Ring ring
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323174

Bình chọn: 10.00/10/317 lượt.

n.”

Độc Cô Hoàng hậu nói xong, mặt Cung Khanh tái nhợt trong chớp mắt. Lúc này

thời tiết rét mướt, ngã xuống sông chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Không, không thể có việc gì, nhất định hắn sẽ bình an trở về. Nàng liều mạng

thuyết phục bản thân. Hắn còn phải trở về để gặp con của hai người, hắn

đặt tên con là Doanh, sao có thể gặp bất trắc.

Độc Cô Hoàng hậu nhìn gương mặt trắng bệch của Cung Khanh, lại mơ hồ có

chút hối hận vì đã nói cho nàng, nàng đang có bầu, không thể chịu kích

thích, nhưng ngoài Cung Khanh, bà ta không còn ai khác để bàn bạc.

“Giờ biết làm sao bây giờ?”

“Mẫu hậu, tin tức Thái tử mất tích không thể để kẻ khác biết.”

Độc Cô Hoàng hậu lắc đầu: “Chuyện này không giấu được, tin tức là do Mạnh Châu trình lên, không phải từ Bí Tư Doanh.”

Cung Khanh hít vào một hơi, đặt tay lên bụng nói: “Mẫu hậu, trước ngày xuất

chinh hắn đặt tên con là Mộ Doanh, hắn nhất định không có việc gì. Hắn

nhất định sẽ khỏe mạnh trở về.”

Độc Cô Hoàng hậu nhìn phần bụng vẫn chưa nổi lên của nàng, giờ phút này đột nhiên cảm thấy hai người trước mắt đã thành niềm hy vọng duy nhất của

mình, bà ta tình nguyện không có bất trắc, nhưng một khi ngày đó đến

thật, đứa con trong bụng Cung Khanh chính là hy vọng duy nhất của bà ta.

Đêm đó đột nhiên có tuyết rơi, lúc bình minh đất trời trắng xóa, mấy tia

rét buốt xuyên qua khe cửa. Độc Cô Hoàng hậu nhìn màn tuyết trắng lạnh

lẽo, lòng càng thê lương tịch liêu.

Rửa mặt xong, Cung Khanh đến thỉnh an, vừa gặp liền hỏi: “Mẫu hậu, Thái tử đã có tin tức gì chưa ạ?”

Độc Cô Hoàng hậu vẻ mặt tối tăm, lắc đầu.

Cung Khanh hụt hẫng không thôi, cứng rắn đè nén lo lắng bất an trong lòng,

ngược lại còn an ủi Độc Cô Hoàng hậu: “Mẫu hậu yên tâm, không có việc

gì.”

Đúng lúc ấy, Minh Vũ đi vào bẩm: “Bẩm nương nương, triều thần cầu kiến ở Thừa Càn Môn.”

Độc Cô Hoàng hậu ngẩn ra, lạnh lùng nói: “Hoàng thượng long thể khiếm an, không gặp bất cứ ai.”

“Nương nương… ” Minh Vũ thần sắc bất an, thấp giọng nói: “Tất cả văn võ bá quan quỳ gối cầu kiến ở Thừa Càn Môn, bọn họ nói… “

“Nói cái gì?”

“Nói nếu Hoàng hậu nương nương không ra gặp thì sẽ xông vào cung.”

Độc Cô Hoàng hậu giận dữ đứng bật dậy: “Muốn làm phản sao?”

Minh Vũ nơm nớp lo sợ nói tiếp: “Nương nương bớt giận, bọn họ nói… nói… Hoàng thượng… Hoàng thượng đã… “

Minh Vũ không dám nói tiếp.

Cung Khanh cả kinh, Độc Cô Hoàng hậu cũng giật mình, “Nói mau.”

Minh Vũ dập đầu nói: “Bọn họ nói Hoàng thượng đã băng hà.”

Độc Cô Hoàng hậu sắc mặt kịch biến.

Cung Khanh vội la lên: “Tin này từ đâu ra?”

“Bọn họ nói… là chính miệng Công chúa thừa nhận.”

“Cái gì!” Độc Cô Hoàng hậu quả thực khó có thể tin.

“Công chúa giờ đang ở đâu?”

“Nô tỳ không biết.”

Độc Cô Hoàng hậu vừa nghe vội vàng đứng dậy, nói: “Lấy triều phục, triệu tập quan lại ở điện Cần Chính.”

“Mẫu hậu định xử lý thế nào?”

“Chuyện đã tới nước này chỉ còn cách nói thật với thiên hạ.”

Độc Cô Hoàng hậu mặc triều phục xong, dẫn người vội vã đi tới cung Càn

Minh. Dọc theo đường đi rất giận A Cửu không được trò trống gì, lại để

lộ tin Tuyên Văn Đế băng hà, giờ phút này, Độc Cô Hoàng hậu hối hận

không thôi, sớm biết thế đã để Cung Khanh ở lại hành cung.

Độc Cô Hoàng hậu đi vào trong điện, chậm rãi bước lên bục, ngồi trên long ỷ Tuyên Văn Đế vẫn ngồi. Văn võ bá quan lần lượt vào điện, đồng loạt tham bái Hoàng hậu.

“Bình thân.”

Độc Cô Hoàng hậu có chút lo lắng bất an. Ngồi trên cao cũng chẳng dễ chịu

gì, nhìn xuống mới biết mình thân đơn lực bạc, lực bất tòng tâm.

Nhìn thấy Duệ Vương, bà ta giật mình, sao hắn lại ở đây?

“Không phải ngươi đang ở Nam Hoa Thiện Tự cầu phúc cho Hoàng thượng sao?”

Duệ Vương đáp: “Bẩm nương nương, thần một mực ở Nam Hoa Thiện Tự cầu phúc

cho Hoàng thượng, hôm qua kinh hãi nghe tin Hoàng thượng băng hà, lúc

đấy mới rời khỏi Nam Hoa Thiện Tự, trở lại kinh thành.”

Mấy chữ “Hoàng thượng băng hà” vừa thốt ra, trong điện liền vang tiếng khóc than.

Vệ Quốc công lớn tiếng nói trong hai hàng nước mắt: “Hoàng thượng long ngự tân thiên đã sáu ngày, tại sao Hoàng hậu nương nương vẫn giấu giếm

không thông báo?”

“Hoàng hậu nương nương vứt bỏ một mình Hoàng thượng ở hành cung không thèm để

ý, thử hỏi đặt chúng ta ở đâu?” Lễ Bộ Thị Lang Quan Vân Khiết khóc ngã

xuống đất.

Lập tức quần thần ngã quỵ, khóc lóc vang trời.

Độc Cô Hoàng hậu một thân một mình đối mặt với cảnh này, trong nháy mắt lòng dạ rối bời không biết làm sao.

“Bổn cung làm thế là muốn chờ Thái tử trở về.”

Nhắc tới Thái tử, tiếng khóc lập tức thê thảm hơn.

“Thái tử điện hạ sống chết không rõ.”

“Thời tiết rét mướt, nước sông chảy xiết, Thái tử điện hạ chỉ sợ. . .”

Tiếng khóc trong điện càng lúc càng thảm thiết.

Lúc này, Mục Thanh Dương lại nghẹn ngào nói: “Biên quan chiến sự khẩn cấp,

nước không thể một ngày không có vua, thỉnh Hoàng hậu nương nương lấy

đại cục làm trọng, sớm lập tân chủ.”

Ngay lập tức, không ít triều thần dập đầu nghẹn ngào: “Cầu Hoàng hậu nương nương sớm lập tân chủ.”

Độc Cô Hoàng hậu đứng bật dậy, “Câm mồm.”

Quần thần ngã quỵ, có người không màng uy nghi