Pair of Vintage Old School Fru
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323800

Bình chọn: 9.00/10/380 lượt.

i tên đấy như nhấc được tảng đá trong lòng.

“Y đại nhân xin đứng lên.”

Y Bằng Cử nói: “Thần được Thái tử căn dặn, muôn chết không từ xin nghe

lệnh nương nương. Thỉnh nương nương lập tức theo thần rời khỏi đây.”

Dưới ánh đèn, có thể thấy hắn khoảng hơn hai mươi, anh tuấn rắn rỏi. Ngày đó cứu Cung Khanh khỏi mấy tên Ba Tư, ngoài Mộ Thẩm Hoằng còn một người

nữa chính là hắn. Mặc dù Cung Khanh mới là lần đầu gặp mặt hắn, nhưng

thấy rất thân thiết.

Y Bằng Cử dẫn Cung Khanh đi vòng qua hậu viện. Đột nhiên, không biết ở

đâu bay tới một mũi tên, Cung Khanh không hề hay biết, Y Bằng Cử nghe

thấy tiếng gió, xoay người rút đao chắn lại, mũi tên sượt qua mu bàn tay hắn, rơi xuống đất.

Cung Khanh thầm nghĩ thật nguy hiểm.

Ngoài cổng biệt viện, mấy xác chết nằm la liệt, mấy người tay cầm đao kiếm đứng bảo vệ xe ngựa.

“Nương nương lên xe.”

Cung Khanh vội vàng cùng Vân Hủy Vân Diệp lên xe, xe ngựa đi vun vút trong

đêm, Cung Khanh thở phào nhẹ nhõm, rốt cục cũng thoát ra khỏi hang hùm.

Xe ngựa đi thẳng đến cổng thành, Cung Khanh giao Huyền Kim Ngư Phù cho Y

Bằng Cử, thị vệ cửa thành không dám ngăn cản, xe ngựa đi thẳng ra khỏi

thành.

Lúc này, Y Bằng Cử mới hỏi: “Không biết nương nương muốn đi đâu?”

Cung Khanh nói: “Tình hình trong kinh thế nào chắc đại nhân cũng biết. Duệ

Vương đăng cơ chắc chắn sẽ xuống tay với đứa con trong bụng ta, ta phải

rời khỏi kinh thành ngay lập tức, nơi ta muốn đến là Đồng Châu.”

Ngoái đầu nhìn lại tường thành đèn đuốc sáng soi càng lúc càng xa. Cung Khanh thầm thở dài, chưa bao giờ nghĩ sẽ rời khỏi kinh thành thế này, cũng

chưa bao giờ nghĩ gả cho Mộ Thẩm Hoằng lại gặp sóng gió này.

Hắn từng nói, gả cho hắn nhất định sẽ gặp sóng gió, lúc đấy nàng nghĩ hắn

nói về hậu cung tranh đấu, hôm nay mới cảm nhận được dụng ý thật sự. So

với hậu cung, triều đình nổi cơn sóng gió càng đáng sợ hơn.

Từ nay về sau, nàng sẽ nhìn xa trông rộng hơn.

Ra khỏi thành, xe ngựa dừng lại ở một nông trang, Y Bằng Cử lấy ra ba bộ

quần áo và ba mặt nạ, để Cung Khanh và Vân Diệp Vân Hủy thay. Lúc này,

ám vệ Bí Tư Doanh từ biệt viện của Duệ Vương lần lượt tề tựu, mười mấy

người đều thay đổi quần áo, nhìn qua như một thương đội.

Có đội ngũ này, Cung Khanh không cần lo lắng nữa, đây là những ám vệ mà Mộ Thẩm Hoằng đắc ý nhất, mỗi người đều là cao thủ trong cao thủ.

Nghỉ ngơi chốc lát, ăn xong lương khô Y Bằng Cử đưa, Cung Khanh lên xe ngựa.

Y Bằng Cử nói: “Nương nương, Đồng Châu không xa kinh thành, ngộ nhỡ có

biến, chỉ sợ cũng không an toàn, không bằng đi xa hơn chút.”

Cung Khanh nói: ” Nhất định Duệ Vương sẽ truy tìm tung tích của ta, sở dĩ ta đi Đồng Châu, thứ nhất là Đồng Châu gần kinh thành, dễ dàng nghe nghóng tin tức kinh thành một cách nhanh chóng, thứ hai ta đang có bầu không

thể bôn ba đường dài, thứ ba là vì Tri huyện Đồng Châu là Thẩm Túy

Thạch, ta từng có ơn với hắn. Giờ hắn là hôn phu của Quận chúa, Duệ

Vương sẽ không nghĩ được rằng ta trốn đến chỗ hắn.”

Y Bằng Cử dừng một chút nói: “Có câu này thần không biết có nên nói hay không.”

“Khanh cứ nói không sao.”

“Ngộ nhỡ hắn nói với Quận chúa, chỉ sợ Duệ Vương sẽ biết tung tích nương nương.”

Cung Khanh nói: “Sẽ không. Ta hiểu rõ người này, hắn không phải kẻ ham vinh

hoa phú quý, nếu không đã chẳng cự tuyệt tình cảm của A Cửu Công chúa.”

Lựa chọn Đồng Châu, lựa chọn Thẩm Túy Thạch làm nơi nương tựa, là vì nhân

phẩm và thân phận hắn. Cung Khanh tự tin nàng sẽ không nhìn nhầm người,

từ thái độ Thẩm Túy Thạch dành cho A Cửu, có thể thấy con người hắn rất

chính trực. Nàng lại có ơn với hắn, hắn cũng từng nói muốn kết cỏ ngậm

vành báo ân, tuyệt đối không bán đứng nàng. Hơn nữa một khi Duệ Vương

đăng cơ, thân phận phò mã của Thẩm Túy Thạch chính là lá chắn tốt nhất.

Đồng Châu không xa kinh thành, ngày hôm sau liền đến địa giới Đồng Châu.

Cung Khanh viết phong thư để Y Bằng Cử đưa đến huyện nha.

Khi Y Bằng Cử nhận thư, Cung Khanh kinh ngạc phát hiện, tay phải của hắn quấn vải dầy, còn sưng như bánh chưng.

“Y đại nhân, tay khanh làm sao vậy?”

“Đêm qua bị một trúng tên lạc, lúc đấy thần vội vã đi, không ngờ mũi tên có

độc, nương nương yên tâm, thần đã xử lý qua, không có việc gì.”

“Chờ Thẩm đại nhân đến, nhờ hắn bốc hộ mấy thang thuốc.”

Y Bằng Cử cười cười: “Không cần, người của Bí Tư Doanh không yếu ớt như thế, có ai không có vết thương trên người.”

Thẩm Túy Thạch nhận được thư, cơ hồ khó có thể tin Cung Khanh sẽ đến Đồng

Châu. Nhưng chữ của Cung Khanh hắn vô cùng quen thuộc, ngày đó nàng viết “Xuân miên bất giác hiểu” hắn xem đi xem lại vô số lần, nét chữ nàng

thế nào hắn không thể nhận lầm.

Hắn lập tức theo Y Bằng Cử đến xe ngựa Cung Khanh.

Cung Khanh ngồi trên xe ngựa, tháo mặt nạ, nói nhỏ: “Thẩm đại nhân.”

Thẩm Túy Thạch vừa mừng vừa sợ, đang muốn thi lễ, Cung Khanh ngăn cản hắn,

trầm giọng nói: “Thỉnh Thẩm đại nhân an bài hộ một chỗ tá túc trước, lát nữa ta sẽ nói tỉ mỉ hơn.”

Thẩm Túy Thạch đáp: “Nương nương chờ một chút, ta đi an bài.”

Nửa ngày sau, Cung Khanh dàn xếp cho nhóm Y Bằng Cử ở Đồng Châu. Thẩ