tôi yêu em.
Tôi dường như không nén được xúc động, liên tục đưa
chén trà lên miệng, nhấm nháp, cố giữ vẻ mặt bình thường. Cho dù Trần Trần
không hạnh phúc, nhưng vẫn là người đã có gia đình, tôi chỉ có thể là Cỏ Mùa
Xuân trên mạng.
Ý nghĩ đó làm tôi bình tĩnh, giữ thái độ lịch thiệp
khách sáo có phần xa cách, đối với Trần Trần điều đó là bình thường, em đương
nhiên không biết những ý nghĩ xô dạt trong đầu tôi.
Bài phỏng vấn đã xong, tôi vẫn không để lộ mình, ra về
ngay hôm đó, tôi đành bằng lòng với kết quả đó.
Tôi không muốn làm tổn thương Trần Trần, lại trở về
tiếp tục làm cái hố nhỏ của em.
Đọc bài viết em gửi qua mạng, tôi cố tìm trong đó đánh
giá của em đối với tôi, nhưng chỉ là những nhận xét bề ngoài, như dịu dàng, khả
năng quan sát thị trường nhanh, nhạy bén, nhưng tôi cũng rất vui. Điều đó chứng
tỏ em có thiện cảm với Tần Huyên, cho dù thiện cảm đó là do tôi giúp em thực
hiện bài phỏng vấn, tôi cũng thấy hài lòng. Đọc mấy lần bài viết đó, ánh mắt
long lanh cái nhìn chăm chú của em luôn hiện trong tâm trí tôi.
Một cô gái đáng yêu và nghiêm túc mới là người đẹp
thực sự. Dường như tôi chỉ lặng lẽ đứng ngoài thế giới của em, nhưng biết rõ
cuộc sống, tâm tư của em.
Chắc chắn em là người phụ nữ thích hợp nhất với tôi.
Có tiếng nói chung, cùng sở thích, quan trọng nhất là tôi muốn chăm sóc nâng
niu em. Một người đàn ông phải rất yêu một người phụ nữ, mới thực lòng muốn
chăm sóc nâng niu cô ấy. Nhưng để được một người đàn ông yêu, không phải dễ.
Một năm sau, Trần Trần quyết định ly hôn. Em nhắn cho
tôi. Tôi bội phần cảm tạ mạng Internet không xảy ra sự cố, để mẩu tin đó đến
được với tôi.
Rõ ràng em rất thoải mái, tôi cũng thế. Tôi nhất quyết
không để mất cơ hội, nhất quyết cướp được người, rồi tính sau. Vậy là có chuyến
du lịch đảo Saipan.
Trần Trần ngạc nhiên đến độ suýt ngã trên bãi cát. Tôi
bật cười, quay đi. Mấy ngày sau đó tôi thu hoạch lớn, một khi đã như bóng với
hình, tôi không muốn em cảm thấy xa lạ.
Tôi biết, không dễ khiến Trần Trần chấp nhận Cỏ Mùa
Xuân là Tần Huyên, nhưng để em chấp nhận Tần Huyên là bạn thì không khó. Để
Trần Trần yêu tôi, hình như mới khó.
Một mối tình sâu nặng, một cuộc hôn nhân thất bại, cho
dù em tỏ ra thoải mái, nhưng lòng đã như con ốc sên thu mình trong vỏ.
Núi không biết đi, thì người phải trèo qua. Câu danh
ngôn cổ khích lệ tôi. Tôi đến thành phố của em, lí do đơn giản, vì chuyện kinh
doanh. Tôi nghĩ có lẽ mình chưa đủ lãng mạn, gặp mấy lần, Trần Trần vẫn tiếp
tôi như một người bạn, nhưng tôi không nản.
Tôi đã qua cái tuổi kiên trì theo đuổi phụ nữ. Thầm
nghĩ, Trần Trần đã ở trong tim tôi, tôi nói với em: “Trần Trần, ở thành phố này
em có quá nhiều hồi ức. Dạo trước có lần em nói, em muốn đến một nơi mới mẻ để
bắt đầu cuộc sống mới, có muốn đến tỉnh S? Tôi có thể giúp em?”
Mắt em lóe sáng, nhưng tôi thất vọng, em vẫn tế nhị từ
chối. Tôi không biết, em không tin tôi, hay chưa dứt bỏ được mọi thứ ở thành
phố này.
Nếu ở tuổi đôi mươi, tôi có đủ kiên nhẫn chờ đợi. Vài
ngày tôi lại bay đến thành phố của em, đi càng nhiều, lòng càng rối, quả thực
tôi rất sợ Trần Trần từ chối. Lần nào đến cũng có lý do hợp lí, nhưng cũng chỉ
là mời em ăn bữa cơm, biến chuyện trò trên mạng thành đối thoại trực tiếp mà
thôi. Tôi cũng cảm thấy hình như em bắt đầu mong ngóng tôi, cũng cảm thấy em
đang phân vân.
Tuệ An, bạn em sinh con, đúng lúc tôi cũng ở thành phố
A, tôi còn chưa mở miệng, Trần Trần đã mời, “Có muốn đi thăm không, một bé con
mới chào đời.”
Trời ơi! Tôi sướng phát điên, đây là lần đầu tiên Trần
Trần để tôi xuất hiện trước mặt bạn bè em, có nghĩa là gì? Tôi vui như mình có
con, vội vàng đi mua quà.
“Cỏ Xuân, có phải nếu anh có con, anh sẽ khuân hết đồ
chơi ở đây về nhà?” Em bụm miệng cười trêu tôi.
Tôi ngoẹo đầu, nhíu mày nghĩ, rồi trả lời: “Nếu em
sinh con, nhất định tôi sẽ khuân hết đồ chơi ở đây!”
Trần Trần quay người ngắm nghía thế giới đồ chơi huy
hoàng trước mắt, thở dài nói: “Vậy trước tiên anh có thể cho tôi vay tiền, để
tôi mở một cửa hiệu bán đồ chơi? Tôi nhất định nhanh chóng trả nợ anh! Hàng
không lo ế ẩm!”
Tôi ngẩn ra rồi cười vang, Trần Trần cũng cười, bước
đến chọn đồ chơi, còn trách tôi: “Bé mới sinh sao đã chơi được ô tô điều khiển
từ xa, mua thứ gì sặc sỡ, có nhạc hay…”
Lòng tôi lay động, tôi rất thích thấy em như vậy, rất
giống người mẹ.
Sau khi thăm Tuệ An, trở về chỗ ở của em. Trần Trần
hôm nay rất vui, làm một bàn thức ăn, tôi ăn rất nhiều. Trong trí nhớ, vợ cũ
tôi hầu như không xuống bếp, ngoài những lần về nhà bố mẹ, mấy năm vừa rồi, tôi
về nhà cũng chỉ ăn cơm do giúp việc nấu. Sau phút xúc động, tôi bỗng có ham
muốn mãnh liệt muốn cưới em. Ăn xong, tôi tranh rửa bát, Trần Trần đứng ở cửa
bếp nhìn vào, tôi buột miệng nói, “Cảm giác này thật tuyệt, phải không?”
“Ờ, tôi rất hãnh diện, được một ông chủ lớn như vậy
rửa bát cho.”
“Có muốn suốt đời như vậy không? Tôi có thể rửa bát
suốt đời!”
Trần Trần đỏ mặt, cúi đầu, không nói. Tôi bỏ bát
xuống, lau tay vào tạp dề, đi ra, th