mình chống chọi rốt cục tan thành mây khói. Kỳ thật, mặc dù Cung Khanh
một mực nói với bà ta rằng Mộ Thẩm Hoằng không có việc gì, nhưng lòng bà ta không thể có nhiều niềm tin như Cung Khanh, đã từng nghĩ đến viễn
cảnh xấu nhất, lúc này, rốt cuộc viễn cảnh đấy đã thành sự thật, con
trai độc nhất đã chết, không nghi ngờ gì ngôi vị Hoàng đế sẽ rơi vào tay Duệ Vương. Nửa đời hao tâm tổn trí, đến giờ phút này chẳng lẽ chỉ có
thể hai tay dâng tặng kẻ thù?
Sau bức rèm châu, Cung Khanh cắn chặt môi, lệ tràn khóe mi. Nàng nắm chặt
góc bàn, tự nhủ với bản thân, không phải thế, hắn sẽ không chết. Nàng
cũng không biết bản thân lấy niềm tin từ đâu, chỉ biết nàng tin hắn sẽ
vô sự, nhất định sẽ trở về, nhớ lại những tháng ngày ân ái, nhớ đến lời
thề của hắn, hắn sao đành lòng bỏ lại nàng và con bơ vơ.
Mục Thanh Dương nói: “Thần cáo lui, thỉnh Hoàng hậu nương nương sớm đưa ra quyết định.”
Duệ Vương không lui cùng Mục Thanh Dương, hắn cầm một hộp gấm, nói với Độc
Cô Hoàng hậu: “Thần có thứ này muốn mời Hoàng hậu xem một chút.”
Độc Cô Hoàng hậu hừ một tiếng. Nỗi hận dành cho Duệ Vương sau hai mươi năm
đã ngấm vào xương tủy, lúc này chỉ hận năm xưa đã không thủ tiêu hắn.
Duệ Vương cười cười, đi tới mở hộp.
Độc Cô Hoàng hậu đưa mắt nhìn liền thét lên kinh hãi, thiếu chút nữa thì bất tỉnh.
“Ngươi… ngươi…” Trong hộp là một bàn tay đứt lìa máu me be bét.
“Thần suy nghĩ một hồi, nếu nương nương không chịu để Công chúa đi Cao Xương, thần cũng không tiện làm trái ý chỉ nương nương. Đây là một bàn tay của Công chúa.”
“Ngươi… ngươi!” Độc Cô Hoàng hậu lòng đau nhức nhối, kinh sợ trào dâng, nói: “Ngươi làm gì A Cửu rồi?”
Duệ Vương cười cười: “Chưa làm gì cả. Thái tử đã chết, nương nương cũng
không chịu để ta kế vị, chẳng lẽ muốn để Công chúa làm hoàng thái nữ kế
thừa ngôi vị hoàng đế?”
Độc Cô Hoàng hậu cố nén nước mắt, cả giận nói: “Bổn cung không có ý đấy.”
“Nếu ngày mai nương nương còn không chịu để ta kế vị, thứ gửi đến sẽ không còn là một bàn tay mà là thủ cấp.”
Độc Cô Hoàng hậu vội la lên: “Đừng, ngươi đừng làm gì con bé, ngươi thả con bé đi.” Vừa nghĩ tới A Cửu bị chặt tay, bà ta đau như bị dao cắt, gần
như tắc thở, đó là nữ nhi tâm can bảo bối, chưa từng roi vọt.
Duệ Vương thở dài: “Nương nương, bà thật là luẩn quẩn trong lòng. Đời này
bà chỉ có một trai một gái, con trai đã chết, chỉ còn duy nhất con gái
lại không biết yêu quý, vì ngôi vị hoàng đế trơ mắt nhìn cô ta phải
chết. Đến cuối cùng ngôi vị hoàng đế là của nhà họ Mộ, bà cứ khốn khổ
không buông, chẳng lẽ có thể noi theo Võ Tắc Thiên làm Hoàng đế?”
Duệ Vương ném cho bà ta một cái nhìn trào phúng: “Chờ mấy ngày nữa, thi thể Thái tử bày ở trước mắt bà, bà sẽ hết hy vọng triệt để, đáng tiếc, khi
đó A Cửu cũng không còn. Bà chỉ còn một mình cô độc, bơ vơ trên đời, thê thảm làm sao. Ah quên, còn Thái tử phi, đứa con trong bụng nàng là trai hay gái còn chưa biết. Ta vui có thể để nàng sinh con, nhưng nhất định
phải là gái, ta mất hứng thì nàng sẽ bất cẩn sảy thai. Nương nương bà
dùng giỏ trúc múc nước thành công dã tràng, đoạn tử tuyệt tôn .”
Độc Cô Hoàng hậu giận đến toàn thân run rẩy. Hắn ám chỉ, một khi đăng cơ, chắc chắn sẽ hạ thủ với đứa con trong bụng Cung Khanh.
Độc Cô Hoàng hậu run run nói: “Ngươi càn rỡ.”
“Bổn vương có lòng hảo tâm nhắc nhở bà. Nếu ngày mai bà chịu để ta kế vị, ta sẽ để bà làm Thái hậu, cho bà an hưởng vinh hoa phú quý, nếu bà không
biết phân biệt, đến lúc đấy đừng trách ta không khách sáo. Cái mạng nhỏ
của A Cửu đang nằm trong tay ta, sống hay chết, là do bà quyết định.”
Độc Cô Hoàng hậu toàn thân run rẩy, trơ mắt nhìn Duệ Vương phẩy tay áo bỏ đi.
Cung Khanh ra khỏi bức rèm châu, nói với Độc Cô Hoàng hậu: “Mẫu hậu đừng nghe hắn nói bậy, Thái tử không có việc gì.”
Độc Cô Hoàng hậu khóc ròng nói: “Con một mực nói vô sự, vô sự. Hôm nay đã
tìm thấy thi thể, bốn ngày nữa sẽ về đến kinh thành. Con còn nói vô sự?”
“Chẳng lẽ mẫu hậu thật sự định để Duệ Vương ngày mai đăng cơ?”
“Con cũng nghe thấy rồi đấy, A Cửu ở trong tay hắn, nếu ta không chịu đồng ý, hắn sẽ giết A Cửu.”
“Duệ Vương chỉ đe dọa mẫu hậu thôi, bàn tay kia cũng chưa chắc là của A Cửu. Nếu mẫu hậu mềm lòng dâng ngai vàng cho hắn, đến lúc Thái tử trở về,
triều đình chắc chắn đại loạn.”
Độc Cô Hoàng hậu nức nở: “Thái tử không về nữa, ta không thể lại mất cả A Cửu.”
“Mẫu hậu, người còn đứa con trong bụng con, đây là huyết mạch của Thái tử.”
Cung Khanh vội la lên: “Duệ Vương dám can đảm đe dọa mẫu hậu, có thể
thấy những năm gần đây hắn đã ngầm gây dựng lực lượng, vì thế mới không e dè. Nhi thần khuyên mẫu hậu về kinh, chính là lo sẽ có ngày hôm nay,
giờ này mẫu hậu nên tiên hạ thủ vi cường. Nếu chờ đến mai chúng ta không còn cơ hội.”
Độc Cô Hoàng hậu lắc đầu: “Ta không thể mạo hiểm như vậy, chọc giận Duệ Vương, A Cửu sẽ mất mạng.”
Cung Khanh giận: “Mẫu hậu, chẳng lẽ người vì A Cửu mà không màng Thái tử
sao? Đến ngày hắn trở về, Duệ Vương đã đăng cơ vi đế, tuyệt đối sẽ không buông tha cho Thái tử, đến lúc đó hắn sẽ nguy hiểm tính mạng.”
“Tìm thấ