Snack's 1967
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323101

Bình chọn: 8.00/10/310 lượt.

nh Khanh cam tâm tình nguyện đi theo Vương

gia. Đứa bé này không sinh ra thì hơn.”

Duệ Vương ngẩn ra, hoàn toàn không nghĩ rằng Cung Khanh sẽ nói thế, hắn hỏi ngược lại: “Thật sao?”

Cung Khanh nói: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, không lẽ Vương gia

không muốn kết quả này?” Nàng vạch trần ý đồ của hắn, thật sự khiến Duệ

Vương có chút bối rối.

Hắn khẽ cười: “Vì tương lai của hai chúng ta, không có đứa bé này tất nhiên là không thể tốt hơn, ta chỉ không nghĩ Khanh Khanh lại không tiếc.”

Cung Khanh cười thản nhiên: “Có gì phải tiếc. Chỉ là ta thân thể yếu đuối,

nếu Vương gia thương tiếc Khanh Khanh, xin ngài thỉnh Tiết ngự y trong

cung đến xử lý.”

Duệ Vương sảng khoái nhận lời: “Được.”

Hắn không ngờ nàng lại thức thời đến thế, chủ động từ bỏ đứa bé này, quả là lựa chọn tốt.

“Vương gia, lúc này nên lấy đại cục làm trọng, Vương gia nên đi ổn định tình hình triều đình trước, xong hãy vời Tiết ngự y.”

“Theo ý Khanh Khanh.” Nếu nàng đã đồng ý từ bỏ đứa bé này, chậm thêm vài ngày cũng không phải vấn đề gì, sau khi hắn đăng cơ, dàn xếp thỏa đáng, quay lại xứ lý mầm hậu hoạn này vẫn kịp, dù sao nàng đã ở trong tay hắn,

trốn đâu cho thoát.

Đáy lòng Cung Khanh sợ nhất là Duệ Vương âm thầm thủ tiêu đứa con của nàng, lật bài ngửa thế là để chiếm thế chủ động. Có thể khiến Duệ Vương tạm

thời yên tâm với nàng, không vội xuống tay, dù có xuống tay cũng không

âm thầm tiến hành, nàng cũng không phải phòng bị từng giây từng phút.

Ngộ nhỡ không kéo dài thời gian được đến lúc Mộ Thẩm Hoằng trở về, mượn y thuật của Tiết Lâm Phủ hẳn là cũng có thể che dấu một thời gian.

Tóm lại, vô luận thế nào nàng cũng phải bảo vệ đứa con này, đây là cốt nhục của Mộ Thẩm Hoằng và nàng, vì đứa con nàng có thể hy sinh mạng sống bản thân.

Không lâu sau, xe ngựa dừng trước cửa một biệt viện.

Duệ Vương xuống xe, đưa tay đỡ Cung Khanh. Lập tức có một người ra đón như quản gia.

Mộ Chiêu Luật căn dặn: “Kiều Thất, phái người hầu hạ nương nương thật tốt. Không có chỉ lệnh của ta, nội bất xuất ngoại bất nhập.”

“Nô tài tuân mệnh.”

Duệ Vương quay đầu cười hiền hòa với Cung Khanh: “Đây là biệt viện của bổn

vương, yên tĩnh kín đáo, Khanh Khanh an tâm ở lại đây, sau khi bổn vương đăng cơ sẽ nghênh đón Cung Khanh vào cung.”

Cung Khanh thản nhiên cười một tiếng: “Vương gia cứ yên tâm lo chuyện đại sự.”

Duệ Vương cười cười, xoay người rời đi.

Cổng lớn biệt viện lập tức cài then bấm khóa.

Kiều Thất gọi đến bốn thị nữ, đưa Cung Khanh và Vân Hủy Vân Diệp vào hậu viên.

Cung Khanh vào phòng, lấy cớ muốn nghỉ ngơi, đuổi hết thị nữ đi, sai Vân Diệp đóng cửa phòng.

Hai người vây quanh Cung Khanh, nói nhỏ: “Nương nương, giờ phải làm sao?”

Cung Khanh nói nhỏ: “Không còn cách nào, chỉ có chờ.”

Hiện tại, hy vọng duy nhất của nàng là chuyện Mộ Thẩm Hoằng nói trước khi lên đường.

Ai cũng biết thủ lĩnh Bí Tư Doanh là Hoắc Hiển, không ai biết thống lĩnh đích thực là một người tên Y Bằng Cử.

Tối trước ngày xuất chinh Mộ Thẩm Hoằng đưa cho nàng Ngư Phù, dặn nàng nếu

có biến thì đến Đăng Nguyệt Lâu, vào gian phòng riêng đấy đặt bình mai

lên bậu cửa, Y Bằng Cử sẽ tìm nàng nghe lệnh.

Lúc đấy Cung Khanh không nghĩ sẽ có lúc dùng đến Ngư Phù, chỉ cười trừ. Ai

ngờ Tuyên Văn Đế đột nhiên băng hà, ai ngờ Mộ Thẩm Hoằng gặp nạn trên

đường hồi kinh.

Việc đời khó liệu, họa vô đơn chí, phúc bất trùng lại.

Nếu Độc Cô Hoàng hậu đã không thể bảo vệ đứa con trong bụng nàng, vậy chỉ

còn cách đến Đăng Nguyệt Lâu triệu Y Bằng Cử đưa nàng rời kinh. Nàng chỉ không ngờ, Duệ Vương xuất hiện để giam lỏng nàng trước khi Y Bằng Cử

kịp đến.

Nếu Bí Tư Doanh thật sự như Mộ Thẩm Hoằng nói, làm việc hiệu suất cao tổ

chức nghiêm mật, Y Bằng Cử nhìn thấy bình mai nhất định phái người đến

cứu nàng. Nàng cố gắng ổn định tâm tư bản thân, tự thuyết phục bản thân, căng thẳng cũng không có tác dụng gì, nhất định phải tin tưởng Mộ Thẩm

Hoằng, tin tưởng ám vệ đắc ý nhất của hắn.

Trời càng lúc càng tối, Cung Khanh không hề buồn ngủ, nàng có dự cảm, tối nay nhất định có người tới.

“Nương nương, đã khuya rồi sao ngài còn chưa ngủ?”

“Ta không ngủ được.”

Cung Khanh không cho tắt đèn, một mực ngồi chờ, đến canh hai bên ngoài vẫn không chút động tĩnh.

Cảnh đêm lộ rõ, Vân Diệp giục: “Nương nương ngủ đi.”

Cung Khanh mặc nguyên quần áo lên giường, dần buồn ngủ.

Đột nhiên bên ngoài có tiếng binh khí va chạm, còn tiếng người la hét.

Cung Khanh lập tức tỉnh táo, ngồi bật dậy. Vừa mở cửa phòng đã thấy ánh lửa ngút trời.

“Đi lấy nước.” Vân Hủy vội vàng nói: “Mau nhúng ướt thảm, đề phòng bất trắc.”

Cung Khanh không chút sợ hãi, ngược lại còn hoan hỉ, nhất định là có người cố ý phóng hỏa, để thừa lúc rối loạn cứu nàng.

Nàng dẫn theo Vân Diệp Vân Hủy, đứng dưới hành lang, lửa càng lúc càng lan

rộng, đột nhiên có mấy hắc y nhân đi từ tiền viện tới, ai nấy đều tay

cầm đao kiếm.

Vân Hủy và Vân Diệp lập tức chắn trước mặt Cung Khanh, vừa sợ vừa quát hỏi: “Kẻ nào đang tới?”

Người đi đầu quỳ một gối, thấp giọng nói: “Thần Y Bằng Cử, tham kiến nương nương.”

Cung Khanh nghe thấy cá