Mang cho ta một bát sủi cảo nhân tôm. Vương gia muốn ăn món gì?”
Duệ Vương lắc đầu, nheo mắt nhìn nàng cười, như nhìn con mồi, “Sắc đẹp thay cơm, bổn vương không cần ăn.”
Lời này trêu ghẹo một cách rõ ràng, Cung Khanh ra vẻ thẹn thùng không dám nhìn hắn, đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Trên bàn sát cửa sổ đặt hai bình hoa mai, cắm mấy cành mai vàng. Cung Khanh
cúi người ngửi hương hoa, đặt một bình mai lên bậu cửa sổ.
Duệ Vương cũng đi tới sau lưng nàng cúi đầu ngửi, nhưng không phải ngửi
hương hoa mà là ngửi tóc nàng, thầm thì: “Thơm quá, say lòng người, hồn
xiêu phách lạc.”
Cung Khanh thầm nổi giận, lại phải duy trì sự bình tĩnh, đang muốn xoay người, hắn đột nhiên giơ tay chặn đường nàng.
Lòng nàng kinh hoàng, hắn vươn tay ngắt một đóa hoa ở bình trên bậu cửa sổ,
sau đó cài bên thái dương nàng, nhìn nàng trìu mến. “Nàng đúng là càng
ngày càng đẹp.”
Cung Khanh đè nén sự hoang mang, nghiêm mặt nói: “Vương gia thỉnh tự trọng.”
“Tự trọng?” Hắn cươi ha hả, “Nàng vốn phải là thê tử của ta.”
Cung Khanh càng thêm lúng túng.
“Nếu không phải hắn cường thủ hào đoạt, nàng đã gả cho ta.” Hắn nghiến răng
nói: “Cha hắn đoạt giang sơn của cha ta, hắn đoạt nữ nhân của ta. Bổn
vương trở thành trò cười của cả triều đình, cơn giận này nàng bảo ta
nuốt trôi thế nào?”
Cung Khanh quay đầu, “Vương gia, ý trời khó trái.”
“Ý trời?” Hắn lại cười: “Mệnh trong tay ta không phải do trời. Ý trời là cái gì? Ý trời có bằng ý kẻ mạnh!”
“Nhưng ý trời cũng rất công bằng, cha hắn đã chết, hắn cũng đã chết, nàng vẫn còn là của ta.”
Cung Khanh không khỏi đỏ mặt. Mộ Chiêu Luật nhìn nàng si mê, không kiềm chế
được đưa tay vuốt má nàng, “Khanh Khanh, chỉ cần nàng nghe lời, ta sẽ
vẫn để nàng làm Hoàng hậu.”
Cung Khanh ra vẻ kính cẩn ngoan ngoãn thẹn thùng, thấp giọng nói: “Ngài muốn ta làm gì?”
Ngón tay Mộ Chiêu Luật chậm rãi vuốt ve mặt nàng, trầm giọng nói: “Nàng
không cần làm gì cả, đi theo ta, sau khi ta đăng cơ, nàng sẽ là Hoàng
hậu của ta.”
Hắn càng lúc càng gần, khi môi hắn sắp chạm mặt nàng thì có tiếng gõ cửa.
Cung Khanh âm thầm thở phào, vội vàng tránh né hắn, nói: “Sủi cảo đến.”
Mở cửa, tiểu nhị bê đồ ăn vào, một mực cung kính nói: “Đây là sủi cảo nhân tôm của khách quan.”
Duệ Vương nói: “Để xuống đi.”
Cung Khanh từ từ ăn món sủi cảo kia, mục đích kéo dài thời gian, đáng tiếc ăn hết vẫn không đợi được người muốn gặp.
Duệ Vương đứng dậy, ung dung cười một tiếng: “Khanh Khanh đi theo ta đi.”
Thấy không còn đường thoát thân, Cung Khanh không thể làm gì khác hơn trả
lời: “Ý tốt của Vương gia ta xin nhận, chỉ có điều, thân phận hôm nay
của ta không tiện theo Vương gia. Chỉ nay mai Vương gia sẽ đăng cơ vi
đế, giữ ta bên cạnh chẳng lẽ không sợ tổn hại thanh danh thánh quân?”
Duệ Vương cười: “Khanh Khanh có mệnh mẫu nghi thiên hạ, bổn vương lập nàng
làm hậu, thứ nhất là ứng với mệnh của nàng, thứ hai cũng có thể lấp
miệng lưỡi thế gian, bổn vương không sợ.”
Cung Khanh thấy hắn không dao động, lại nói: “Nếu Vương gia có ý với ta,
không ngại noi theo Đường Minh Hoàng – Dương Quý phi, trước hãy để ta
xuất gia ở Nam Hoa Thiện Tự, ngày sau từ từ thực hiện kế hoạch, ý vương
gia thế nào?”
“Thiện Tự kham khổ, bổn vương sao đành lòng để Khanh Khanh chịu khổ. Giờ Khanh Khanh hãy đến ở Oánh Hoa biệt viện của bổn vương, Bổn vương cũng có thể thăm nàng bất cứ lúc nào, giải tỏa nỗi tương tư.”
Xem ra hôm nay Duệ Vương nhất định phải áp giải nàng đi, những lời đường
mật của hắn, Cung Khanh không tin chút nào, nhất định hắn muốn nhắm vào
đứa con trong bụng nàng. Rơi vào đường cùng, nàng không thể làm gì khác
hơn là đi cùng Duệ Vương ra khỏi Đăng Nguyệt Lâu.
Ngước mắt nhìn lại, có thể trông thấy rõ ràng bình mai trên bậu cửa, cành mai gầy khẳng khiu xiên ngang.
Hơn mười túc vệ đứng cạnh xe ngựa.
Cung Khanh lên xe ngựa, Duệ Vương cũng lên cùng. Trong không gian nhỏ hẹp,
khí thế ép người, ánh mắt sáng quắc. Cung Khanh không khỏi căng thẳng,
rất sợ hắn bất ngờ ra tay.
May là tạm thời hắn vẫn chưa có ý đồ phi lễ với nàng, chỉ nhìn nàng si mê:
“Khanh Khanh có bầu càng thêm xinh đẹp mặn mà, khiến người khác khó mà
khống chế.”
Cung Khanh nghe được mấy chữ “có bầu” thì giật thót tim. Theo bản năng nàng
áp tay lên bụng, dịu dàng nói: “Vương gia định xử lý đứa con trong bụng
ta thế nào?”
Mộ Chiêu Luật không ngờ nàng lại chủ động đề cập đến vấn đề này, hắn hơi
ngẩn người một chút. Một lúc sau, hắn nhìn nàng ẩn ý: “Còn tùy vào
chuyện Khanh Khanh đối đãi với ta thế nào.”
Lời thì bùi tai thế nhưng lòng hắn đã quyết từ lâu, đứa bé này không thể
giữ lại, nhưng lúc này chưa phải lúc lật bài ngửa, hắn chưa muốn Cung
Khanh hận hắn, chỉ cần giữ nàng bên cạnh, thiếu gì cách khiến nàng bất
cẩn sảy thai.
Cung Khanh thông minh tinh tế, tất nhiên biết được tình cảnh hiện tại của
bản thân, cũng có thể đoán được ý đồ của hắn. Nàng dịu dàng nói: “Người
không phải cỏ cây, sao nỡ vô tình, ngày đó không thể gả cho Vương gia,
lòng Khanh Khanh tiếc nuối không thôi. Nếu Vương gia không chê Khanh
Khanh hoa tàn liễu bại, Kha