XtGem Forum catalog
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325082

Bình chọn: 8.5.00/10/508 lượt.

i xấu xa: “Ngày trước nàng ra sức khước từ, nào là đau nào là mệt.

Hôm nay chủ động đòi làm hai lần, không kêu đau cũng không than mệt,

cũng không đòi nghỉ ngơi, có thể thấy trước kia đều là lừa ta đúng

không?”

Thật là lòng dạ hẹp hòi, nhớ kỹ từng câu nói của nàng để giờ mang ra tính sổ một lượt.

Nàng bị hắn hỏi không còn lời nào để nói. Lúc trước kêu đau than mệt đúng là có phần giả dối, lúc đấy sợ có thai, chỉ mong không làm, hôm nay tình

thế đã khác, phải lập tức có bầu, nghĩ thế, gạt e lệ qua một bên, ngượng ngùng ôm cổ hắn, đỏ mặt nói: “Bớt nói nhảm, mau làm đi.”

Mộ Thẩm Hoằng cười phì một tiếng, “Khanh Khanh thật mãnh liệt, có điều vi

phu rất thích, ngày nào cũng thế này có phải tốt không?”

Cung Khanh chỉ cười không nói, thầm nghĩ: tốt chỗ nào chứ, chờ thiếp có bầu

đi, điện hạ sẽ phải để thiếp nghỉ ngơi mười tháng, chỉ có bánh vẽ mà ăn, chỉ mai không giải được khát. Quân tử báo thù mười năm không muộn, hảo

hán không chịu thiệt thòi trước mắt, kẻ thức thời mới là trang tuấn

kiệt, điện hạ ngài cứ chờ đi.

Lần thứ hai hắn đặc biệt dịu dàng quan tâm, xong còn muốn bế nàng đi tắm,

nàng ôm lưng hắn, e lệ nói một câu nhỏ như tiếng muỗi, hắn không nghe

thấy, cười hì hì hỏi: “Khanh Khanh nói cái gì?”

Nàng không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt, cắn lỗ tai hắn nhắc lại một lần.

Hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, cười nói: “Tốt.” Trước kia nàng mắc bệnh sạch sẽ,

xong là phải đi tắm ngay lập tức, lần này lại bảo hắn cho vào trong rồi

một lúc xong mới đi tắm.

Sáng sớm hôm sau, Mộ Thẩm Hoằng tinh thần sảng khoái nắm tay Cung Khanh đi thỉnh an Tuyên Văn Đế và Độc Cô Hoàng hậu.

Khí sắc Tuyên Văn Đế tốt hơn nhiều, vẻ mặt còn có phần vui mừng.

Độc Cô Hoàng hậu vui vẻ nói: “Hôm qua phụ hoàng con biết tin vui, tinh thần rất tốt, sáng nay cũng ăn được nhiều hơn.”

Mộ Thẩm Hoằng cười nói: “Thuần Vu đại nhân thật hơn người.”

Tuyên Văn Đế cười nói ôn hòa với Cung Khanh: “Đông Cung thiếu gì cứ nói ra.”

Suốt mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên ông ấy nở nụ cười, nhìn rất trìu

mến.

Cung Khanh trả lời: “Đa tạ phụ hoàng, nhi thần không thiếu thứ gì, chỉ mong phụ hoàng thân thể an khang.”

Cả nhà hân hoan, chỉ có A Cửu nhăn nhó, không nói không rằng, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn bụng Cung Khanh, Cung Khanh vì bụng vẫn trống rỗng mà

thấy căng thẳng.

May là Mộ Thẩm Hoằng cũng chu đáo, vấn an sau, liền nói Cung Khanh lần đầu

mang bầu cần tĩnh dưỡng, để nàng về trước. Lại bẩm với đế hậu chuyện

Cung phu nhân ở lại Đông Cung chăm sóc Thái tử phi.

Độc Cô Hoàng hậu mặc dù không vui nhưng cũng không có cách nào cự tuyệt.

Thái tử phi có thai, hoặc Hoàng hậu có thai, truyền mẫu thân vào cung

chăm sóc là chuyện bình thường, năm đó khi bà ta có thai cũng triệu thái phu nhân vào cung mấy tháng.

Cũng may Đông Cung cách nơi này một quãng đường, Cung phu nhân sẽ không thể

chủ động chạy đến đây, Tuyên Văn Đế cũng ít khi đến Đông Cung, trăm năm

khó gặp một lần lại gặp phải Tiết Giai rồi mắc nạn, e là sau này sẽ

không bao giờ bước vào Đông Cung nửa bước.

Mộ Thẩm Hoằng ngồi một lúc thì phải đến điện Cần Chính, trước khi đi hắn

nói với A Cửu: “A Cửu, em lại đây, ta có chuyện muốn nói với em.”

Ra ngoài điện, Mộ Thẩm Hoằng đứng lại, xoay người nhìn cô ta.

A Cửu vừa nhìn ánh mắt nặng nề tối tăm của Mộ Thẩm Hoằng liền chột dạ: “Hoàng huynh anh nhìn em thế là sao.”

Mộ Thẩm Hoằng không nói gì, chỉ nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, nhìn đến khi

cô ta né tránh, mới nói: “Chuyện Kiều Vạn Phương là ngươi khơi lên đúng

không?”

A Cửu thấy tim giật thót, lập tức phủ nhận: “Không phải, hoàng huynh đừng đổ oan cho em. Là mẫu hậu nghe Thuần Vu Thiên Mục nói xong quyết định

như vậy, không liên quan đén em.”

“A Cửu ngươi thật sự rất ngốc.”

“Hoàng huynh anh!” A Cửu tức giận, từ khi cha sinh mẹ đẻ lần đầu tiên bị người khác nói là ngốc. Cả đế hậu cũng chưa từng nói thế.

“Thuần Vu Thiên Mục nói câu đấy là cơ hội tốt để hoàn thành tâm nguyện của

ngươi, ngươi vì trả thù người khác mà để tuột cơ hội của chính mình.”

A Cửu ngẩn ra: “Hoàng huynh anh nói thế là ý gì?”

“Sao ngươi không mượn cơ hội đấy đề xuất hôn sự với Thẩm Túy Thạch?”

A Cửu thất thần, trong nháy mắt hối hận không thôi, chính xác, mượn câu

nói của Thuần Vu Thiên Mục đưa ra hôn sự với Thẩm Túy Thạch, có lẽ Độc

Cô Hoàng hậu sẽ đồng ý. Nhưng lúc đấy chỉ muốn khiến Cung Khanh khổ sở,

không hề nghĩ đến chuyện kia. Giờ được chỉ điểm nhưng đã hối không kịp.

Mộ Thẩm Hoằng thất vọng lắc đầu: “A Cửu, đến khi nào ngươi mới chịu trưởng thành? Ngươi ngày ngày phá quấy người khác, có từng nghĩ người khác

chật vật liên quan gì tới ngươi? Ngươi bắt người khác khó chịu thì ngươi được sảng khoái sao? Ngươi khiến chúng ta không vui, đáng tiếc ngươi

cũng không được thoải mái.”

“Hoàng huynh anh có ý gì?”

“Mấy ngày trước Thẩm Túy Thạch có dâng tấu, muốn từ chức Trung thư xá nhân,

xin rời kinh nhậm chức. Ta đã ân chuẩn, hôm qua hắn đã lên đường.”

“Hoàng huynh anh!” A Cửu vừa nghe liền hốt hoảng, vội vàng kéo tay áo Mộ Thẩm Hoằng: “Hoàng huynh, anh điều hắn đi đâu?”

Bảo sao đã mấy ngày kh