của Độc Cô Hoàng hậu, tiếp
tục khóc lóc mong Hoàng hậu lấy giang sơn xã tắc làm trọng, sớm lập tân
chủ, ổn định tình thế trong triều.
Mặc dù triều thần không nói tân chủ là ai, nhưng Độc Cô Hoàng hậu tự hiểu
chỉ có thể là Duệ Vương mà thôi. Bà ta lạnh lùng nhìn Duệ Vương, hắn
thần sắc trấn tĩnh, đôi mắt sâu thẳm, không thấy chút dao động nào.
Điện Cần Chính loạn như ong vỡ tổ, sắp không khống chế được cục diện.
Độc Cô Hoàng hậu đứng dậy lạnh lùng nói: “Việc quan trọng nhất lúc này là
phải tìm được Thái tử điện hạ, thi thể Hoàng thượng còn chưa lạnh, các
ngươi đã muốn đổi chủ cầu vinh sao?”
Trong điện rơi vào im lặng.
Lúc này, Vệ Quốc công lên tiếng: “Tìm kiếm Thái tử điện hạ đã ba ngày không thấy, biên quan chiến sự khẩn cấp, nước không thể một ngày không có
vua, thỉnh Hoàng hậu nương nương lấy đại cục làm trọng, sớm lập tân chủ. Không thể trì hoãn thêm nữa, nếu hai ngày nữa vẫn không có tin tức gì
của Thái tử điện hạ, thỉnh nương nương lập tức lập tân chủ kế vị.”
Dứt lời, quan viên lục bộ liền tán thành, Binh Bộ Thượng Thư Mục Thanh Dương cũng tỏ vẻ đồng ý.
Ra khỏi điện Cần Chính, Độc Cô Hoàng hậu bước đi như mộng du, chỉ nửa canh giờ mà như già đi mười tuổi, đôi mắt vốn sắc sảo giờ đỏ hoe chán nản.
“Hoàng hậu nương nương, thần có việc muốn bàn bạc với nương nương.”
Duệ Vương xoải bước đuổi theo, Độc Cô Hoàng hậu dừng bước quay đầu, nheo
mắt nhìn kẻ địch vẫn đề phòng mấy năm qua. Trong lòng hối hận, đáng lẽ
nên xử lý hắn ngay hôm Tuyên Văn Đế băng hà.
Hôm nay triều thần đưa ra tối hậu thư. Nếu Mộ Thẩm Hoằng vẫn sống chết
không rõ, vậy phải lập Duệ Vương làm hoàng đế. Vừa nghĩ tới cảnh tượng
đấy, Độc Cô Hoàng hậu thấy hận thù trào dâng.
Duệ Vương đến trước mặt bà ta, “Có mấy câu này muốn nói riêng với nương nương.”
Độc Cô Hoàng hậu phẩy tay, cung nữ nội thị lui hết lại.
Duệ Vương nói: “Nương nương, giờ Công chúa đang nằm trong tay ta, Cao Xương Vương gây chiến cũng là vì Công chúa, thần nghĩ không bằng đưa Công
chúa đến Cao Xương, miễn được một hồi chiến sự. Hoàng hậu thấy thế nào?”
“Ngươi dám!”
Duệ Vương cười cười: “Đến hôm nay Hoàng hậu còn lợi thế gì? Mọi người không dám nói rõ, kỳ thật lòng ai nấy đều biết, Thái tử điện hạ đã chết đuối
từ lâu, vì thế mới muốn Hoàng hậu sớm lập tân quân.”
Độc Cô Hoàng hậu giận dữ mà nói: “Thái tử không có việc gì, ngươi chết lòng đi.”
Duệ Vương lạnh lùng nói: “Giang sơn này là của nhà họ Mộ, không phải của
nhà Độc Cô bà, ta thân là con cháu Mộ thị, có trách nhiệm không thể trốn tránh với giang sơn xã tắc. Nếu hai ngày nữa Thái tử không về, Hoàng
hậu mà còn không chịu lập tân quân thì đừng trách ta không khách sáo,
đem A Cửu đưa cho Cao Xương Vương.”
Độc Cô Hoàng hậu cả giận nói: “Ngươi… ngươi dám.”
“Hoàng hậu cứ chờ mà xem.” Duệ Vương cười lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.
Độc Cô Hoàng hậu trở lại điện Tiêu Phòng, Cung Khanh đang lo lắng chờ bà ta.
“Mẫu hậu, tình hình triều đình thế nào rồi?”
Độc Cô Hoàng hậu chán nản, buồn bã nói: “Hai ngày nữa, nếu Thái tử vẫn không có tin tức gì, quần thần sẽ lập tân quân.”
Cung Khanh liền nói ngay: “Là Duệ Vương sao?”
Độc Cô Hoàng hậu oán hận: “Ngoài hắn còn ai?”
Cung Khanh nói: “Quần thần muốn lập tân quân cũng phải lấy huyết mạch của
Thái tử làm lựa chọn đầu tiên chứ không phải Duệ Vương. Nếu đứa con
trong bụng con là nữ, ngôi vị hoàng đế mới có thể đến lượt hắn. Mẫu hậu
chỉ cần kiên trì, chúng ta vẫn còn khả năng trì hoãn mấy tháng, đợi Thái tử trở về, mẫu hậu yên tâm, Thái tử nhất định không có việc gì, hắn
nhất định sẽ trở về.”
Độc Cô Hoàng hậu gật đầu, bà ta cũng không cam lòng chắp tay dâng nhượng
ngôi vị Hoàng đế. Đứa con trong bụng Cung Khanh là tia hy vọng cuối
cùng.
Nhìn Độc Cô Hoàng hậu tiều tụy bơ phờ, Cung Khanh im lặng nảy sinh sự đồng
cảm. Độc Cô Hoàng hậu đã không còn vẻ sắc sảo trong trí nhớ của nàng,
Tuyên Văn Đế băng hà, Mộ Thẩm Hoằng mất tích, A Cửu bị giữ làm con tin,
đả kích lần lượt dội xuống đầu, khiến vị Hoàng hậu xưa nay coi trời bằng vung bị đánh gục trong chốc lát, giờ loay hoay không biết phải làm gì.
Giờ phút này, Cung Khanh càng thêm nhớ Mộ Thẩm Hoằng. Khi Mộ Thẩm Hoằng còn ở đây, nàng chỉ cần trốn ở sau lưng hắn, để hắn đi đối phó, nhưng giờ
hắn không có mặt, nàng chỉ có thể đối diện tất cả, vì hắn, vì con của
hai người, quyết không thể ngồi chờ chết.
Đang nghĩ đến đấy, Mục Thanh Dương và Duệ Vương cầu kiến.
Cung Khanh đứng dậy, tránh ra sau bức rèm.
Độc Cô Hoàng hậu vừa nhìn đến vẻ mặt nặng nề buồn đau của Mục Thanh Dương liền thấy tim mình chìm xuống.
“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Mạnh Châu có tin.”
“Ngươi… nói đi.” Độc Cô Hoàng hậu nắm chặt tay vịn, cứng rắn chống đỡ thân thể lung lay sắp đổ.
Mục Thanh Dương nghẹn ngào: “Đã tìm thấy Thái tử điện hạ ở bãi đá ven sông. Hoàng hậu nương nương xin nén bi thương.”
Độc Cô Hoàng hậu thấy mắt hoa lên, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống.
“Bổn cung không tin.”
“Người đã lên đường về kinh. Bốn ngày nữa sẽ về đến nơi.”
Độc Cô Hoàng hậu mất hết hi vọng, chỉ cảm thấy tia hi vọng mong manh để