áu mở ở đâu?”.
“Dạ ở thị trấn cổ thành phố B, mới sửa chữa xong, ngay
cạnh khu chung cư của tập đoàn Gia Lâm. Khi nào khai trương, cháu rất mong chú
Hứa đến thăm quan”. Giọng Nghiêu Vũ bình thường, không biết do ánh đèn hay do e
thẹn, mặt cô ửng hồng.
Hứa Dực Trung kinh ngạc nhìn Nghiêu Vũ, cô lại khiến
anh nhìn thấy một khuôn mặt mới. Anh thầm hừ một tiếng, đóng kịch giỏi đến thế
là cùng! Vừa rồi nếu không phải anh đá chân cô dưới gầm bàn, bị cô dùng gót
giày cao đạp lại thì anh đã tưởng cô đúng là thục nữ e ấp.
“Ồ, nhất định rồi, nhất định rồi. À, Dực Trung này,
không phải là con đang phụ trách dự án đầu tư ở thành phố B sao? Khi nào đến đó
nhớ quan tâm Nghiêu Vũ, xem có giúp gì được không?”. Chủ tịch Hứa cười vang dặn
con trai.
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, nếu biết nhà trọ của Nghiêu
Vũ nhằm vào dự án đầu tư lần này không biết ông già có cười được không. Nhưng
anh vẫn tươi cười lĩnh giáo.
“À, tôi có cô bạn tên Đỗ Lối, hình như làm việc trong
tập đoàn Gia Lâm, Dực Trung, nghe nói anh rất thân với cô ấy?”. Nghiêu Vũ thản
nhiên mỉm cười hỏi Hứa Dực Trung.
“Cô ấy từng là trợ lý của tôi, một người bạn rất tốt”.
Bố Nghiêu Vũ bỗng nhớ ra điều gì, ông nhìn Hứa Dực
Trung, lại nhìn con gái, ánh mắt là lạ đột nhiên nhớ đến chuyện xảy ra ở thành
phố B hai năm trước, hèn gì ông thấy anh chàng Hứa Dực Trung này trông quen
quen.
Ông vui vẻ hỏi: “Ồ, thì ra đó là con gái của ông Đỗ,
phó chủ tịch thành phố B. Có nghe ông Đỗ nhắc đến... Chủ tịch Hứa, đại hội đại
biểu toàn tỉnh khai mạc sau tết Nguyên đán sẽ xem xét thông qua nghị quyết bảo
tồn thị trấn cổ, e là kế hoạch đầu tư giai đoạn hai của tập đoàn sẽ có thay
đổi. Thành phố B cũng có kế hoạch thu hút đầu tư, trùng tu toàn bộ thị trấn cổ,
tập đoàn Gia Lâm liệu có hứng thú?”.
Chủ tịch Hứa ngây người giây lát, vui vẻ đỡ lời: “Tập
đoàn Gia Lâm có dự định chuyển hướng đầu tư vào du lịch. Dực Dương đang bắt tay
vào chuẩn bị, cơ hội tốt như vậy đương nhiên không thể bỏ lỡ.
Rõ ràng, bố Nghiêu Vũ đã chuyển hướng từ “xem mặt”
sang công việc. Chủ tịch Hứa cũng vui vẻ tiếp lời.
Nghiêu Vũ lặng lẽ ngồi ăn, từ tốn và duyên dáng, không
nói gì.
Hứa Dực Trung tức sôi máu, nhìn cô từ đầu đến chân.
Anh thấy rõ ánh mắt nghi ngờ của ông phó chủ tịch tỉnh, cũng thấy rõ vẻ băn
khoăn của bố và nụ cười châm biếm của Dực Dương.
Chưa bao giờ anh hối hận như vậy. Hồi đó sao anh lại
có ý định lợi dụng Đỗ Lối để khiêu khích Nghiêu Vũ? Vừa rồi Nghiêu Vũ làm như
vô tình nhắc đến Đỗ Lối, khiên bố cô nghi ngờ anh, bây giờ anh làm thế nào
chiếm được thiện cảm của ông?
Nghiêu Vũ cố tình, cố tình trả thù anh. Hứa Dực Trung
tức tím mặt, ảo não thầm nghĩ, sau này không biết phải mất bao nhiêu công sức
để lấy lòng nhạc phụ.
Anh muốn kéo Nghiêu Vũ đi, mặc cho các vị trưởng bối
trố mắt, thu dọn “đống đổ nát” nhưng lại sợ làm sự việc thêm rối. Đành nuốt
giận, cố ăn xong bữa.
Về tới nhà, chủ tịch Hứa nghiêm giọng “hừ” một tiếng:
“Mất mặt đến thế là cùng!”. Hứa Dực Dương cũng giận dữ nhìn cậu em: “Đừng nói
với anh, cô Tiểu Vũ mà em nói chính là Tiểu vũ hôm nay!”.
“Lại còn không phải!”. Hứa Dực Trung cũng bực: “Giờ
thì hay rồi, đi xem mặt, lại gặp cả bố mẹ người ta, làm thế nào bây giờ? Em đã
nói với anh, không để em tham gia dự án đầu tư vào thành phố B, đã nói cô ấy và
Đỗ Lối mâu thuẫn như nước với lửa! Bây giờ thì hay rồi, nếu bố cô ấy phản đối,
mọi chuyện coi như công cốc”.
Hứa Dực Dương lạ lùng nhìn cậu em: “Đến bố mẹ người
yêu làm gì em cũng không biết, còn nói gì nữa?”.
Hứa Dực Trung rầu rĩ, không biết nói sao.
Vừa rầu rĩ vừa bực.
Lúc đó, Nghiêu Vũ còn ngang nhiên nhắn tin: “Dám đi
xem mặt thiên kim tiểu thư nhà người ta?”. Hứa Dực Trung cảm thấy anh đã rơi
vào lưới của cô, cái lưới này không chỉ chắc chắn mà còn quấn chặt làm anh
không thể động đậy, đầu bốc hỏa anh nhắn lại: “Định chơi xỏ anh? Cứ chờ xem anh
trị em thế nào!”.
“Đã bảo anh đừng đi, đi sẽ hối hận mà!”.
“Anh hối hận rồi, hối hận vì không bóc mẽ em ngay lúc
đó”.
“Ha ha, anh khỏi cần hối hận, hối hận cũng không kịp!
Chính thức thông báo cho anh hay, bố mẹ em kịch liệt phản đối! Lý do? Tự anh
biết”.
Hứa Dực Trung bực quá gọi điện: “Anh không biết em thù
dai đến vậy?”.
Nghiêu Vũ cười lanh lảnh: “Nhìn chung em không thù
dai, nhìn chung em chỉ tính sổ với kẻ nào nợ em”.
“Em đã hạ bệ anh?”
“Không, anh có thể rút lui bất cứ lúc nào, em không
thích ép buộc người khác”.
Hứa Dực Trung tứ phát điên, rút lui? Sao Nghiêu Vũ lại
trở mặt như vậy? “Tiểu Vũ ngày mai anh đến đặt vấn đề với bố mẹ em, khi nào
cưới em rồi, anh sẽ trị em đến nơi đến chốn!”.
“Hứa Dực Trung, anh không còn cơ hội nữa, qua Tết em
sẽ chuyển sang làm du lịch ở thị trấn cổ của em, vẫn còn vài nơi em cần đi, hẹn
lúc về gặp nhau! Ha ha!”. Nghiêu Vũ cười lảnh lót.
Hứa Dực Trung bỏ điện thoại xuống, cũng bật cười.
Đúng, anh yêu Nghiêu Vũ, cô đã mang đến cho anh vô vàn những điều mới mẻ, anh
thích để cô được tự do như cơn gió, kể cả để thói bướng bỉnh của cô thoải mái
phát tác.
Anh kể hết với bố và anh trai đầ
