Old school Swatch Watches
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325361

Bình chọn: 9.5.00/10/536 lượt.

u nhân thôi thúc: “Chính sự cùng lắm là để đến ngày mai, có bầu mới là đại sự trước mắt, nhanh đi gọi hắn về.”

Lúc này Vân Diệp và Vân Hủy đã chuẩn bị áo khoác và đồ ăn khuya xong, dưới

ánh nhìn chằm chằm của Cung phu nhân, Cung Khanh không thể làm gì khác

hơn là đi.

Ngồi trên kiệu, nhìn trời cao lấp lánh ánh sao, ánh đèn vàng trong đêm đẹp lung linh mà cô tịch.

Đây là lần đầu tiên Cung Khanh đến ngự thư phòng phía Tây điện Cần Chính.

Lý Vạn Phúc canh cửa cùng mấy nội thị, phòng trong có ánh đèn hắt ra.

“Sao nương nương lại đến.” Lý Vạn Phúc thấy Cung Khanh, vội vàng nghênh đón.

“Ta tới mang đồ ăn khuya cho điện hạ.”

Lý Vạn Phúc cười hì hì vén rèm: “Mời nương nương.”

Cung Khanh đi vào thấy trước mắt sáng ngời, nơi này rộng gấp đôi thư phòng ở Đông Cung, bức tường đối diện là một giá sách to hết tường, giữa phòng

là một long án to với chồng tấu chương, sau bàn là long ỷ màu vàng và

đen, đầy khí thế tôn quý uy nghiêm.

Mộ Thẩm Hoằng ngồi sau bàn, ánh nến chiếu lên gương mặt tuấn tú của hắn,

mày kiếm mắt sao, mũi như tượng tạc, ngay cả đôi lông mày hơi nhíu lại

cũng rất đẹp mắt.

“Phu quân.” Cung Khanh khẽ gọi một tiếng, trong tĩnh lặng như làn men say, có sự triền miên lưu luyến.

Mộ Thẩm Hoằng ngẩng đầu dời mắt khỏi tấu chương, đã thấy một mỹ nhân yêu

kiều trước mặt, áo khoác màu đỏ thẫm phủ xuống gót chân, cổ áo viền lông cáo trắng như tuyết, hai quả cầu lông thả xuống, tôn lên dung nhan mỹ

miều.

Đôi mắt long lanh, bờ môi mọng đỏ, vòng eo thon nhỏ, tay bê hộp thức ăn,

bức mỹ nhân đồ lập tức sáng bừng cả ngự thư phòng im lặng trang nghiêm.

“Khanh Khanh, sao nàng lại tới?” Hắn vui mừng quá đỗi, có phần thụ sủng nhược kinh.

“Đã là lúc nào ngài còn chưa về.” Nàng nửa là ân cần nửa là hờn dỗi nói, đi tới mở hộp đồ ăn ra, bên trong là canh ngân nhĩ rượu gạo với bánh trôi. Vốn là món ăn khuya ưa thích của Cung phu nhân, nhân tiện mượn hoa hiến phật.

“Ngài đói bụng không?” Nàng nhấc bát đặt lên bàn. Bát màu bích lục ướt át,

tôn lên màu trắng của bánh trôi và ngân nhĩ, vô cùng thanh tân mát mắt.

Tuy chỉ là một món ăn bình thường, nhưng vì mỹ nhân mang đến mà đặc biệt mê người.

Mộ Thẩm Hoằng ôm nàng đặt lên đùi, vòng tay qua lưng nàng, “Vừa mệt vừa đói, Khanh Khanh bón cho ta.”

Đúng là được đà lấn tới, xưa nay chưa từng mang đồ ăn khuya vậy điện hạ ngài chịu đựng thế nào? Đại trượng phu lại đòi bón. Cung Khanh múc một thìa

cho hắn.

Hắn mỉm cười liếc mắt nhìn nàng: “Không phải như thế.”

“Vậy phải thế nào?”

Hắn cười chỉ lên môi nàng, ánh mắt rất xấu xa.

Cung Khanh đỏ mặt, đặt thìa vào trong bát, gắt giọng: “Thiếp không biết làm.”

“Nàng không biết làm vậy để vi phu dạy nàng.” Hắn múc một thìa đưa vào miệng rồi môi kề môi với nàng.

Nàng muốn tránh nhưng bị hắn ôm gọn trong lòng, cằm cũng bị giữ. Hắn cười

xấu xa ngậm thìa canh mớm cho nàng. Bánh trôi gặp canh ngân nhĩ càng

thơm trơn ngọt.

Mớm xong, hắn dùng lưỡi liếm bờ môi anh đào, cười hỏi: “Đã biết chưa?”

Mặt nàng ửng hồng, đẩy hắn: “Rõ ràng ngài tự ăn được.”

“Khanh Khanh không bón ta sẽ không ăn.”

Không ăn rõ ràng là không được, nàng còn việc phải nhờ vả hắn, rơi vào đường

cùng, không thể làm gì khác hơn là ngậm canh ngượng ngùng mớm cho hắn.

Xong một thìa hắn còn nhấm nháp môi nàng mới buông tha, vì vậy ăn xong hai

người đã hô hấp dồn dập, ý do vị tẫn, không khí mờ ám càng lúc càng dày

đặc, công cụ châm lửa đã rục rịch sau mông nàng.

Không thể làm ở đây, nàng ngượng ngùng buông thìa, muốn tránh ngực hắn. Ai

ngờ hắn không tha còn ôm chặt hơn, cầm tay nàng đặt xuống thân dưới,

bình tĩnh hỏi: “Khanh Khanh muốn nó sao?”

Nàng vừa nghe mặt liền đỏ bừng, giằng tay lại, “Ai muốn chứ.”

“Không muốn sao…” hắn a một tiếng, có vẻ rất thất vọng, “Vậy Khanh Khanh về trước đi, xong chỗ tấu chương này ta sẽ về an giấc.”

Nàng nhìn chồng tấu chương cao ngất thì hốt hoảng, từng đấy tấu chương biết đến lúc nào mới xong.

“Ngày mai lại xem tấu chương.”

“Ngày mai có việc của ngày mai.” Hoàng đế không dễ làm, mỗi ngày đều phải hao phí vô số thời gian tinh thần cho tấu chương.

“Khanh Khanh về ngủ trước đi.”

“Không có ngài thiếp không ngủ được.”

Hắn véo yêu mũi nàng, “Nói bậy, mấy ngày chuẩn bị săn bắn mùa thu chẳng phải nàng đều ngủ trước từ sớm.”

Cung Khanh cười lúng túng, ngày đó cố tình tránh hắn giờ bị hắn tính sổ. Con người này thật là đồ thù dai nhớ lâu. Bản thân đã sai trước, không thể

làm gì khác hơn là mềm giọng nịnh nọt: “Phu quân ngài cùng thiếp về đi.”

Hắn nhếch môi: “Về làm gì?”

Biết rõ còn hỏi, đồ ghê tởm, Cung Khanh xấu hổ, “Còn có thể làm gì, tất nhiên là ngủ.”

Hắn mỉm cười: “Được, nghe lời Khanh Khanh, về ngủ.”

Hai người trở về Đông Cung, tắm xong nghỉ ở điện Hàm Chương.

Nằm trên giường, Cung Khanh đầy bụng băn khoăn, bình thường hắn sẽ nhân lúc tắm đòi hỏi một phen, hôm nay tắm rất an phận, không chút ý tứ muốn đặt nàng lên con hồng nhạn, quy củ như thành một người khác. Lúc này đã lên giường, đáng lẽ nên động thủ thì còn an phận hơn lúc đi tắm, hai tay

đan nhau đặt trên ngực, đôi mắt sáng quắc hàng đêm chỉ hận khô