hưa nhìn thấy anh, chiếc xe lái rất chậm nhưng
vừa tới gần anh thì con đường lại rộng hơn rất nhiều, bất giác tốc độ chiếc xe
cũng nhanh lên, nhanh tới nỗi suýt nữa cô không phân biệt được người mình nhìn
thấy có phải anh hay không. Người trên xe đều tỉnh lại, nhưng cô thì thấy nghi
hoặc, một con sóng dâng lên trong lòng.
Nước Tây Hồ trong vắt và đẹp như tranh vẽ. Cô móc di
động ra, rồi lại nhét vào trong túi. Có lý do gì để gọi điện thoại đây? Cho dù
anh xuất hiện trước mặt cô thì đã sao? Cô càng lúc càng gần với Bồ tát, tự biết
rằng mình không nên làm phiền anh với người phụ nữ trung niên bên cạnh anh.
Thực ra Phương Thành với bà Tùng Lâm về quê cũ Hàng
Châu của bà để ăn Tết, hôm nay không có việc gì nên ra ngoài đi dạo. Anh còn
nhớ ngày trước mỗi lần tới Tây Hồ, anh đều mang khung vẽ ra để vẽ tranh, mỗi
lần say mê ngắm những cành liễu đang rủ bóng dưới mặt hồ là anh lại quên mất sự
tồn tại của Tiểu Liên, nhưng Tiểu Liên rất hiểu anh, cô thường tới những cửa
hàng gần đó mua những thứ anh thích ăn, khi đó các cửa hàng còn rất ít, phải đi
một đoạn đường dài mới tìm được, nhưng cô vẫn đi. Có một lần, cô mua được đồ ăn
thì bị lạc đường, không có công cụ liên lạc nào, cô sắp khóc. Cứ đi mãi, cô
dừng lại nghỉ ngơi bên một cái đình cạnh Đoạn Kiều thì nhìn thấy anh đang chờ
cô ở đó, lúc này cô mới mỉm cười. Cô hỏi:
- Sao anh lại chờ em ở đây?
Anh nói:
- Vì đây là nơi các đôi tình nhân gặp nhau.
Hồi ức thật đẹp, Phương Thành thở dài. Anh lúc này như
quên mất người mẹ ở bên cạnh, cũng không ngờ trên chiếc xe cách đó không xa,
Tiểu Liên cũng đang kinh ngạc mở lớn mắt nhìn anh.
Trong chùa Linh Ấn, cô thành khẩn vái từng vị Phật.
Đứng trước Phật, cô nhắm mắt, tay nắm chặt hương, những sợi khói vương vít như
những ước nguyện thẳm sâu trong lòng cô. Cô dập đầu, thực hiện đúng những nghi
lễ truyền thống của Trung Quốc, dập đầu thật thấp.
Cầu nguyện cái gì mới có thể khiến Phật chú ý tới cô
giữa bao nhiêu người, cũng như cô phải làm thế nào để tìm ra Phương Thành giữa
bao nhiêu người. Một khi cô đã quỳ xuống là hy vọng mình đừng đứng lên nữa, chỉ
muốn quỳ mãi trước tượng Phật, chỉ muốn có một nơi để nói hết tâm tư trong lòng
mình. Mái tóc rủ xuống che kín mặt cô, nhưng không thể nào che kín được tâm sự
của cô. Dáng vẻ thành tâm của cô như một cô gái bước ra từ những bức tranh thời
cổ đại, tâm trạng này cô không thể nào tìm thấy ở Thượng Hải.
Phật khiến cô cảm thấy mình đang đối diện với một tấm
gương tròn, đứng ở góc nào cũng có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong đó.
Người âm thầm nói với cô, hạnh phúc lớn nhất của đời người là có thể buông tay.
Nhưng các hương khách đi lại tấp nập trên bậc tam cấp,
trên đại điện, trong vườn cây, cô vẫn không thể buông tay được, đi một vòng
quanh chùa. Hàng Châu từng là một địa điểm tình yêu của cô trong quá khứ, nhưng
một lần nữa tình cờ gặp lại anh khiến cô khó kìm nén được những kích động trong
lòng, giống như bỏ lỡ một mùa hoa, không rõ duyên phận nào khiến họ đều đến
đây.
Lúc này, Dick đang đi thưởng ngoạn Bắc Kinh cùng với
Tổng giám đốc Trương của công ty Phong Lăng và một nhân viên hướng dẫn. Anh vẫn
chưa đi chơi ở Bắc Kinh, lần này anh đã cảm nhận sâu sắc về văn minh của thủ đô
đất nước.
Công ty Phong Lăng là một công ty kỹ thuật cao xuất
sắc nhất Trung Quốc thời gian gần đây, ban đầu nó là đại lý sản phẩm phần cứng
máy tính, sau đó nó thiết kế phần mềm và triển khai nghiệp vụ mạng Internet,
phần mềm tài vụ và các hệ thống phần mềm khác của họ được nhiều công ty lớn
trong cả nước ứng dụng. Họ từng thực hiện rất nhiều “Cuộc vận động thứ nhất”
trong giới truyền thông mạng Trung Quốc, đưa ra luận điềm mới nhất về quản lý
tri thức. Tổng giám đốc Trương là người có máu mặt nhất trong Phong Lăng, đương
nhiên cũng có phong thái của một người luôn đứng số một, sức hút về nhân cách
này của ông khiến Dick thấy khâm phục. Tổng giám đốc Trương chủ trương làm việc
nguyên tắc nhưng phải linh hoạt, đó là sự ổn định về tư tưởng và sự biến hóa
trong hành động. Khi trong túi của người Mỹ có năm mươi đô, họ tính xem phải
mua cái gì trị giá năm trăm đô, suy nghĩ của người Trung Quốc thì hoàn toàn
ngược lại. Nhưng Dick dần dần nhận ra, quan niệm này đã xuất hiện ở rất nhiều
thanh niên, đặc biệt là những người làm việc ở Trung Quan Thôn ở Bắc Kinh, mà
quan niệm này chủ yếu là do sự phổ cập của mạng Internet và những cạnh tranh
khốc liệt về công nghệ cao. Anh thực sự yêu thích công việc và môi trường ở đây,
anh rất muốn tìm hiểu sâu về lĩnh vực này, bất chấp mọi khó khăn.
Tổng giám đốc Trương năm nay năm mươi hai tuổi, từng
làm rất nhiều nghề. Công ty Phong Lăng là tâm huyết suốt mười năm của ông. Ông
là một trong những đại gia đầu tiên của Bắc Kinh có Ferrari hay BMW, đồng thời
còn tổ chức một câu lạc bộ ô tô. Ông cảm thấy giờ mình lớn tuổi rồi, không
thích hợp làm việc trong giới này nữa nên muốn bồi dưỡng người tiếp bước mình.
Hôm đó, họ dùng cơm trong khách sạn Trung Quốc, ngoài
ông Trương và Dick, còn có hai trợ lý của ôn