chạy đến nhưng
đèn đỏ đã bật, xe anh lướt qua trước mắt cô. Nghiêu Vũ do dự một lúc, vẫy taxi
đuổi theo.
Khi Hứa Dực Trung sắp đi vào tòa văn phòng, Nghiêu Vũ
gọi anh.
Anh vừa ngoái lại, cô đã chạy đến, tay nắm vạt áo anh,
cúi đầu không nói. Anh thở dài, đang định mở lời, thì người lái taxi bên kia
đường gọi to: “Cô gái, túi đồ của cô!”.
Nghiêu Vũ nhìn anh một cái rồi chạy sang lấy túi thức
ăn, sau đó trở lại, vẻ mặt Hứa Dực Trung đã trở lại bình thường.
“Tại sao anh tắt máy? Chạy nhanh như vậy làm gì? Sao
anh phải tránh em?”. Câu hỏi Nghiêu Vũ dồn dập như bắn sung liên thanh.
Những người qua lại tò mò nhìn hai người.
Hứa Dực Trung ngẩn đầu nhìn trời, lòng u uẩn, anh nhớ
cô, nhớ phát điên, đành tìm cách đi công tác ngoại tỉnh tìm cơ hội hợp tác.
Ngồi ở thành phố này anh không chịu nổi. Đã cố chịu, nhưng lúc này,
ngay chút can đảm nhìn cô một lần anh cũng không có. Anh sợ, mình sẽ giật túi
thức ăn khỏi tay Nghiêu Vũ, kéo cô đi.
Anh có thể làm gì? Đồng Tư Thành đã thế, Nghiêu Vũ
không yên tâm, muốn ở bên chăm sóc anh ta, anh có thể nói gì? Nhưng lòng mâu
thuẫn, khó chịu.
“Anh nói gì đi!”. Nghiêu Vũ bắt đầu lo lắng.
“Em mua thức ăn cho Đồng Tư Thành?”.
Nghiêu Vũ vô thức gật đầu.
Hứa Dực Trung cay đắng: “Lòng em luôn có anh ta”.
Nghiêu Vũ giật mình, cô hiểu ngay ý anh. Hứa
Dực Trung thấy khó xử, lẽ nào cô không? Cô nhìn anh, lại cúi nhìn túi
thức ăn, khẽ nói: “Anh muốn chia tay với em?”.
Hứa Dực Trung sững người, đau khổ, chua chát
cùng lúc ập đến, làm anh rã rời, sau đó là cảm giác lo sợ, môi mấp
máy, lại mím chặt, ánh mắt âm u như nỗi buồn không thể khuây khoả
nhìn cô, cặp mắt hằn sâu ở chỗ giao nhau.
Nghiêu Vũ không ngẩng đầu: “Sai rồi, là em nói
chia tay”.
Anh kéo cô lại, giữ chặt trong lòng, nói lạc
giọng: “Không phải, không phải…”.
“Em xin lỗi…”. Lòng đau như xé, Nghiêu Vũ ngẩng nhìn
anh, mong anh có thể hiểu, mong anh có thể tha thứ, mong vòng tay anh
mãi mãi siết chặt, mãi mãi ấm như bây giờ!
“Anh đợi em!”. Hứa Dực Trung không dám nhìn cô,
nói xong quay người bước nhanh vào công ty. Bước chân vững chắc, giữ
thẳng lưng, như sợ cô lại nói, sợ cô sẽ cự tuyệt.
Nghiêu Vũ hơi há miệng, lại mím chặt, in bóng
anh vào lòng. Quay người đi.
Đồng Tư Thành đang đợi em, cô nghẹn họng, rưng
rưng, Tư Thành … đang đợi em! Ý nghĩ này giúp cô kiên định tiếp tục đi
đến nhà Đồng Tư Thành, cô và Hứa Dực Trung đi ngược chiều, mỗi lúc
một xa. Nhưng lòng dần dần an tịnh, bình yên.
Cô ấy muốn Đồng Tư Thành vui, Đồng Tư Thành
muốn gì, anh biết rõ, làm sao anh có thể cạnh tranh với anh ta? Hứa
Dực Trung đứng trong thang máy lặng lẽ nghĩ, cho dù trong lòng Nghiêu
Vũ không có anh ta, cô cũng giấu, cũng đánh lừa anh ta. Còn anh, tuyệt
đối không muốn Nghiêu Vũ bị kẹt giữa hai bên. Anh muốn để cô làm
những gì cô muốn. Thà không nhìn thấy cô còn hơn nhìn thấy cô buồn.
Đỗ Lối gõ cửa đi vào phòng làm việc của Hứa
Dực Trung. Từ trên tầng cô đã chứng kiến tất cả, chủ ý đến gặp anh:
“Dực Trung, em đã nhìn thấy, anh muốn từ bỏ sao?”.
Hứa Dực Trung nhướn mày: “Còn em? Em đã muốn
từ bỏ chưa? Tiểu Vũ rất lương thiện, cũng rất quan tâm bạn cũ, tôi
và cô ấy không thể xa nhau, sao có thể từ bỏ”.
Đỗ Lối cười, nụ cười đẹp, buồn bã: “Dực
Trung, chắc anh không biết, lúc mới ra trường, em và Nghiêu Vũ thực ra
đều có thể trở về thành phố B, dễ dàng có một công việc nhẹ nhàng
ổn định. Cô ấy tức giận ở lại thành phố này, chẳng lẽ em không
thế. Kì thực, em và Nghiêu Vũ đều có mơ ước như nhau, đều muốn một
tình yêu thuần tuý. Chỉ khác là, em đã yêu Lâm Sơn, chồng của Tuệ An,
đó là khác biệt lớn! Cô ấy luôn mạnh mẽ hơn em, như anh nói, không từ
bỏ cũng đáng”.
“Tiểu Vũ và em không giống nhau, em hay oán
thán. Năng lượng sống của cô ấy mạnh hơn em. Tôi dám chắc, Tiểu Vũ
sẽ không bao giờ yêu một người như Sơn Tử, trong quan niệm của cô ấy
không chấp nhận như thế. Mơ ước của em và Tiểu Vũ, thoạt nhìn có
thể như nhau, nhưng bản chất lại khác. Ví như bây giờ, em đến đây không
ngoài tò mò vì thấy cô ấy một mình quay đi, thâm tâm em vẫn không
muốn Tiểu Vũ được nhiều thứ hơn em, sống tốt hơn em”. Hứa Dực Trung
thản nhiên nói thẳng.
Anh không giận, chuyện của Đỗ Lối và Trương Lâm
Sơn anh rất hiểu. Anh thông cảm với Đỗ Lối, bởi vì rốt cuộc cô thật
lòng yêu Trương Lâm Sơn, không giống hồi đầu theo đuổi anh. Cô không phô
trương, không dùng bất cứ thủ đoạn nào, chỉ đơn thuần bắt đầu từ
ngưỡng mộ, dần dần thành ra như bây giờ.
Nghiêu Vũ từng nói, cô không chấp nhận như vậy,
trừ khi Trương Lâm Sơn ly hôn.
“Đỗ Lối, Sơn Tử với em