úi và biển,
như trời và đất. Đó không chỉ là sự rung động của cơ thể, mà còn là sự hưởng
thụ về tinh thần.
Kant từng nói, ý nguyện của con người là cảm tính, là
tự do.
Cô thích được dựa sát vào lòng anh, để mình nắm chặt
lấy anh từng giây từng phút. Cô hay lẩm bẩm một câu triết lý rất Trung Quốc: Trên
thế giới này, chỉ những gì tôi biết mới có thể nói là nó tồn tại. Dick,
chúng ta vốn là hai người khác nhau, nhưng tình yêu khiến chúng ta ở cạnh nhau.
- Đúng thế. Hồi nhỏ, khi em đọc phiên âm tiếng Trung,
học cổ văn Trung Quốc, anh thì đang học từ đơn tiếng Anh và đọc Kinh
thánh, khi em đang cầu xin Phật thì anh đang cầu nguyện với
chúa Jesus, khi em đang chơi đá cầu thì anh cùng bạn bè chơi bóng ném.
- Anh nói những điều này để làm gì? – Cô xoa cằm anh,
động tác dịu dàng tràn đầy tình yêu.
- Có duyên, có yêu, có em, có anh. – Anh càng ôm cô
chặt hơn, sự tiếp xúc của hai làn da giống như một sự thành kính đối với sinh
mạng. Ai nói rằng trong thế giới vật chất chỉ có sự phù du và xa cách? Tình yêu
của họ giản đơn nhưng cũng đầy sâu sắc.
Cô để mặc đôi tay anh ôm siết những đường cong của
mình, dịu dàng hôn mình, thế giới dường như đã biến thành màu hồng. Thì ra tình
dục không chỉ là phát tiết, mà nó còn là một lời hứa mà ai đó dành cho mình. Cô
chờ đợi sự gần gũi đầy kích thích của anh một lần nữa, cô âm thầm đỏ mặt, dang
rộng cánh tay ra ôm anh vào lòng. Cuối cùng cô cũng học được cách chủ động ôm
người đàn ông mình yêu, học cách dung hòa đau khổ và hạnh phúc. Cô không nhớ
tới quá khứ, chỉ cần biết hiện tại, chỉ cần có Dick.
Chương Minh nói với Tiểu Liên rằng anh chuẩn bị đưa
con gái Lộ Lộ về Giang Tây. Anh biết mình đã hại Hùng Phong, nhìn cô con gái
mới được hai tháng tuổi, anh không biết làm thế nào cho đúng. Không có bầu sữa
mẹ, Chương Minh đành cho con uống sữa bột, trong nhà anh vứt đầy núm vú, tã
lót. Cô con gái nhỏ bé và yếu ớt, vẫn còn chưa biết nói, chỉ biết chớp chớp mắt
để thể hiện tâm trạng của mình. Nhìn mỗi lần cô bé vươn vai hay lắc đầu, trái
tim anh đều đau nhói, mặc dù cảm thấy đứa bé đáng thương, nhưng anh có thể trở
thành một người bố không? Mọi thứ đều không thể biết trước.
Lần cuối cùng họ gặp nhau là ở một nhà hàng Việt Nam ở
Phố Đông.
Đồ ăn Việt Nam chịu ảnh hưởng nhiều từ đồ ăn kiểu
Pháp, nhiều hải sản và rất ngon, gia vị đơn giản mà cuốn hút, một ly rượu nếp
cẩm trong tay, đồ ăn ngon và thanh đạm ngào ngạt hương thơm bày ra trước mắt
họ. Sau khi làm giám đốc thị trường, anh từng cảm thấy mình rất xứng đôi với
cái không khí nho nhã này, anh đã quen dùng bữa trong môi trường này, quen với
việc nói chuyện thật chậm bằng một giọng trầm. Giờ anh mới biết, những điều đó
chỉ như một cảnh đẹp khi mình lái xe, vút cái đã biến mất.
- Lần này anh tới là để cảm ơn em, cho dù thế nào thì
cũng cảm ơn em đã từng chăm sóc Hùng Phong. Ngoài ra, anh cũng cảm thấy em rất
giỏi, công ty của em giờ đã có tiếng, em đã rất thành công rồi.
Hôm nay cô dùng màu mắt mới, cô thích anh khen cô xinh
đẹp hơn là khen cô giỏi giang, nhưng những điều này cô chỉ có thể giấu trong
tim. Cô nói:
- Anh định ở lại Giang Tây luôn hả?
Anh không gật đầu, chỉ thêm chút gia vị vào đĩa thức
ăn của mình.
Một lúc lâu sau, anh bảo cô kể cho anh nghe chuyện của
cô, cô tự nhiên có cảm giác nhớ nhớ. Sau đó cô chậm rãi nói:
- Thực ra ngày trước em cũng có rất nhiều nghi vấn, em
không biết vì sao, có lẽ chỉ là vì không tìm ra một điểm để đi. Năm xưa khi anh
bỏ em lại, em chỉ có thể tiếp tục sự nghiệp của mình. Em nếm trải nỗi vất vả
khi phải bắt đầu lại từ đầu, có lúc khó khăn khiến người ta thể hiện nhiều tiềm
năng hơn, một họa sĩ từng nói, người nào không có ám ảnh thì khôi phải là lập
thể. Khi quay đầu lại nhìn, cảm thấy mặt biển năm xưa mình từng sợ thực ra chỉ
là một con suối mà thôi. Em từng nghĩ sẽ đi tìm anh, nhưng em biết mình không
có đủ lý do, bởi vậy chỉ có thể vùi đầu vào công việc. Khi mới mở công ty,
trong vấn đề dùng người, em đã bị rất nhiều tổn thất, thậm chí em còn không dám
tin vào người khác, nhưng sức mạnh của một người lại quá yếu ớt, em khi đó thực
sự là rất hoảng sợ. Em hỏi bản thân, tại sao cuộc đời em lại cứ phải bắt đầu
lại từ đầu mãi như thế? Không ai cho em đáp án, mọi việc đều do em tự tìm kiếm.
Em không thể nói năng lực em lớn đến đâu, chỉ có thể nói mỗi bước đi của em đều
cố tìm lấy điểm cân bằng. Công việc của em không đơn thuần là vì tiền, tiền bạc
có thể cho em một cuộc sống sung túc, có thể được người ta tôn trọng, nhưng anh
cũng biết, em từng tôn trọng bao nhiêu người? Ví dụ, nhà hàng của em rất coi
trọng trình tự công việc, có một vài người thấy khó chịu, thế là vào hai ngày
nghỉ cuối tuần của mình, em dậy thật sớm, là người đầu tiên tới nhà hàng cho họ
xem, khi đó họ mới chịu tin tưởng em. Muốn được người khác tin tưởng, không
phải trước tiên hãy tin tưởng người ta, mà phải là hãy làm việc để người ta
phải tin tưởng.
Anh cảm thấy chưa bao giờ họ có một cuộc trò chuyện
lâu và ý nghĩa như thế, sự độ lượng trong l