Bắc Kinh để nói chuyện với tổng giám đốc của công ty
Phong Lăng, nhân tiện quan sát thị trường.
Hôm đó, Tuyết Phi đang nói chuyện với Tiểu Liên. Tuyết
Phi chuẩn bị làm việc cho công ty Tiểu Liên, Tiểu Liên rất vui.
Tiểu Liên hỏi cô một vấn đề mà cô vốn rất quan tâm:
- Em còn ở cùng với Trì Vĩnh không?
- Anh ấy từng cho em quay quảng cáo, nhưng tới giờ vẫn
chưa thấy quảng cáo được phát. Anh ấy thuê nhà ở trung tâm thành phố, một căn
hộ ba phòng rất thoải mái, anh ấy nói cái đèn này mấy chục nghìn tệ, cái quầy
rượu kia mấy chục nghìn tệ, rồi cái giường này là mua ở châu Âu, rồi cửa hàng
này từng thiết kế đồ ngủ cho nữ hoàng nước nào đó. Em ở trong căn nhà xa hoa đó
không thể nào phân biệt được Đông, Tây, Nam, Bắc, lần nào về tới căn nhà cũ của
mình em cũng nhớ tới nơi đó, nhớ những lời anh ấy nói. Anh ấy nói, bất cứ món
đồ nào trong căn nhà này em đều có thể tùy tiện sử dụng. Cho dù có người hay
không, anh ấy cũng mở điều hòa. Bởi vậy trong lòng em, cái nhà đó là một đại từ
thay thế cho từ ấm áp.
Thực ra căn nhà mà Tuyết Phi đang ở hiện nay rất giống
với căn nhà nhỏ ở Phố Đông mà Trì Vĩnh thuê ba năm trước, chỉ có điều Tuyết Phi
không biết mà thôi.
- Anh ấy xem bói cho em, bảo là em thân nữ mệnh nam,
rất hợp với mệnh của anh ấy.
Lời của Tuyết Phi khiến Tiểu Liên nhớ lại chiêu lừa
của một bà thầy bói. Một bà thầy bói kéo tay khách hàng của mình, trong khi đó
một đứa trẻ thì len lén thò tay vào túi áo của khách. Khi đó Tuyết Phi hy vọng
tìm được một lý do để giảm bớt những xung đột và bất an trong lòng mình. Thế là
cánh cửa của thế giới chỉ còn lại một cái khe nhỏ, cô len lỏi trong cái khe nhỏ
đó, lắng nghe tiếng những chú chim ngoài kia đang đập cánh bay. Họ đều đã từng
ham hư vinh, điều đó giống như những cây trúc, đẹp nhưng không có quả.
Tuyết Phi tiếp tục nói:
- Anh ấy lại dạy em lái xe, ngồi cạnh anh ấy, nghe
những bài hát của Nhật rất dễ chịu, lái tới Tô Châu, Nam Kinh, Vô Tích, tới cả
đảo Thái Dương, tới Phụng Hiển xem hoa cải, anh ấy cho em một cuộc sống như
giấc mơ, khiến em vui tới mức không kịp nghĩ tới những vấn đề khác.
- Thế là em lại bắt đầu nằm mơ hả? Cho dù khi tỉnh cơn
mơ là ấm áp hay là đau đớn?
Tuyết Phi im lặng. Hồi ức thì luôn luôn đẹp, nhưng
hiện thực lại rất gian khổ, nó thường khiến sự chờ đợi biến thành bong bóng,
khiến giấc mơ của bạn bị phá vỡ.
Một lúc lâu sau, bỗng dưng cô như nhớ ra điều gì đó,
nói:
- Hôm qua em thấy trên báo có một tin rất giật gân. Em
mang đến đây.
Tiểu Liên cầm tờ báo, nhìn thấy tiêu đề: “Chiếm đoạt
tài sản của khách hàng, in sách phạm pháp”.
Cô không đọc nội dung bài báo, chỉ nhìn tiêu đề là đã
đoán biết được phần nào. Mặc dù không lâu trước đó Trì Vĩnh từng thoát được vụ
kiện vất vả mà Dick đã theo đuổi, khiến Dick suốt ngày phải nghiên cứu pháp
luận Trung Quốc, nhưng giờ đây mọi việc đã có kết quả. Tiểu Liên không hề cảm
thấy bớt hận thù, cô chỉ nhớ lại tại sao anh ta có một kết quả như thế này mà
bạn bè anh ta vẫn chỉ im lặng.
- Tiều Liên, tại sao chị không đọc bài báo?
- Không cần đọc kỹ, biết kết quả là được rồi.
Tuyết Phi gật đầu, cảm thấy lời của cô nói rất có lý.
- Tuyết Phi, điều mà chị quan tâm chỉ là em có vì vậy
mà buồn bã hay không?
- Đúng là em rất buồn, cũng rất thất vọng. Anh ấy
chẳng cho em cái gì cả, nhưng em thì cho anh ấy mọi thứ!
Nói rồi, cô bật khóc. Tiểu Liên nhìn Tuyết Phi bằng
ánh mắt thương cảm, cô chỉ nhớ năm xưa mình không khóc như thế, bởi vì không ai
có thể hiểu được chuyện này.
- Tuyết Phi, em còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi, hãy
tìm một công việc và sống thật tốt đi. Qua chuyện này, em đã rút ra được bài
học, sau này nếu có lựa chọn, thì hãy nhìn vào bản chất của người đàn ông,
trước khi chưa biết rõ bản chất của anh ta thì đừng dễ dàng để vẻ bề ngoài của
anh ta quyến rũ. Đương nhiên, bị quyến rũ thì chỉ xảy ra khi còn trẻ, nhưng một
lần là đủ rồi, xảy ra nhiều lần quá thì chứng tỏ một điều là mình ngu ngốc.
Những thứ trên bề mặt có thể dùng vật chất để tạo ra, nhưng cái gì là bản chất
thì không thể nào thay đổi.
- Nhưng bản chất của con người hình như đều rất đáng
sợ.
- Thế thì bản chất của chị cũng đáng sợ sao? – Tiểu
Liên hỏi khẽ.
- Em không có ý đó, ý em là bản chất của đàn ông.
- Sau này em sẽ hiểu điều em vừa nói là sai lầm. –
Tiểu Liên không tranh luận với cô, mặc dù cô không mấy hiểu chuyện, nhưng Tiểu
Liên thích cô gái đáng yêu không ngoan ngoãn này như em ruột của mình. Cô gái
này khiến cô nhớ lại hồi mình học đại học, khi mà cô không hiểu tình yêu và
được yêu, cô đã yêu một người nghèo khó nhưng có tài, vào mùa đông lạnh giá,
hai người cùng hơ tay trên ngọn lửa hồng, cùng nướng khoai, vừa ăn vừa xuýt xoa
bởi hơi lạnh.
Lời nói của Tuyết Phi ngắt ngang dòng hồi ức của Tiểu
Liên:
- Nhưng em sợ anh ấy sẽ đi mất khi em chưa kịp nhìn rõ
anh ấy.
- Vạn vật đều có số, nếu anh ta không kiên nhẫn mà đi
mất thì chứng tỏ anh ta không đáng để em phải quan tâm. Em hãy hoàn thành
chương trình đại học của em đi đã.
- Em sẽ thi vào học viện Điện ản