Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324623

Bình chọn: 7.5.00/10/462 lượt.

à gạt được một nỗi lo lớn.

Cung Khanh lại nói: “Mẫu thân, chuyện này phải giữ bí mật, ngàn vạn lần

không thể lộ cho bất cứ ai, ngay cả cha con cũng phải dấu.” Tóm lại,

quyết không thể để lộ chút gì, tránh phát sinh rắc rối.

Giải quyết được vấn đề này, Cung Khanh cũng buông được tảng đá lớn trong

lòng. Hừ hừ, Thái tử điện hạ, đừng quên trên đầu ngài còn một nhân vật

to hơn, chờ lão nhân gia ông ta chỉ hôn, xem ngài sẽ có thái độ gì?

Nghĩ vậy, Cung Khanh không nhịn được thản nhiên cười một tiếng, tâm tình rất sảng khoái.

Cung phu nhân có diệu kế của nữ nhi, không còn lo lắng.

Vốn dĩ bà vội vã dự định đính hôn cho Cung Khanh là tránh năm sau tuyển vào Đông Cung, giờ Độc Cô Hoàng hậu đã không muốn, vậy thì càng hay.

Bà nhất định sẽ cẩn thận chọn ra một người, để nhờ với Hướng Thái phi,

khiến hoàng thượng hạ chỉ. Nghĩ vậy, Cung phu nhân không khỏi lòng đầy

kiêu ngạo, con gái của ta đúng là thông minh hơn người. Dù A Cửu và Độc

Cô Hoàng hậu có chung ý nghĩ, vẫn còn hoàng đế bệ hạ thánh minh, đó mới

là nhân vật to nhất, nhất ngôn cửu đỉnh, chí tôn vô thượng.

Về nhà nhất định phải chọn lấy một con rể vừa lòng. Vừa gia thế trong

sạch, lại phải có học vấn, tướng mạo tuấn tú. Người như thế cũng không

dễ tìm. Cung phu nhân rỗi rãi liền ra khỏi phủ, điều tra như nhân viên

tình báo.

Lúc này, lời đồn về Cung Khanh và Thái tử đã gây xôn xao lắm rồi, các phu

nhân khắp kinh thành hễ trà dư tửu hậu là nói về tình cảm mập mờ khó xác định của Thái tử và đệ nhất mỹ nhân kinh thành.

Thẩm Túy Thạch nghe mà hụt hẫng, không cam lòng, tiếc nuối, đủ loại cảm giác, trăm vị đắng cay.

Hôm đó về phủ, quản gia đưa tới một phong thư, nói là quản gia An Quốc công phủ đưa tới.

An Quốc công phủ? Thẩm Túy Thạch có chút nghi hoặc, mở thư, thấy nét chữ con gái.

“Buổi trưa ngày mai, dưới cây liễu cửa Tây An Quốc công phủ.”

Không có tên người gửi, là ai hẹn hắn gặp mặt?

Thẩm Túy Thạch đột nhiên nhớ ra quan hệ giữa Cung Khanh và An Quốc công phủ, lòng thầm chấn động, có phải nàng hẹn hắn, vì sợ bị người khác bắt gặp

nên hẹn ở nhà ngoại?

Nghĩ như thế, hắn liền thấy hưng phấn.

Ngày hôm sau, chưa đến trưa, hắn đã chạy đến cửa Tây An Quốc công phủ. Đó là một ngõ nhỏ yên tĩnh, liễu rủ xanh rì. Sắc xanh non mướt mát như một

làn khói.

“Thẩm đại nhân.”

Thẩm Túy Thạch quay đầu lại, thấy một cô gái đội mũ có rèm che, cùng hai thị nữ đi ra từ cửa Tây. Nhìn dáng người, rất giống Cung Khanh, tim hắn đập loạn, cảm giác mừng rỡ không thể khống chế.

Hai người thị nữ chờ ở bậc thềm cửa Tây, cô gái kia một mình đi đến, thi lễ trước mặt hắn.

“Thiếp thân là biểu tỷ của Cung Khanh, Hướng Uyển Ngọc.”

Không phải Cung Khanh, Thẩm Túy Thạch có chút thất vọng, chắp tay hoàn lễ: “Hướng tiểu thư có gì căn dặn?”

Hướng Uyển Ngọc cười cười: “Cung Khanh nhờ ta hẹn đại nhân đến đây, là có một chuyện muốn cầu.”

Nghe thấy tên Cung Khanh, Thẩm Túy Thạch vội nói: “Hướng tiểu thư mời nói.”

“Tình cảnh hiện giờ của Cung Khanh, chắc Thẩm đại nhân cũng đã biết ít nhiều. Cửu công chúa không biết có ý gì, giữa bàn dân thiên hạ tặng Cung tiểu

thư hai món quà, khiến ai nấy đều hiểu lầm. Ai nấy đều cho là Thái tử

muốn cưới Cung tiểu thư làm Thái tử phi. Nhưng thật ra không phải thế.

Hoàng Hậu căn bản không có ý đó.”

Thẩm Túy Thạch nghe đến đó không khỏi ngẩn ra. Lời của Hướng Uyển Ngọc khác hẳn lời đồn ngoài kia.

“Cung Khanh không muốn tiến cung, nhưng vì A Cửu tặng quà thay Thái tử, ai

nấy đều hiểu lầm biểu muội và Thái tử có quan hệ mập mờ, đến lúc này chỉ sợ không còn ai dám tính chuyện cưới xin.” Nói đến đây, Hướng Uyển Ngọc buồn bã nói: “Nói đi cũng phải nói lại, biểu muội của ta chịu thiệt

thòi đấy cũng là do Thẩm đại nhân.”

Thẩm Túy Thạch nghe thế liền thấy cắn rứt lương tâm.

“Thẩm đại nhân từng chịu ân huệ của biểu muội, hôm nay biểu muội vì Thẩm đại

nhân mà rơi vào tình cảnh này, chẳng lẽ Thẩm đại nhân không muốn làm gì

cho biểu muội sao?”

“Thẩm mỗ dù có phải lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ chối.”

Hướng Uyển Ngọc cười phì: “Không cần thế, chỉ cầu Thẩm đại nhân có thể lấy biểu muội của ta.”

Thẩm Túy Thạch lại ngẩn ra, nhưng lòng lại thoáng một tia mừng rỡ.

“Nếu Cung tiểu thư đồng ý, Thẩm mỗ cầu còn không được.”

“Biểu muội của ta tất nhiên đồng ý, chỉ là không biết Thẩm đại nhân có dám

hay không, Công chúa …” Hướng Uyển Ngọc nói một nửa, thở dài sâu kín.

Thẩm Túy Thạch đỏ mặt, thấp giọng nói: “Thẩm mỗ nhất định không phụ bạc tiểu thư.”

“Ta cũng an tâm, những lời này, biểu muội không tiện nói, chỉ có thể nhờ ta chuyển lời. Thẩm đại nhân nếu có lòng, nên chọn một ngày tốt, lập tức

tới cửa cầu hôn, tốt nhất là lặng yên tiến hành, đừng để người ngoài hay biết. Cô của ta là người không câu nệ tiểu tiết, biểu muội càng không

tham hư vinh. Thẩm đại nhân cứ giản lược tất cả. Chờ ván đã đóng thuyền, A Cửu cũng không thể làm gì Thẩm đại nhân.”

“Đa tạ Hướng tiểu thư chỉ điểm, Thẩm mỗ lập tức đi chuẩn bị.” Thẩm Túy

Thạch mừng rỡ không thôi, nỗi u oán mấy ngày qua tan thành mây khói, chỉ cảm thấy gió xuân ấm áp, người như muốn bay l


Snack's 1967