u nhói, cảm giác đau khiến cô giữ được bình tĩnh. Ở đó vẫn còn in dấu nụ
hôn của anh. Cô đã từng nghĩ, nụ hôn đó sẽ gắn với đường sinh mệnh trên bàn tay
cô suốt đời.
Cô muốn khóc, nhưng không khóc được, muốn cười nhưng
cười không ra.
Vi vũ yến lai, lạc hoa nhân độc lập, vi vũ yến song
phi, tự tằng tương thức yến quy la[2'>.
[2'>
Nghĩa là: Mưa bụi yến bay về, hoa rơi lặng thấm buồn, đôi yến bay trong mưa,
dường như đã biết quay về.
Nghiêu Vũ khó nhọc cất tiếng: “Tư Thành, em xin lỗi…”.
“Không phải lỗi của em, chỉ là chúng ta không có
duyên”. Đồng Tư Thành cười vui vẻ, anh luôn lặng lẽ đứng một bên, không nhìn thấy
sắc mặt Nghiêu Vũ, vai cô rung lên, anh vẫn đứng yên, cố kìm ý muốn ôm cô vào
lòng, chỉ nói khô khan: “Người luôn muốn nói xin lỗi là anh, anh chưa thật hiểu
em, bốn năm cũng chưa đủ, vì vậy, người sai lầm là anh, anh quá chủ quan…
Nghiêu Nghiêu, em vui là tốt rồi, thấy em và Hứa Dực Trung bên nhau là anh vui,
chỉ cần như vậy”.
Anh vẫn có thể cười, anh không muốn để cô lo lắng ư?
Nghiêu Vũ quay phắt lại nhìn anh. Sống mũi anh rất thẳng, mặt anh rất gầy, mắt
trũng sâu. Nghĩ đến bệnh của anh, mũi cô cay sè, gắng nở nụ cười, nói đùa: “Bận
kiếm tiền đến nỗi thành ra như thế này ư? Lúc mới về nước trông anh rất được,
bây giờ lại thành cái mắc áo rồi, mặc quần áo lên trông bẹp dúm, ha ha!”.
Đồng Tư Thành không nhịn được cũng cười: “Em muốn xem
ảnh của anh hồi ở nước ngoài không?”.
Nghiêu Vũ gật đầu. Đồng Tư Thanh dẫn cô vào phòng
sách, mở vi tính vừa xem vừa giới thiệu cho cô.
Nghiêu Vũ dẹp mọi ý nghĩ tản mạn, vui vẻ hỏi anh hết
chuyện này đến chuyện khác. Buổi chiều lặng lẽ trôi qua, gần tối, Nghiêu Vũ mở
tủ lạnh hài lòng nhìn thấy bên trong vẫn có thức ăn, cô xắn tay áo, nấu vài món
cho anh.
Đồng Tư Thành không phản đối. Anh lặng lẽ đứng tựa cửa
nhìn cô làm, đây vốn là cảnh tượng đầm ấm anh luôn mơ ước, lúc này nhìn mãi
không chán, chỉ muốn thấy cô bận rộn như vậy trước mặt anh, mắt dán vào từng
động tác của cô, vo gạo, rửa rau, thái thịt.
Khi thức ăn bày lên bàn, Đồng Tư Thành cố gắng tỏ ra
thích thú, gắp từng đũa to. Mới ăn được vài miếng đột nhiên nôn ra hết.
Tay chân Nghiêu Vũ lạnh toát,
vội vàng đưa giấy lau cho anh, giọng run run: “Anh sao thế, Tư Thành?”.
Anh ho sặc sụa, mặt trương đỏ, mệt mỏi xua tay, giọng
thều thào: “Không sao, dạo này dạ dày anh không tốt, mấy hôm trước lại uống
nhiều rượu…”.
Nghiêu Vũ chạy vào phòng tắm, nước mắt tuôn như mưa,
cô mở vòi, vã nước lên mặt, lấy cùi tay lau đi, ra sức tự nhủ, bình tĩnh, đừng
để anh phát hiện mình đã biết tất cả. Cô lau mặt, hít mạnh vài hơi, bình tĩnh
Nghiêu Vũ! Phải bình tĩnh! Cô cầm giẻ lau đi ra, nhẹ nhàng trách: “Anh đúng là,
dạ dày không tốt lại còn uống rượu!”.
Giọng cô khàn nghe lạ hẳn.
“Ừ, sau này không uống nữa!”.
Nghiêu Vũ cúi đầu lau sàn nhà, nghe anh vừa thở dốc
vừa giải thích, vẫn không ngăn được nước mắt, từng giọt lớn rơi xuống sàn nhà,
cô cắm cúi lau sàn, mang giẻ lau vào phòng tắm vặn vòi cho nước xối đi vết bẩn,
tựa lưng vào cửa khóc. Tiếng nước át đi tiếng khóc, cô vừa khóc vừa giặt giẻ
lau.
Khuôn mặt Hứa Dực Trung lại hiện trong tâm trí. Dực
Trung, tha lỗi cho em, tha lỗi cho em! Em phải ở bên anh ấy, em nhất định phải
ở bên anh ấy! Tư Thành nói, dù chỉ một ngày cũng tốt, nhưng nhìn thấy anh ấy
như bây giờ, dù một ngày em cũng không chịu nỗi!
Nghiêu Vũ nén khóc, vã nước lên mặt. Người run bắn,
nước mắt như suối nguồn vô tận, vừa lau lại ứ ra.
Lại tự động viên, lau khô nước mắt, nhìn vào gương cố
mỉm cười. Từ phòng tắm bước ra, cô đã bình tĩnh, mặt tươi tỉnh nhìn anh nói:
“Tư Thành, anh phải quan tâm cái dạ dày đi, em vất vả mới nấu được, anh vừa ăn
đã nôn, làm em mất hết tự tin”.
Đồng Tư Thành cười vang: “Bác sĩ nói anh không được
uống rượu nữa, thật tiếc, từ từ điều chỉnh sẽ tốt thôi, em đừng nghĩ linh
tinh”. Anh dừng lại, mắt khẽ chớp: “Thực ra anh rất thích ăn những món em nấu,
Nghiêu Nghiêu, em biết làm món sườn hầm củ sen không?”. Mẹ anh làm cũng rất ngon,
nhưng thời gian này anh ít về nhà, bận quá!”.
“Em biết, nếu không biết thì em sẽ học. Mẹ em nấu ăn
rất giỏi. Ngày mai em sẽ nấu cho anh ăn được không?”. Nghiêu Vũ hiểu, anh không
muốn về nhà làm bố mẹ lo lắng.
Từ đó, hầu như ngày nào cô cũng mua thức ăn mang tới,
ăn xong, lại dọn dẹp nhà cửa, sau đó ngồi chơi nói chuyện, cười đùa với Đồng Tư
Thành, muốn yên tĩnh thì mỗi người lại mở vi tính ai làm việc nấy.
Mỗi ngày Đồng Tư Thành mở cửa nhìn thấy cô, mắt anh
lại sang lên rạng rỡ, suốt cả ngày tâm trạng rất tốt. Nghiêu Vũ cũng thấy vui,
mong cho ánh sáng đó ở lại trong mắt anh lâu hơn. Tuy nhiên, đến ngày thứ năm,
Nghiêu Vũ mua thức ăn mang đến, Đồng Tư Thành ăn xong, bỗng nói với cô: “Nghiêu
Nghiêu, em đừng như vậy nữa, anh có thể tự chăm sóc cho mình, anh chỉ không
muốn về nhà nghe mẹ suốt ngày phàn nàn”.
Nghiêu Vũ không nói gì, lặng lẽ ăn, liếc trộm anh, sắc
mặt Đồng Tư Thành vẫn bình thường, chỉ có ánh mắt hơi bối rối. Cô bỏ đũa xuống,
“Tư Thành, em và Hứa Dực Trung cãi nhau, vẫ