ra ở tuổi này, qua trải nghiệm nhất định, tôi
thấy chuyện đó rất dễ hiểu. Nhưng Trần Trần không hiểu, dường như từ xa tôi
cũng cảm thấy nét mặt cau có của em.
Tôi kể cho em nghe câu chuyện: Một con hổ già đeo cái
chuông trên cổ, làm thế nào tháo chuông mà không làm hổ giật mình?
Trần Trần rất thông minh, lập tức trả lời: Tháo chuông
cần gì để ý người đeo chuông!
Sau đó em trầm ngâm, đáp án rất rõ ràng, tất cả đều
nằm trong tay mình, tự mình quyết mọi chuyện. Nhưng quả thật người trong cuộc
thiếu tỉnh táo, bố mẹ em dứt khoát phản đối Tiêu Dương. Mẹ em còn tuyên bố
thẳng, ai cũng được, trừ Tiêu Dương.
Tôi rất muốn hỏi đùa em, tôi thì sao, có được không?
Nhưng lại nghĩ, tốt nhất nên kiềm chế, để em tự giải
quyết.
Em rời xa Tiêu Dương, chưa kịp cho tôi thời gian đã
lựa chọn ngay một mặt trời[3'> khác,
một kiến trúc sư trẻ đẹp trai có tài. Tôi nghĩ mình quá sơ xuất, sao có thể bỏ
qua cơ hội tuyệt vời như vậy?
[3'>
Dương nghĩa là mặt trời.
Thấy em quyết định kết hôn, tôi vô cùng hẫng hụt. Tôi
đã qua cái tuổi dễ xúc động, để có thể chạy đến thành phố B tìm em, giành lấy
em.
Có lẽ, mạng là một kiểu giao tiếp ảo, Trần Trần mới
bộc bạch hết tâm tư với một người lạ như vậy. Tôi ngồi trước màn hình vi tính
cười đau khổ, thực ra điều tôi e ngại chính là, em tin tưởng và quen thuộc Cỏ
Mùa Xuân trên mạng, nhưng hoàn toàn xa lạ với Tần Huyên ngoài đời.
Sau khi kết hôn, thời gian lên mạng của em rõ ràng
nhiều hơn, vậy là tôi đoán ra tình hình hôn nhân của em, đồng thời tôi cũng cảm
thấy mâu thuẫn. Tôi mong hôn nhân của Trần Trần tan vỡ, để tôi có cơ hội, nhưng
lại mong em hạnh phúc, muốn nhìn thấy đôi mắt lóng lánh như pha lê của em.
Phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm đến gặp tôi đề nghị
hợp tác khai thác du lịch thị trấn cổ, tôi vừa mừng vừa xúc động, đây chính là
cơ hội gặp Trần Trần, đắn đo một hồi, cuối cùng tôi đồng ý đến khảo sát thị
trấn cổ, cũng là để gặp em. Tôi biết Trần Trần là phóng viên chuyên viết mảng
bất động sản, nhất định em sẽ đến.
Hai năm chat qua mạng, hai năm không gặp, liệu em có
còn như ngày trước? Tôi hơi bất an. Trần Trần đã đi vào lòng tôi qua những con
chữ.
Khi em tìm phó tổng giám đốc Gia Lâm nhờ giới thiệu,
lòng vui như mở cờ, đang lo không biết làm thế nào tiếp cận, thì Trần Trần tự
tìm đến.
Em thay đổi rất nhiều, lần trước chỉ gặp chớp nhoáng
trên diễn đàn, lúc đó Trần Trần vẫn là cô gái sôi nổi đầy nhiệt huyết. Bây giờ
đã có phần chững chạc, em đang dần dần chín chắn.
A Dương, bố mẹ, chồng và cuộc sống hiện thực mang đến
cho em một vẻ u uẩn như thấm vào da thịt. Lần này tôi nhìn rất kĩ, Trần Trần
trang điểm nhẹ, mái tóc uốn, lượn sóng xinh đẹp và quyến rũ. Đôi mắt sáng thông
minh, tôi mỉm cười, nhưng thầm thở dài.
Trần Trần muốn một cuộc phỏng vấn độc quyền với tôi,
tôi vờ từ chối, em vẫn không nản, mắt nhìn tôi, lộ vẻ bướng bỉnh trẻ con, khi
làm việc em như con báo, khi chat với tôi, em như con dê nhỏ lạc đường, nếu yêu
tôi, liệu em có dịu dàng như với Tiêu Dương? Tôi rất muốn biết, cũng khao khát
có em.
Có thể ngồi riêng với Trần Trần, tôi cần gì bài phỏng
vấn độc quyền đó, vội vàng gật đầu, lòng thầm nói, em có thể độc quyền cả con
người tôi, huống hồ một bài phỏng vấn.
Tôi tranh thủ thời gian gặp Trần Trần, nhìn em chuẩn
bị băng ghi âm, sổ ghi chép, hơi hếch chiếc cằm thon nhỏ, mỉm cười hỏi tôi:
“Giám đốc Tần, có thể bắt đầu được chưa?”
Tôi quá xúc động, muốn nói với em, Cỏ Mùa Xuân là tôi,
tôi là Cỏ Mùa Xuân.
“Giám đốc Tần?” Em nhắc lại, hơi cao giọng.
Tôi cười cười, bê cốc trà lên uống, thong thả nói:
“Được, cô muốn tìm hiểu gì?” Ý của tôi là, em có thể nói dông dài được, chẳng
hạn có thể hỏi về cuộc sống riêng tư của tôi.
Em cúi đầu, khẽ cười, viết gì vào cuốn sổ, rồi ngẩng
lên nói, “Tôi muốn biết, tập đoàn Phương Bắc ở ngoại tỉnh khá xa, chuyên khai
thác bất động sản, tại sao lần này quyết định hợp tác với Gia Lâm khai thác thị
trấn cổ?”
Tôi rất muốn trả lời, phần lớn là vì em. Tôi đã đọc
bài viết của em về thị trấn cổ trên mạng, biết nguyện vọng của em muốn bảo tồn
thị trấn cổ, rất muốn ủng hộ em. Đương nhiên, quan trọng hơn là qua tìm hiểu
nghiên cứu, biết giá trị của thị trấn cổ đó. Tôi cũng muốn nói với em, không có
bài viết của em, chưa chắc tôi đồng ý hợp tác đầu tư lần này.
Bởi với số vốn tương tự, tôi sẽ lựa chọn đầu tư vào
lĩnh vực khác có thể kiếm tiền nhanh hơn. Thị trấn cổ có giá trị nhưng thời
gian thu hồi vốn sẽ khá lâu.
Tôi trả lời một cách bài bản, cuối cùng không kìm
được, thêm một câu: “Những người kinh doanh bất động sản cũng có thể bảo vệ di
sản văn hóa quốc gia, không chỉ vì lợi nhuận.”
Tôi thấy mắt em chợt sáng, chưa kịp bộc lộ nỗi vui
mừng ngạc nhiên, đã trở lại bình thường. Trong suốt quá trình phỏng vấn, em vẫn
giữ nụ cười trên môi, tôi cũng vậy. Bỗng nhiên lại nhớ những lời bộc bạch của
em, nhiều nỗi niềm như vậy, chắc em rất đau khổ.
Chẳng phải một bài thơ nổi tiếng đã viết, khoảng cách
xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt em, nhưng em không biết