không biết tiếc sao? Nếu Công chúa
đã hưởng thụ sự cung phụng kính ngưỡng của dân chúng thì nên khẳng khái
xả thân cho nước nhà, mới không uổng là công chúa một nước.”
Cung phu nhân nghĩ đến những trò tai quái trước giờ của A Cửu, không chút
khách sáo nói mấy câu, có điều câu nào cũng đanh thép đầy đạo lý, không
thể tìm ra chút sai trái nào.
Tuyên Văn Đế nghẹn lời, lòng thấy hổ thẹn.
“Thần phụ còn nhớ, năm đó Hoàng thượng và gia phụ cùng viễn chinh Cao Xương,
khải hoàn trở về, ở Tuyên Võ Môn, tiếng hô như sóng, Hoàng thượng thúc
ngựa trong dáng vẻ anh minh thần vũ biết bao, như thiên thần của trăm
họ. Không biết, thần câu tên Vũ Chiêm nay đâu rồi?”
Tuyên Văn Đế nghe mà ngẩn người, thầm nghĩ: thì ra nàng nhớ rõ hình ảnh mình năm đấy.
“Hoàng thượng, thần phụ cáo lui.”
“Thanh Thư, gần đây nàng sống có tốt không?”
Hai mươi năm mới có một lần gặp mặt, Tuyên Văn Đế thật sự không đành lòng
kết thúc qua loa, lần tiếp theo có thể gặp nàng không biết sẽ là ngày
tháng năm nào, dù cung yến đều gặp nàng, nhưng nàng luôn bên cạnh một
người đàn ông, giữa đám đông, ông ấy cũng chỉ có thể nhìn lướt rồi thôi.
Hôm nay nàng đứng trước mặt, vẫn chẳng khác xưa, như một tấm gương chiếu lại những năm tháng đấy.
“Tạ Hoàng thượng quan tâm, thần phụ sống rất tốt, chỉ không yên tâm Thái tử phi.”
“Hoằng nhi đối với con bé một lòng si mê, nàng có thể yên tâm.”
“Khanh nhi giống thần phụ, khó động tình, nhưng đã có tình thì sâu nặng khó
phai. Thần phụ giờ có chút hối hận, nếu biết sẽ phải gả con vào hoàng
cung, sẽ không dạy con tư tưởng ‘một đời một kiếp chỉ đôi ta’, chỉ sợ
sau này thương tâm.”
Tuyên Văn Đế im lặng mỉm cười: “Chưa chắc, hậu cung của trẫm cũng chỉ có một mình Hoàng hậu.”
Cung phu nhân mỉm cười: “Hoàng hậu thật có phúc, bao phụ nữ khác phải đem lòng hâm mộ.”
Tuyên Văn Đế thầm nghĩ, đáng tiếc trong số đấy lại không có nàng.
“Từ ngày Khanh nhi gả vào hoàng cung, thần phụ vô cùng nhớ nhung, khẩn cầu
Hoàng thượng có thể niệm tình Hướng Thái phi có công chăm sóc Hoàng
thượng năm xưa, chiếu cố Khanh nhi nhiều hơn một chút.” Dứt lời, Cung
phu nhân thi lễ, “Hoàng thượng bảo trọng long thể, thần phụ cáo lui.”
“Phu nhân có thể yên tâm.”
Cho đến khi Cung phu nhân khuất bóng. Tuyên Văn Đế mới xoay người rời đi.
Con gái nàng tất nhiên ta sẽ chiếu cố, ta chưa bao giờ cho rằng con bé là người dưng.
Cung phu nhân trở lại Đông Cung, thấy con gái đang nhíu mày suy nghĩ, gương mặt u sầu như mẫu đơn trong sương mù.
Cung phu nhân tiến tới đặt tay lên vai con gái, dịu dàng hỏi han: “Con nghĩ gì vậy?”
“Mẫu thân, dù con có bầu ngay thì ngày sinh cũng không hợp lý, biết làm thế nào cho phải?”
“Sinh con sớm muộn vài ngày là chuyện bình thường, trách nhiệm là của Thái tử điện hạ, đến lúc đấy để hắn đi giải thích với cha mẹ hắn.”
Cung Khanh cười gật đầu, chỉ cần vợ chồng đồng lòng thì chuyện gì cũng xong. Chuyện này là hắn bắt đầu, kết thúc tất nhiên là trách nhiệm của hắn.
Cung phu nhân nhỏ giọng nói: “Con biết không? Cao Xương Vương muốn A Cửu đi hòa thân.”
Cung Khanh cả kinh: “Thật ạ?”
Cung phu nhân thấp giọng nói: “A Cửu ác độc kiêu ngạo, đi hòa thân thì còn
gì đáng mừng hơn. Đáng tiếc đế hậu nhất định sẽ không đồng ý.”
“Nếu Cao Xương mượn chuyện đấy phát binh chẳng phải là xảy ra chiến sự?”
Cung phu nhân nói: “Cao Xương là chỗ ưng không nghe lời, sói không thuần
hóa. Trấn an căn bản vô dụng, chỉ có lãnh binh đánh cho không nhúc nhích được mới an phận vài năm, đến khi thở được lại nghĩ tới hai chữ ‘tạo
phản’ thôi.”
Cung Khanh gật đầu: “Không biết lần này Hoàng thượng sẽ để ai mang binh xuất chinh.”
“Chỉ mong đừng bảo cậu của con đi, so với ông ngoại, cậu con kém xa.”
Hai mẹ con tán gẫu một hồi, Cung phu nhân mệt về phòng nghỉ ngơi. Vừa vặn
Thái y viện đưa thuốc dưỡng thai hàng ngày đến, tất cả đều vào bụng Cung phu nhân, tẩm bổ đến mức Cung phu nhân răng trắng môi đỏ, da dẻ hồng
hào, dung mạo kiều diễm.
Cung phu nhân căn bản không coi chuyện tình cờ gặp Hoàng thượng trong ngự
hoa viên là sự kiện gì to tát, thậm chí còn không kể lại với con gái,
nhưng trong điện Tiêu Phòng thì ghen tuông dậy sóng.
Từ khi Cung phu nhân ở lại Đông Cung, Độc Cô Hoàng hậu luôn phái người
theo sát Tuyên Văn Đế mọi nơi mọi lúc, sợ hai người gặp mặt. Kết quả
ghét của gì trời trao của ấy. Bên kia Tuyên Văn Đế vừa tình cờ gặp Cung
phu nhân ở ngự hoa viên, bên này Độc Cô Hoàng hậu đã nhận được tin tức,
lập tức dẫn người tới hiện trường.
Đáng tiếc đã chậm một bước, Cung phu nhân đã rời đi, Tuyên Văn Đế một mình
bước rất chậm đến bờ hồ Thái Dịch, nhìn hồ nước lạnh lẽo, im lặng xuất
thần.
Lòng Độc Cô Hoàng hậu trào dâng ghen tuông, bởi vì bóng lưng cao gầy của
Tuyên Văn Đế nổi bật trước hồ nước xanh buốt giá, đúng như câu thơ: Đai
áo lỏng cài không hối hận. Tương tư héo úa cả thân gầy. (Hai câu cuối
trong bài từ “Điệp Luyến Hoa” của thi nhân Liễu Vĩnh đời Bắc Tống, đây
là nhân vật có thật, không phải nam chính của Cuộc Chiến Hôn Nhân)
Bà ta giơ tay cho lui hết nội thị cung nữ, một mình tiến tới, hỏi: “Hoàn
