ào! Nghe lời đi, xong việc anh đến với em, được không!”.
Nghiêu Vũ yên lặng một lát, nói: “Nếu là bữa tiệc làm
quen cô gái khác anh có đi không?”.
Hứa Dực Trung khẽ cười: “Em ghen à?”.
Nghiêu Vũ thầm nghĩ, không ghen mới là lạ: “Đúng là đi
gặp mặt chứ? Không được đi”.
Hứa Dực Trung thở dài, đành nói thật: “Tối nay bố anh
mời ông Trần, phó chủ tịch tỉnh, đúng là có ý để hai bên xem mặt, anh buộc phải
đi. Dù gì cũng không thể để bố anh mất mặt! Hai gia đình biết nói gì. Đừng trẻ
con nữa! Ông già anh đã hạ lệnh, tối nay kiểu gì anh cũng phải đi”.
Nghiêu Vũ tức tối, nghĩ một lát nói: “Anh đi đi, đi
rồi đừng hối hận”.
“Ối! Anh biết, bây giờ em là con sư tử cái rơi vào hũ
dấm[1'>!”. Hứa Dực Trung vô cùng
đắc ý, chưa bao giờ thấy Nghiêu Vũ ghen như vậy.
[1'>
Trong tiếng Hán, từ “ăn dấm” nghĩa là ghen.
Cúp máy rồi, Nghiêu Vũ càng tức. Đi xem mặt! Nhớ lại
lời Đỗ Lối, “Nhà họ Hứa sẽ lựa chọn con gái vị quan chức kia”, cô cười ranh
mãnh, Hứa Dực Trung, tối nay anh chết chắc rồi!
Sườn núi Bắc Sơn có một khu trung tâm hội nghị. Buổi
tối, Hứa Dực Trung cùng bố, anh trai, chị dâu đã có mặt từ sớm ở căn phòng đặt
trước. Trước đó bố anh đã nhấn mạnh, cô con gái ông phó chủ tịch rất giống mẹ, xinh
đẹp đoan trang, một khuê nữ đích thực. Anh không biết thế nào chỉ cười cười
ngồi nghe.
Bố mẹ Nghiêu Vũ đi vào trước.
Hứa Dực Trung cùng bố và vợ chồng anh trai đứng lên
đón khách, nụ cười lịch thiệp của anh bỗng đông cứng trên mặt.
Nghiêu Vũ mặc chiếc váy liền lông cừu màu tro, vai
choàng khăn màu vàng, đeo đôi khuyên tai lưu ly xanh biếc anh tặng, tươi trẻ,
đoan trang nhưng vẫn có vẻ tinh nghịch, chắc hẳn cô đi giày cao gót, người cao
hơn hẳn, dáng thon thả uyển chuyển, cực kì xinh đẹp tao nhã.
Đầu Hứa Dực Trung réo ù ù, nhớ lại bộ dạng Nghiêu Vũ
sau khi cắt tóc, đầu mùa hè năm ngoái.
Tối nay rõ ràng cô đã trang điểm, tinh tế, mới mẻ và
đẹp đến mức khiến anh thấy xa lạ. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô trang
điểm ở khoảng cách gần như vậy. Nghiêu Vũ lễ phép chào bố và anh chị Hứa Dực
Trung, nhưng tuyệt đối không nhìn anh một lần.
Cô là Nghiêu Vũ ư? Nghiêu Vũ nằm trong lòng anh, giận
hờn, vùng vẫy đấm đá anh? Hứa Dực Trung nhăn nhó cười, con người mấy tiếng
trước còn ghen tuông ầm ỹ trong điện thoại, không cho anh đi dự bữa tiệc này,
chớp mắt đã thay đổi đến mức anh không thể nhận ra.
Chủ tịch Hứa rất hài lòng về cô con gái ông phó chủ
tịch tỉnh. Dung mạo xinh đẹp, phong thái đoan trang, lễ độ, duyên dáng mà không
điệu đà, hình ảnh hoàn hảo của con gái một gia đình có trí thức, có giáo dục.
Ông cười nói với bố cô: “Phó chủ tịch Trần, con gái ông thật xinh đẹp, đoan
trang, phải chăng là giống phu nhân? Tốt nghiệp khoa Văn, sau này nhất định sẽ
là một tác gia lớn”.
Đoan trang? Bố cô nén cười, khiêm tốn nói: “Đâu bằng
hai công tử của quý gia, tài năng ngời ngời, nghe nói đều làm việc ở tập đoàn
Gia Lâm?”.
“Vâng, cháu lớn Dực Dương là tổng giám đốc, cháu nhỏ
Dực Trung là phó tổng. Đã đến lúc tôi để đầu gối được nghỉ ngơi rồi”. Chủ tịch
Hứa cười ha hả, thâm tâm ông rất hãnh diện về hai cậu con trai.
“Vậy ư, Dực Trung phụ trách công việc gì?”. Bố Nghiêu
Vũ ôn tồn hỏi. Lúc này tai Hứa Dực Trung ù đặc cơ hồ chẳng nghe thấy gì, anh
đang điên đầu vì Nghiêu Vũ. Đã từng suy đoán mãi, nhà Nghiêu Vũ ở số 70 đường
Đình Vân, đó là khu nhà dành cho quan chức thành phố, nhưng không ngờ cô chính
là con gái ông phó chủ tịch tỉnh. Tại sao cô không theo họ Trần của bố mà lại
lấy họ Nghiêu của mẹ? Hóa ra bố cô vốn là bí thư thành ủy thành phố B. Bây giờ
anh mới hiểu vì sao cô và Đỗ Lối biết nhau rõ như vậy, cũng lập tức đoán ra
phần nào uẩn khúc giữa cô và Đỗ Lối.
Đỗ Lối từng nói, chuyện gì Nghiêu Vũ cũng biết! Đúng,
đúng là chuyện gì cô cũng biết, Hứa Dực Trung cảm giác mình đã bị cô đùa giỡn.
Nghiêu Vũ tỏ ra không quen anh, khách sao và xa lạ.
Trước khi đến đây cô đã biết mọi chuyện nhưng không nói với anh, để anh trở tay
không kịp. Tại sao? Tại sao cô dấu diếm như vậy? Muốn thử thách anh ư? Đầu anh
rối tung, nhưng vẫn phải cố giữ thái độ trang trọng lịch thiệp.
“Dực Trung!”. Hứa chủ tịch ý tứ nhắc cậu con trai đầu
óc đang để đâu đâu, “Phó chủ tịch Trần hỏi con”.
Hứa Dực Trung bối rối ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt thông
tuệ, uy nghiêm nhìn anh vẻ thăm dò.
Đây chính là ông bố đôn hậu, đáng yêu, tính tình có
lúc hơi trẻ con mà Nghiêu Vũ từng nói?
Đáng yêu ư? Hứa Dực Trung chưa nhìn ra, chỉ cảm thấy
đôi mắt ông cực kì sắc sảo, tinh anh.
Nghiêu Vũ thừa hưởng khí chất của mẹ, cả hai đều thanh
lịch ung dung.
“Dực Trung chủ yếu phụ trách mảng quảng cáo và kế
hoạch, cũng đảm nhận một số công việc đột xuất khác”. Hứa Dực Dương thấy cậu em
tâm thần bất an, vội nhanh nhẹn đỡ lời. Bố Nghiêu Vũ cười, gật đầu: “Cả hai anh
em đều giỏi giang. Không như cô con gái này của tôi, suốt ngày rong chơi chẳng
biết làm gì”. Nói như vậy nhưng mắt ông nhìn cô đầy âu yếm.
“Nghiêu Nghiêu bây giờ đang làm gì?”.
Nghiêu Vũ nhỏ nhẹ đáp: “Thưa chú, bây giờ cháu đnag
chuẩn bị mở quán trọ”.
“Ồ, ch