ng thể ăn
tươi nuốt sống nàng cứ thế khép lại.
Thế này là sao? Quá mệt mỏi sao? Nhưng trước kia có những lúc còn vất vả
hơn thế này hắn cũng không chịu nằm yên, sức khỏe sự dẻo dai của hắn
vượt khả năng tưởng tượng của nàng rất xa. Rốt cuộc là đang gặp vấn đề
gì? Nàng nhớ lại từ lúc gặp ở ngự thư phòng, hình như có câu nào đấy đã
chọc giận hắn.
Con người hẹp hòi.
Không còn biện pháp nào khác, hôm nay muốn nhờ vả hắn, giờ đành xuống nước.
“Phu quân, chàng ngủ sao?” Cung Khanh quay người, cố ý kề tay hắn vào bộ ngực đầy đặn.
Hắn không chút nhúc nhích, vẫn nhắm mắt nói: “Không phải Khanh Khanh nói về đi ngủ sao.”
Cung Khanh: ” …”
Đợi một hồi không thấy động tĩnh gì, nàng không thể làm gì khác hơn là ôm
cánh tay hắn, vì vậy cả bộ ngực đều kề sát cánh tay, thế này đã rõ ràng
chưa?
Hắn im lặng không nhúc nhích, như thể muốn ngủ.
Nàng sốt ruột, dứt khoát bất chấp thủ đoạn, chủ động hôn lên mặt hắn.
Vẫn không phản ứng.
Dừng một lát, nàng không thể làm gì khác hơn là hôn môi hắn, còn học tập
hắn, liếm qua bờ môi rồi nhẹ nhàng nhay cắn, mặc dù kỹ thuật vụng về,
nhưng người ta là lần đầu tiên chủ động, chẳng lẽ điện hạ ngài vẫn không động lòng?
Hắn thật sự không chút cảm động.
Thế này là sao đây.
Cung Khanh quả thực muốn nổi giận.
“Phu quân?” Nàng đẩy hắn, thỏ thẻ: “Phu quân ngủ thật sao?”
“Không phải Khanh Khanh đến gọi ta về đi ngủ sao?”
” …”
Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là xẩu hổ đỏ mặt, đưa tay vuốt ve ngực
hắn, nhẹ nhàng khiêu khích, mỗi lần hắn muốn đều vuốt ve nàng, khiến
nàng thấy toàn thân mềm nhũn, nóng bừng, hẳn là hắn cũng thế, vì vậy
nàng cố gắng vuốt ve đầu ngực hắn. Hắn như Liễu Hạ Huệ, hai tay đan nhau đặt trên ngực, không chút động tĩnh ý tứ là sẽ nhào lên nàng.
Rốt cuộc là làm sao đây?
Được rồi, dù sao đã vô liêm sỉ phần trên, nàng tiếp tục vô liêm sỉ xuống
dưới, lướt qua rốn, vật kia rõ ràng đã nhất trụ kình thiên. Điện hạ còn
kìm nén cái gì? Ngài muốn chơi trò gì đây, hẹp hòi kìm nén ngài không
khó chịu ah.
Nàng không thể làm gì khác hơn là e lệ cầm nắm. Ai ngờ người kia không lĩnh
tình, duỗi tay tóm bàn tay đang làm chuyện xấu xa của nàng.
“Không phải Khanh Khanh nói không muốn nó sao?”
Kìm nén giận dỗi hồi lâu thì ra là vì câu nói đấy.
Nàng xấu hổ đưa tay thăm dò, nghĩ muốn dùng hành động tỏ thái độ, không phải không muốn, mà là không muốn hắn lúc nào cũng chỉ chăm chăm nghĩ chuyện đấy thôi.
Ai ngờ hắn xoay người kề tai nàng hỏi: “Khanh Khanh có muốn hay không?”
Xem ra không nói thì hắn không chịu vào khuôn khổ.
“Muốn.” Nàng cắn răng nói, thấy xấu hổ đến nóng bừng hai tai .
“Lần này Khanh Khanh tự làm.”
“Tự làm thế nào?”
Hắn thì thầm mấy câu, nàng liền phản đối: “Thiếp không làm được.” Mấy ngày trước nàng thà chết cũng không chịu làm tư thế đấy.
Hắn sờ sờ lưng nàng, xoay người ngược lại, dịu dàng nói: “Vậy… ngủ đi.”
Đã đến thế này còn ngủ thế nào, nàng tức muốn bóp cổ hắn, nhưng giờ không
thể đắc tội vị đại gia này, không có hắn làm sao mang bầu.
Nàng đấu tranh tâm lý hồi lâu, rốt cục nàng nghĩ thông suốt cắn răng nói: “Thiếp thử một lần.”
Vừa dứt lời, người nào đang nằm kiểu chính nhân quân tử lập tức mở đôi mắt sáng quắc, cười xấu xa ôm nàng lên trên.
Cung Khanh vừa thẹn lại vừa sợ, run rẩy chạm vật nóng bỏng kia, ngồi trên
hông hắn, một hồi lâu vẫn không hạ được quyết tâm để bắt đầu.
Hắn đợi hồi lâu không thấy nàng hành động, còn sờ mó lung tung làm hắn ngứa ngáy, liền nắm eo nàng bắt đầu, nàng vừa bất ngờ vừa sợ, a một tiếng,
không nhịn được đánh hắn mấy cái: “Đau.”
Hắn đỡ lưng nàng, đưa đẩy hai cái, thấp giọng nói: “Nhúc nhích sẽ không đau.”
Nàng bắt chước hắn, đưa đẩy mấy lần dần ướt át hơn, có khoái cảm chưa từng có, không kiềm chế được muốn thốt ra tiếng.
“Nhanh chút.” Hắn xoa hai bầu ngực trắng như ngọc, bị hắn khiêu khích, nàng
xấu hổ không thể làm tiếp, nói gì cũng không chịu, than mệt.
Hắn không chịu buông tha đỡ nàng làm thêm một hồi, nàng xấu hổ gục xuống
ngực hắn, không chịu ngồi dậy, chân mỏi lưng đau, hô hấp dồn dập, giọng
nhão như nước.
Hắn đặt nàng xuống, trêu chọc: “Khanh Khanh cũng biết mệt rồi sao, vi phu ngày ngày khổ cực, Khanh Khanh đã từng quan tâm chưa.”
Vừa được đặt xuống nàng liền thở phào, giao phó lại cho hắn. Tóm lại hắn làm gì thì làm, nàng chỉ hưởng thụ.
Sau hồi mây mưa, không khí mờ ám, Cung Khanh đặt tay lên bụng, âm thầm cầu
khẩn: mong là lần này sẽ có. Đột nhiên nghe thấy hắn cười đắc ý: “Khanh
Khanh, vừa rồi ta cho ra ngoài.”
“Cái gì?” Nàng ngồi bật dậy, lật chăn nhìn, quả nhiên là thế.
Nàng giận dữ nhào tới đấm hắn, “Ngài biết là thiếp đang muốn mà.” Hắn giữ
tay nàng, vẻ mặt xấu xa: “Không phải trước kia nàng không muốn cho vào
trong sao?”
“Đồ xấu xa, ngài cố tình chọc tức thiếp.” Vừa nói lệ đã tràn khóe mi. Hắn
vội vàng ôm nàng dỗ dành: “Đùa nàng thôi, một lát nữa chúng ta lại làm,
vi phu lấp đầy mới thôi.” Dứt lời hắn lau người cho nàng, “Nhưng làm hai lần sợ Khanh Khanh không chịu đựng được, lại đòi nghỉ ngơi bảy ngày.”
Nàng đẩy tay hắn: “Sẽ không, nhanh chút đi.”
Hắn cườ