nhìn ta, nâng Tam Nhi dậy hỏi:“Đau
không?”
Tam Nhi làm ra vẻ không có việc gì, tay đẩy nhẹ,“Không
đau, thiếu gia không cần lo lắng, nô tỳ có thể tự đi về.”
Trong lòng ta khe khẽ vỗ tay, đồng chí Tam Nhi từ chối
nhưng lại tạo ra một cơ hội rất tốt.
Chiếu theo kịch bản thì thiếu gia vì thương tiếc tiểu
mỹ nhân, sẽ đi theo hộ tống nàng trở về phòng.
Nhưng thiếu gia thế mà lại nghe theo lời nàng nói:“Vậy
cũng tốt, nàng tự mình trở về nghỉ ngơi trước đi.”
Ta sững sờ, hắn nói gì?
Đến ta còn kinh ngạc như vậy huống chi Tam Nhi. Nàng
vừa nghe những lời này sắc mặt liền căng cứng, xem biểu tình của nàng còn có vẻ
khó có thể tin. Cuối cùng nàng vẫn miễn cưỡng cười cười,“Vậy nô tỳ về phòng
trước, gặp lại thiếu gia sau.”
Thiếu gia ôn nhu cười,“Nàng cẩn thận một chút.”
Ta thật muốn tiến lên đấm vào mặt thiếu gia một đấm:
Tác giả nào sáng tác ra cái nhân vật không hiểu chuyện như ngươi vậy? Dám không
làm theo kịch bản?!
Nhưng mà ta chỉ im lặng đứng nhìn Tam Nhi khập khễnh,
từ từ dần dần đi xa.
Ta ngẩng đầu nhìn trời, ngơ ngác nói:“A, tối rồi, nên
trở về phòng.” Nói xong cúi đầu chuẩn bị chạy lấy người.
Một đôi giày đen trắng xuất hiện trước mắt ta, nhìn
lên trên chính là thân hình thon dài mặc hoa phục màu bạc cùng biểu tình có
chút tà khí của thiếu gia.
Ta mê mang nhìn hắn đặt câu hỏi,“A?”
Môi mỏng của thiếu gia nhếch lên, đột nhiên kề sát vào
mặt ta:“Ta đột nhiên phát hiện, ngươi cũng không phải là ngốc.”
Ta nghe vậy sửng sốt 1 phút, sau đó hiền hậu cười cười
nói:“Thiếu gia, nô tỳ không có ngốc.”
Như ta mong muốn, khuôn mặt thiếu gia lập tức phát
lạnh, khóe mắt giật giật. Hắn xoay người bước đi, dường như ta còn nghe thấy
hắn không ngừng tự giễu nói nhỏ,“Ảo giác, ảo giác, này quả nhiên là ảo giác.”
Ta ở phía sau hắn nhún nhún vai, trong lòng cảm thấy
rất bất đắc dĩ.
Người này nha, quả nhiên là sinh vật kỳ quái. Ta nói
thật với hắn, hắn còn cố tình không tin.
Nhưng mà......
Ta cười cười, ôm chặt xấp vải trong tay giơ chân bước
đi.
Như vậy cũng tốt, không phải sao?
Ta ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ đến xuất thần. Hôm
nay thời tiết rất tốt, sét đánh ầm ầm mưa rơi xối xả. Tiểu Hắc nằm trong lòng
ta ngủ say, thỉnh thoảng vẫy vẫy chân nhỏ để khỏi bị rút gân.
Ta quên tính ngày. Ta đi ra ngoài cũng đã được nửa
tháng, chắc là người trong cung cũng không còn kiên nhẫn. Thở dài, chẳng lẽ các
ngươi nghĩ phụ hoàng sẽ cho người đi tìm ta thật sao? hoặc là viết trên hoàng
bảng “Ngũ công chúa của bổn quốc lạc đường, bộ dạng thanh tú, đặc biệt: Mặt
cứng ngắc, ngốc ngếch.”?
Ta chỉ có thể nói: hoàng gia luôn chú trọng mặt mũi .
Ta có là Ngũ công chúa cũng không có quan trọng. Nhiều
hơn một cái cũng không ăn hết lương thực trong cung, thiếu đi một cái cũng
không ảnh hưởng đến khẩu vị của ai. Nếu thật sự có người lo lắng cho ta, cũng
chỉ có đại biểu ca.
Gió bên ngoài thổi vào, ta càng nhớ tới cái ôm ấm áp
của hắn. Tuy rằng hắn luôn tính kế ta, nhưng trong cái cảnh đói rét thiếu thốn
như thế này, ta quyết định tha thứ cho hắn một ngày.
Có người mở cửa tiến vào lớn tiếng nói:“A Lam, bên
ngoài mưa thật lớn a.”
Ta nhìn nàng gật gật đầu,“A. Tiểu thư, người đã trở
lại.”
Oánh Lộ tiện tay ném cái ô trong tay qua một bên, phủi
phủi bọt nước dính trên người đi tới chỗ ta, “Ta nghe nói đêm nay ngươi còn
chưa ăn cơm?”
“Vâng.” Ta uể oải đáp.
Oánh Lộ đưa tay sờ soạng cái đầu bóng loáng của Tiểu
Hắc một hồi,“Làm sao vậy, không thoải mái?”
Ta cảm thấy có chút uất ức,“Tiểu thư, ta nói với
người.”
Vẻ mặt Oánh Lộ như là “Nói, ta báo thù cho huynh” vậy.
Ta tiếp tục rất uất ức nói:“Tối hôm nay”
“Tối hôm nay làm sao vậy?” Oánh Lộ nhíu mày.
Ta liếc nàng một cái, chậm rãi nói:“Tối hôm nay không
có thịt heo.”
Oánh Lộ nhất thời hóa đá, sau đó rất có phong cách A
Lam “A” một tiếng.
Ta rất khổ sở,“Tối hôm nay đồ ăn không có thịt heo.”
Ta ăn không ngon.
Oánh Lộ giật giật khóe miệng,“Là như vậy?”
“Là như vậy.” Ta cúi đầu nhìn Tiểu Hắc đã tỉnh lại, ừ,
lúc ta nói đến thịt heo nó liền tỉnh.
“A Lam.” Oánh Lộ xoa trán,“Ngươi hẳn là không thịt
không vui.”
Ta càng thêm nhớ đại biểu ca, hắn luôn nhéo nhéo mặt
ta, nhìn giống như sủng nịch nhưng thật ra ác liệt nói ta,“Yêu thịt......”
...... A Duệ biểu ca, ta không phải là không có thịt
ăn nên mới nhớ tới ngươi.
“Ngươi đi phòng bếp một chuyến.” Oánh bộc lộ tài năng
lôi móng giò của Tiểu Hắc chơi đùa.
Ta giật nhẹ lỗ tai nó,“Để làm gì?”
“Nói ta buổi tối chưa ăn no, nấu nồi thịt đưa đến cho
ta.”
Ta có chút cảm động,“Tiểu thư.”
“Ừ?”
“Chúa phù hộ người cả đời có thịt ăn.”
...... Oánh Lộ liếc ta một cái sắc lẻm.
Trước khi ra khỏi cửa ta nhìn Tiểu Hắc cười cười, dùng
khẩu hình miệng nói ra hai chữ, Tiểu Hắc trợn to ánh mắt vô thần, chân heo lui
lui lui.
“Tiểu Hắc, ngươi làm sao