nh nguyện, liền quay đầu hỏi Cung Khanh: “Thái tử phi có phản đối gì không?”
Cung Khanh dịu dàng cười nói: “Chỉ cần long thể phụ hoàng an khang, nhi thần không có gì phản đối. Huống chi thêm một Lương đệ cũng có thể hầu hạ
Thái tử điện hạ tốt hơn, nhi thần cầu còn không được.” Dứt lời, Cung
Khanh quay đầu nhìn Mộ Thẩm Hoằng đứng bên cạnh, nở nụ cười dịu dàng,
hiền thục nhu mỳ, hào phóng hiền lành.
Độc Cô Hoàng hậu có chút ngoài dự đoán với biểu hiện rộng lượng của Cung
Khanh, dù lòng có không tình nguyện nhưng biểu hiện bên ngoài hết sức
hiếu thuận vui lòng. Thầm nghĩ, thấu đáo biết nghĩ thế này hơn hẳn bà mẹ ghê gớm ghen tuông.
Nếu con dâu cũng đã gật đầu đồng ý, vậy thì con trai hẳn là không có vấn đề gì, Độc Cô Hoàng hậu hỏi: “Ý Thái tử thế nào?”
“Mẫu hậu có ứng cử viên rồi ạ?”
Dứt lời, hắn hơi nhíu mày, hít một hơi lạnh, hông bị người nào đó véo thật nhẫn tâm.
Độc Cô Hoàng hậu liền nói: “Ứng cử viên đang có sẵn, chính là Kiều Vạn
Phương. Lần trước ở sự kiện săn bắn mùa thu, phụ hoàng con đánh giá cô
ấy thông minh dũng cảm quyết đoán, rất có phong thái nhà đại gia. Huống
chi, cô ấy lại vì Thái tử phi mà bị thương, để cô ấy làm Lương đệ coi
như một biện pháp bồi thường, Thái tử phi nghĩ sao?”
Cung Khanh thản nhiên cười một tiếng: “Mẫu hậu nói rất đúng. Kiều tiểu thư
xinh đẹp hiền lương, nhi thần không có lời nào phản đối, tất cả xin nhờ
mẫu hậu làm chủ.” Dứt lời, tay lại véo mạnh một cái. Mộ Thẩm Hoằng giật
giật khóe miệng, tiểu nha đầu, đúng là xuống tay không do dự.
Độc Cô Hoàng hậu không ngờ thuận lợi như thế, liền nói: “Nếu đã như thế vậy chọn Kiều Vạn Phương đi.”
Mộ Thẩm Hoằng nói: “Mẫu hậu, Kiều Vạn Phương nhiều mưu mô thủ đoạn, không thể chọn vào cung.”
“Nói cụ thể đi?”
“Việc cô ta bị thương ở chân không phải vì bàn đạp, mà là cô ta tự làm.”
“Tại sao có thể thế?”
“Lúc đó cô ta nói con bạch mã phát cuồng, cô ta muốn nhảy khỏi ngựa để chạy
trốn nhưng bị mắc chân vào bàn đạp, là có ý ám chỉ Cung Khanh hãm hại cô ta. Nhi thần đã điều tra thợ thủ công ở chuồng ngựa rất kỹ càng, bàn
đạp không có bất cứ vấn đề gì, nhi thần cảm thấy kỳ quái, liền gọi Tiết
Lâm Phủ hỏi về vết thương trên chân cô ta, thật sự không phải bàn đạp
làm bị thương, mà là tổn thương bởi dao. Theo nhi thần thấy, cô ta muốn
mượn chuyện đấy vu cho Cung Khanh hãm hại cô ta.”
Độc Cô Hoàng hậu vừa nghe liền thất kinh.”Thật sao?”
“Nếu mẫu hậu không tin có thể gọi cô ta và Tiết Lâm Phủ đến đối chứng.”
“Thôi thôi.” Độc Cô Hoàng hậu thất vọng phẩy tay, dù không thích Cung Khanh,
nhưng cũng không muốn đưa một Lương đệ mưu mô thủ đoạn vào cung, khiến
hậu cung sau này phải nháo nhào không yên. Im lặng một lát, bà ta lại
nói: “Vậy xem xét chọn người khác đi.”
“Chọn người không phải chuyện một sớm một chiều, lại do Lễ Bộ lo liệu hôn sự
sẽ tốn thêm một thời gian, mẫu hậu phải chăm sóc phụ hoàng, nhi thần
cũng bận chính sự, không có thời gian xem xét, nếu tuyển Lương đệ là để
xung hỉ cho phụ hoàng, lúc này đang sẵn một chuyện vui.”
“Chuyện vui gì?”
Mộ Thẩm Hoằng quay đầu nhìn Cung Khanh mỉm cười trìu mến: “Cung Khanh có tin mừng .”
Cung Khanh thấy lòng giật thót, thiếu chút nữa thì kêu thành tiếng.
Độc Cô Hoàng hậu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lập tức đưa mắt nhìn eo Cung Khanh, hỏi: “Thật sao?”
Cung Khanh quả thật không dám lên tiếng, tim như muốn rụng ra.
Mộ Thẩm Hoằng trả lời thay nàng: “Nhi thần cũng chỉ vừa mới biết.”
Độc Cô Hoàng hậu vui vẻ nói: “Thật tốt quá.”
Bà ta không thích con dâu, nhưng không ghét cháu. Hơn nữa Tuyên Văn Đế
hiếm con, chỉ có Thái tử là con trai duy nhất, Cung Khanh có tin mừng
không nghi ngờ gì đúng là “chuyện vui” to lớn.
Ra khỏi điện Tiêu Phòng, Mộ Thẩm Hoằng xoa lưng, thở dài nói: “Tiểu nha
đầu nhẫn tâm, định véo ta đến chết sao.” Lời còn chưa dứt, lại kêu oai
oái một tiếng, mu bàn tay đang bị hành hạ.
Cung Khanh cho cung nhân lui hết, lúc này mới sẵng giọng: “Ai bảo ngài nói thiếp có bầu.”
“Không nói nàng có bầu mẫu hậu sẽ bắt cưới một Lương đệ. Nàng muốn thế sao?”
Cung Khanh vội nói: “Thiếp không muốn, nhưng chuyện có bầu sao có thể nói lung tung, chuyện này làm sao dối được.”
“Giờ cố gắng để có.”
Cung Khanh vừa tức vừa vội, dậm chân nói: “Ngộ nhỡ không có thì sao.”
Mộ Thẩm Hoằng cười ôm nàng, nói: “Khanh Khanh yên tâm, vi phu nhất định sẽ cố gắng.”
“Ngài… ” Cung Khanh cắn môi, vừa xấu hổ vừa bực mình, nhưng không thể tránh được.
Trở lại Đông Cung, Cung phu nhân thấy con gái đầy vẻ âu sầu, cho là lại bị Độc Cô Hoàng hậu làm khó dễ, vội hỏi: “Làm sao vậy?”
Cung Khanh kể lại chuyện ở điện Tiêu Phòng. Trên đường trở về nàng một mực
suy nghĩ, không thể không công nhận, trong hoàn cảnh đấy nói nàng có bầu là cao chiêu của bất đắc dĩ. Nếu không, Độc Cô Hoàng hậu sẽ đòi cưới
thêm một Lương đệ, hai người đều không thể cự tuyệt, vì từ chối chính là tội bất hiếu.
Có điều làm sao biến không thành có? Cung Khanh sờ bụng mình, trước sợ có thai, giờ chỉ hận vì chưa có thai.
Cung phu nhân nhìn thấy con gái thế cũng có chút rầu rĩ, nhưng con gái đã ủ
rũ thế, bà không