yện nàng phải làm, hắn không hề phản đối hai câu.
Hiểu nàng, hiểu nàng như thế, và cũng… tiếc nàng.
“Ngươi… Về sau nếu không muốn ta làm chuyện gì, có thể nói thẳng. Ta sẽ nghe.” Nàng sụt sịt mũi, buồn bã tách ra khỏi ngực hắn.
“Ừm.” Chần chờ một lát, hắn cúi đầu nói: “Vậy Tôn tú tài, chuyện đó… sau này ít lại, có thể chứ?”
“Được.”
———– *** ————–
Rốt cuộc là ai nói rằng sẽ nghe lời hắn?
Lời hứa hẹn vẫn còn văng vẳng bên tai,
vậy mà đảo mắt lại không thấy bóng người đâu. Thậm chí càng ngày càng
nghiêm trọng, cứ vừa buôn bán trở về là lại không thấy bóng dáng đâu
nữa.
Thật sự không thể buông bỏ được đến vậy sao?
Thôi, dù sao hắn cũng không cho là thật, cho rằng nàng sẽ nghe lời của mình. Hắn không có lập trường kia, cũng
không có địa vị kia.
Hắn đến nhà Đại Ngưu ca phụ giúp mổ heo, được chia cho một miếng thịt heo, còn cho hắn cặp chân gà cúng. Hắn cảm ơn rồi cẩn thận bao lại, dự tính tối nay sẽ cho nàng thêm đồ ăn.
Ngưu thẩm trông thấy hành động của hắn,
cười thán: “Ngươi đó, có thứ gì ngon đều tiếc không chịu ăn, cứ muốn để
dành cho nha đầu kia.”
“Nên thế mà.” Chuyện này cũng đúng thôi
mà. Nàng ta cứ mãi nghĩ cho người khác, nếu hắn không nghĩ thay cho nàng thì còn có ai nghĩ nữa?
“Ta biết ngươi rất cưng chiều nó. Nhưng
không nên cái gì cũng nghe theo nó. Có khi cũng nên nói nó một chút.”
Hai người đó, trong mắt Ngưu thẩm, tuy rằng hắn cứ tự nhận mình chỉ là
người làm, nhưng Tiểu Vũ Nhi căn bản cũng không xem hắn là người ngoài.
Hơn nữa, cũng chẳng có người làm nào làm đến mức bước vào tình thế như
hắn. Tất cả đều nghĩ, việc nên làm thì hắn làm, việc không nên làm hắn
cũng vì nàng mà làm tất rồi. Trên đời nếu thật sự có người làm như vậy,
nhặt thêm vài tên mang về cũng không sợ lỗ vốn.
Theo nàng thấy, hắn ba phần cũng không
giống người làm mà đến chín phần lại giống trượng phu hơn. Tuy rằng
không có một khuôn mặt dễ nhìn nhưng tính cách rất kiên định, vừa chịu
khó vừa biết cách chiều người. Toàn thôn đều hết lòng đứng về phía hắn.
“Tiểu thư… có chuyện gì vậy?”
“Ngươi không nghe nói gì sao? Tôn tú tài kia… Ây da, tóm lại là không phải lời hay gì. Làm gì vậy chứ? Giúp
người ta còn bị người ta xem thường. Thật không đáng chút nào. Ngươi
phải khuyên nhủ nó đi.”
Từ ý tứ trong những lời nói ấp úng của Ngưu thẩm, hắn nghe cũng hiểu được vài phần.
Cho nên… là Tôn tú tài đã nói gì đó sao?
Không cần phải nói nhiều, chỉ cần tùy ý
suy đoán thì cũng không khó lý giải. Tôn tú tài tự nhận cầu thân với
nàng đã là hạ mình lắm rồi, bị cự tuyệt tất nhiên sẽ không dễ chịu gì.
Hắn cho rằng nàng không biết điều. Lời y truyền ra, làm sao mà dễ nghe
được chứ?
Nhưng hắn có năng lực gì đây? Dù có khuyên nhủ thì chắc gì nàng đã nghe.
“Tiểu thư… có suy nghĩ riêng của mình.” Cuối cùng, hắn chỉ có thể đáp lại như thế.
Người ta không thấy gì. Hắn là người ngoài thì chính hắn cũng nên cẩn thủ chừng mực, đừng nên không đứng đắn nữa.
Lời hắn nói có trọng lượng thế nào? Thử qua một lần là quá đủ rồi.
Hắn chỉ cần làm tốt bổn phận của mình.
Những chuyện còn lại, không nên lắm miệng, cũng không nên nhúng tay vào
lo chuyện bao đồng.
“Đúng rồi, tháng sau Đại Ngưu nhà ta rước dâu, ngươi cùng Tiểu Vũ cùng đến uống rượu mừng nha. Ta thay các ngươi giữ chỗ.”
Hắn thấp giọng đồng ý rồi tạm biệt Ngưu thẩm. Mục Hướng Vũ đã về trước một bước, đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối.
Hắn chạy nhanh đến hỗ trợ. Chia chỗ chân gà vừa mang về làm hai phần. Đánh giá sức ăn của nàng không nhiều,
không thể một lần mà ăn hết toàn bộ được, cho nên để dành một nửa đến
ngày mai ăn tiếp.
Mục Hướng Vũ đang ở bên cạnh rửa rau.
Đầu ngón tay vẫy nước, thanh âm cực nhẹ, nhẹ đến mức không thể nghe thấy tiếng róc rách. Nhưng hai người bọn họ dựa vào nhau quá gần, hắn tất
nhiên không thể bỏ qua.
Hắn nghiêng đầu nhìn vào tay nàng, nhìn
thấy trên đầu ngón tay rõ ràng là những lỗ nhỏ li ti do bị kim châm. Có
vài lỗ bị châm hơi nhiều, chảy cả máu, liền tùy ý lau vào cổ tay áo.
Nàng bây giờ không chỉ đưa cơm chăm em
bé, mà ngay cả may đồ vá áo cũng bắt đầu làm rồi sao? Rốt cuộc nên vì
Tôn tú tài làm đến mức nào mới là đủ đây?
Nàng cũng biết… cũng biết người ta căn bản không hề quý trọng chút nào, tội gì phải đem thật tình đến để cho người ta giẫm lên?
Nhưng hắn vẫn không thể nào nói ra miệng những lời giáo huấn khiến nàng đau lòng được.
“…Để ta rửa cho.” Điều duy nhất có thể làm, chỉ là giảm bớt công việc cho nàng, đối với nàng tốt hơn một chút.
Một chút nóng ấm… từ phía sau kề dựa vào người, khiến hắn vô cùng ngạc nhiên.
“Tiểu thư?” Nàng đang làm gì vậy?
“Đừng nhúc nhích, chỉ một lát thôi mà, ta hơi mệt.”
Mệt mỏi sao?
Hắn đứng yên, không gây tiếng động, để mặc nàng dựa vào người.
Nàng đưa tay ra phía trước, vươn dài tay chạm tới cổ tay hắn.
“Thân mình ngươi hình như đã rắn chắc
hơn, bây giờ đến lượt ta cần nhờ ngươi…” Làm gì còn dáng vẻ ốm yếu như
lúc ban đầu nữa đâu.
“Là nhờ tiểu thư điều dưỡng tốt.”
“Không phải đâu…” Người này nói dối để
an ủi người khác, tưởng mọi người đều vô tâm hết sao. Ngoại trừ ch