nhẹm chuyện
đi thị trấn cổ, không muốn Đồng Tư Thành biết cô đã nhìn thấy những thứ trong
ngôi nhà cũ. Nhưng, nỗi chua xót lại ngấm ngầm dâng lên. Đồng Tư Thành gắp thức
ăn cho cô, những ngón tay gầy guộc, khớp ngón nhô lên, hèn nào khi ở Lhasa lúc
anh nắm tay, cô có cảm giác như móng diều hâu. Anh quá gầy.
“Nghiêu Nghiêu, sao vậy?”. Đồng Tư Thành mẫn cảm
nhận ra sắc mặt bất thường của cô, lo lắng hỏi.
“Không sao”. Nghiêu Vũ biết, không giấu nỗi anh, cô và
anh đã quá hiểu nhau.
Tiêu Dương xen lời: “Hay là cãi nhau với Hứa Dực
Trung?”.
Mắt Nghiêu Vũ chợt đỏ, nhưng không phải giả bộ, cô
biết không giấu nỗi Đồng Tư Thành, cô muốn trở lại bên anh một cách tự nhiên
nhất, cô và Tiêu Dương đã bàn bạc kĩ từng câu nói.
Ánh mắt Đồng Tư Thành lộ vẻ đau đớn. Anh nhẹ nhàng
khuyên cô: “Cãi nhau là chuyện thường, rồi sẽ qua. Anh thấy Hứa Dực Trung cũng
là người tốt”.
“Anh ấy…”. Nghiêu Vũ ngập ngừng, “Không nhắc đến anh
ấy nữa, à Tư Thành, anh chuyển đến nhà mới rồi à?”.
“Ừ, chuyển đi thỏa mái hơn, sống cùng bố mẹ, có chỗ
không tiện”.
Tiêu Dương đá nhẹ vào chân Đồng Tư Thành tỏ ý nhắc
anh, vừa muốn diễn một vở kịch hoàn chỉnh, vừa nhân cơ thực lòng muốn biết tình
hình của Thiên Trần.
“Nghiêu Nghiêu, Thiên Trần có khỏe không? Dạo này bọn
anh không được tin tức gì của cô ấy, kết hôn cũng không mời”. Đồng Tư Thành mở
lời, đây cũng là mục đích của bữa cơm hôm nay.
Nghiêu Vũ lo lắng nhìn Tiêu Dương. Muốn nói dối như
thật, phải nói thật chín câu rưỡi, mới được. Mục đích của hôm nay là để cô trở
về bên Đồng Tư Thành một cách tự nhiên, nhưng như thế nghĩa là phải nói cho
Tiêu Dương biết tình hình của Thiên Trần. Cô cân nhắc từng chữ: “Hai người đó
không hợp nhau, anh ta không lãng mạn chút nào, còn Thiên Trần lại muốn được
quan tâm chăm sóc. Anh cũng biết tính cách Thiên Trần vốn trầm lặng, nhưng Lâm
Hoài Dương còn trầm lặng hơn. Cưới nhau rồi, muốn Thiên Trần tác động đến anh
ta cũng khó, hai người chẳng vui vẻ được bao nhiêu”.
Tiêu Dương lại đau lòng, đúng, bao nhiêu năm quen
Thiên Trần, cô luôn sống nội tâm, chính anh đã lôi kéo cô, đưa cô đi chơi, đi
nhảy, đi ăn, những lúc ấy, ánh mắt Thiên Trần mới sáng lên… bây giờ mắt cô
không còn ánh sáng đó nữa, chẳng trách lần gặp trên phố, trông cô như khúc gỗ,
không còn sinh khí.
Một cuộc hôn nhân tẻ nhạt. Không có những tiếng cười
bất ngờ, những cảm xúc mãnh liệt, nhưng lại hoàn hảo trong mắt thiên hạ. Có lẽ
đúng như Hứa Dực Trung nói, hôn nhân giống như tòa giáo đường có những ô cửa sổ
bằng kính màu sặc sỡ, nhìn bên ngoài không khác những giáo đường bình thường,
nhưng nơi để ánh mặt trời chiếu vào, để kính màu phát sáng long lanh lại là một
bức tường. Nghiêu Vũ thở dài.
Ăn cơm xong, Tiêu Dương xin phép đi trước. Đồng Tư
Thành muốn đưa Nghiêu Vũ về. Cô cười: “Tư Thành, em muốn tham quan nhà mới của
anh, anh có hoan nghênh không?”.
Đồng Tư Thành nhìn cô một lúc rồi gật đầu.
Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách của Đồng Tư
Thành vẫn đang trang trí, lắp đặt, hoa trên bệ cửa sổ là loài hoa đặc trưng của
thị trấn cổ. Màu sắc tổng thể rất mạnh mẽ ấn tượng, chủ đạo là gam máu ấm.
“Như vậy sẽ cảm thấy ấm hơn”, Đồng Tư Thành giải thích
ngắn gọn.
Cảm thấy ấm hơn? Nghiêu Vũ nhìn quanh, lòng anh chắc
rất lạnh nên mới muốn dùng màu sắc ấm. Cô quay đi, đến bên cửa sổ, xây lưng về phía
anh, không muốn anh nhìn thấy sắc mặt sầu thảm của mình.
Ở đây cũng có một cái bàn lớn giống hệt chiếc bàn
trong ngôi nhà ở thị trấn cổ, bên trên bày la liệt những chiếc ấn bằng đá. Cô
nhớ lại những chiếc ấn trong đĩa USB, càng mỗi lúc càng nặng trĩu, nhưng vẫn tỏ
vẻ ngạc nhiên thích thú: “Hình như anh rất thích khắc ấn?”. Vừa nói vừa cầm lên
một cái.
Đây là chiếc ấn bằng đá Thọ Sơn hình vuông, màu vàng
nhạt nhẵn bong, kiểu chữ Lệ, khắc nổi. Nghiêu Vũ hít một hơi, thấy chiếc ấn vẫn
chưa khô mực, liền in lên trang giấy trắng bên cạnh, một dòng chữ hiện ra: Hạnh
hoa xuân vũ[1'>.
Cô cầm lên năm chiếc ấn trên bàn, in hết lên giấy.
[1'>
Nghĩa là: Hoa hạnh trong mưa xuân.
Chiếc ấn nào cũng có chữ Vũ!
Trận mưa hôm đó thật to, những nụ sen vươn mình trong
mưa, đu đưa theo gió. Cô và Đồng Tư Thành cười vang hớn hở chạy vào mưa. “Tư
Thành, thì ra hoa sen phải ngắm trong mưa mới đẹp nhất!”.
Đồng Tư Thành thở hổn hển đứng bên cô nói: “Cứ mưa là
anh thích!”.
Cứ mưa là anh thích. Bởi vì tên cô là Vũ, nghĩa là
mưa, bởi vì hôm đó có mưa…hôm đó sau khi trở về, anh đã khắc con dấu “phong vũ
đồng châu” tặng cô, nhưng đến năm thứ tư, anh lại từ chối không muốn cùng cô
chung một con thuyền vượt gió mưa… bởi vì hạnh phúc nên càng đau đớn, bởi vì
từng có nhau càng đau đớn khi để mất.
Từng chiếc ấn anh khắc, anh đâu có khắc ấn, anh đang
cứa từng nhát dao vào long cô! Nghiêu Vũ hối hận, hối hận vì đã không cảm nhận
hết tấm lòng của anh, không cho anh dù chỉ một nụ cười xúc động.
Tình yêu của Đồng Tư Thành như cơn cuồng phong có sức
mạnh dời non lấp biển, chon vùi cô, làm Nghiêu Vũ nghẹt thở.
Cô cầm chiếc ấn, góc nhọn của nó đâm vào lòng bàn tay
cô đa