n bạc đối sách.
Gặp chuyện thế này, đương nhiên triều đình chia làm hai phe chủ chiến và chủ hòa.
Lúc đọc quốc thư Tuyên Văn Đế nhất thời xúc động phẫn nộ, trước mặt vợ con
bày tỏ quyết không hòa thân, nhưng trải qua một đêm suy nghĩ cặn kẽ, đắn đo phân tích, lại thấy có lẽ không dùng binh vẫn tốt hơn. Chiến sự nổ
ra, hao tài tốn của không nói, còn chưa nắm chắc phần thắng, những năm
gần đây Cao Xương giả bộ ngu đần giấu lực lượng, dần dần có khí thế dân
giàu nước mạnh. Là người làm chính trị, phải tỉnh táo lý trí, không thể
sính khí phách nhất thời. Lúc này dân chúng an cư, trong ngoài triều an
tĩnh, không đánh tất nhiên là tốt nhất.
Trải qua mấy phen thảo luận kịch liệt, hai phái hình thành hai quan điểm.
Phái chủ chiến, lấy Binh Bộ Thượng Thư Mục Thanh Dương và Định Viễn Hầu Độc
Cô Đạc là đại biểu, muốn Tuyên Văn Đế phái binh đi chinh phạt Cao Xương. Độc Cô Đạc Định Viễn Hầu vốn bị coi thường, trước đó vài ngày lại xảy
ra chuyện Tiết Giai, hắn sợ bị thất sủng, muốn nhân cơ hội này cầu ân
sủng của Độc Cô Hoàng hậu, vì thế thái độ rất quyết tâm, nhưng bản lĩnh
hắn thế nào Tuyên Văn Đế rất rõ ràng, dù có đánh cũng không để hắn lãnh
binh.
Phái chủ hòa, lấy Lễ Bộ Thị Lang Quan Vân Khiết Hồng lư tự khanh Vạn Vĩnh
Hướng là đại biểu. Chẳng qua quần thần đều biết A Cửu chính là tâm can
bảo bối của đế hậu, để Cửu Công chúa đi hòa thân là chuyện bất khả thi,
vì thế phái chủ hòa cũng không dám đề nghị Cửu Công chúa đi hòa thân, mà là chọn một thiếu nữ hoàng thất thay Công chúa đi hòa thân.
Duệ Vương nghe đến đó liền đứng ngồi không yên. Thiếu nữ hoàng thất chưa
lấy chồng, ngoài A Cửu chỉ còn Mộ Linh Trang em gái hắn. Chẳng lẽ muốn
để em gái mình đi đến Cao Xương xa xôi lấy tên Cao Xương Vương béo lùn
háo sắc?
Hắn phẫn nộ bước ra khỏi hàng: “Thần nguyện lãnh binh chinh phạt Cao Xương. Cầu Hoàng thượng ân chuẩn.”
Lời vừa nói ra, Tuyên Văn Đế liền rơi vào tình huống khó xử. Ông ấy cũng
hiểu lòng Duệ Vương, không nỡ đem A Cửu hòa thân, chẳng lẽ có thể nhẫn
tâm bắt cháu gái đi hòa thân, nhà họ Mộ neo người, đời này cũng chỉ có
vỏn vẹn bốn anh em họ hắn.
Có điều hòa thân đúng là một biện pháp không hao tài tốn của, đỡ tốn người tốn tâm tư. Nếu gả một công chúa mà miễn được một hồi chiến loạn thì
không phải không làm được, nhưng chọn ai đi mới là vấn đề. Mộ Linh Trang đúng là thích hợp nhất, vì thế Tuyên Văn rất khó xử với đề nghị chủ
chiến của Duệ Vương, nhất thời khó có thể quyết định.
“Chuyện này lần sau bàn tiếp, bãi triều.”
Trở lại cung Khôn Hòa, A Cửu đã nghe được tin, đang cùng Độc Cô Hoàng hậu
nói về chuyện này, nhìn thấy Tuyên Văn Đế trở về, A Cửu lập tức đứng
dậy, nhào vào lòng phụ hoàng, nức nở: “Phụ hoàng, chết con cũng không đi hòa thân.”
“Con hoảng cái gì, phụ hoàng mẫu hậu tuyệt đối không đồng ý.”
A Cửu nói: “Con vừa bàn bạc cùng mẫu hậu, không bằng để Linh Trang đi hòa thân.”
Độc Cô Hoàng hậu cũng nói: “Hoàng thượng, cứ phong Linh Trang làm Công
chúa, gả cho Cao Xương Vương. Miễn được một hồi chiến sự.”
“Chỉ sợ không ổn.”
“Tại sao?”
“Hôm nay Duệ Vương thỉnh chiến. Nếu trẫm bác bỏ thỉnh cầu của hắn, còn bắt
Linh Trang đi hòa thân, về tình về lý đều khó mà ăn nói.”
Độc Cô Hoàng hậu liền nói ngay: “Nếu Hoàng thượng không nói được thì để bổn cung đi nói.”
“Để trẫm suy nghĩ đã.”
Đúng lúc đấy Mộ Thẩm Hoằng đi vào trong điện, nói với đế hậu: “Phụ hoàng mẫu hậu, nhi thần cảm thấy Cao Xương Vương chỉ lấy hòa thân làm cái cớ, mấy năm nay hắn người đông ngựa khỏe, sinh lòng bất chính. Lần này hòa thân chỉ để thăm dò, nếu nhận lời là chúng ta sợ hắn. Không bằng thẳng thắn
cự tuyệt, lại cho Binh Bộ phái thêm quân phòng thủ biên quan, gia tăng
binh lực, để hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu hắn to gan xâm
phạm, hãy phái binh chinh phạt như phụ hoàng năm đó, đánh cho hắn mấy
chục năm sau cũng không thể rục rịch.”
Mộ Thẩm Hoằng vốn chi lan ngọc thụ, khi tỏ vẻ oai hùng liền thần thái lỗi
lạc, mạnh mẽ oai phong, rất có phong thái quân vương bá chủ.
Khí phách sắc bén, lời nói đanh thép của hắn khiến Độc Cô Hoàng hậu vốn sắc sảo nghe mà sảng khoái. Nhưng Tuyên Văn Đế đã qua tuổi thiếu niên nóng
nảy, cân nhắc vấn đề càng lúc càng bảo thủ. Ông ấy nhíu mày đi mấy bước, suy nghĩ một biện pháp cân bằng.
“Ngày mai trẫm sẽ sai Hồng lư tự khanh chọn một tiểu thư của quan tam phẩm
trở lên gia thế trong sạch, phong Hòa Úy Quận chúa, hòa thân với Cao
Xương Vương.”
“Phụ hoàng con nói đúng, không phong công chúa, chỉ gả cho hắn một quận
chúa, vừa thỏa mãn yêu cầu hòa thân, vừa thể hiện thái độ bản triều, dĩ
kỳ ân uy.”
“Nhi thần lĩnh chỉ, lập tức đi an bài.”
Lúc này A Cửu mới được thả lỏng, trải qua nguy cơ này, liền thấy hiểm họa
chập chùng. Một ngày chưa lấy chồng thì có thể bị hòa thân bất cứ lúc
nào.
Nghĩ đến đây cô ta càng nhớ nhung Thẩm Túy Thạch, nếu Tuyên Văn Đế đã lên
triều không bằng xin phụ hoàng điều hắn về kinh, nhanh chóng gả cho hắn, từ đó về sau không cần lo lắng hãi hùng nữa.
“Phụ hoàng có biết chuyện hoàng huynh điều Thẩm đại nhân rời kinh?”
Tuyên