bây giờ với Trương Lâm Sơn thì khác. Cô luôn thận trọng, chỉ sợ anh
bị ảnh hưởng. Không dám gọi điện cho anh vào ban đêm, cho anh tự do nhất để lựa
chọn. Tất cả chỉ vì yêu anh, vì muốn giữ chặt trái tim anh.
Nhưng cô buồn, buồn vô hạn. Cho dù cô níu kéo, muộn
mấy Trương Lâm Sơn cũng phải về nhà. Yêu cô bao nhiêu anh vẫn nhớ còn có Tuệ
An.
Đỗ Lối cảm thấy cô có thể hi sinh tất cả vì anh, một
mình chịu đựng tất cả, nhưng tối nay Trương Lâm Sơn đã khơi lại mọi nỗi đau khổ
trong cô. Anh siết cô vào lòng, nhắm mắt: “Tại sao? Tại sao anh lại không gặp
em sớm hơn?”. Anh nâng mặt cô, hôn như mưa. Không cần nói gì, sự bộc phát của
cơ thể đã nói lên tất cả.
Tuệ An chạy xuống tầng, lại đứng sững, nhìn về phía
cổng chung cư tĩnh mịch hi vọng thấy ánh đèn xe của chồng. Cô lau nước mắt,
loạng choạng quay về, lại dọn tất cả những thứ đã chuẩn bị lên bàn, thay bộ váy
ngủ lúc trước, lên giường đi nằm. Miệng mơ màng mỉm cười, nghĩ đến lúc về nhà,
nhìn thấy những thứ này, chồng cô nhất định sẽ cảm động, nhất định.
Đêm đó, Hứa Dực Trung đã cầu hôn Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ chỉ hỏi anh một câu: “Tại sao anh không
trách em giấu anh mọi chuyện?”.
“Cái đó anh không bận tâm, cũng không phải không bận
tâm, mà bởi vì điều kiện bây giờ không cần anh bận tâm cái đó”.
“Xin lỗi! Thực ra em vẫn nhìn nhận quá xấu về con
người”.
“Vậy nếu anh không có tiền, em có bận tâm không?”.
“Có chứ, nhưng em biết, nếu không có tiền, anh sẽ đi
kiếm, sẽ cùng em đi kiếm. Dực Trung, trước nay em vẫn cho rằng điều kiện thế
nào thì sống như thế. Chỉ cần như vậy”.
Hứa Dực Trung thở một hơi dài: “Lấy anh không tốt ư?”.
“Không tốt!”, Nghiêu Vũ bật cười, “Em không thể hãnh
diện”.
Hứa Dực Trung làm điệu bộ ngất xỉu: “Thì cứ tiếp tục
bắt nạt anh là em có thể hãnh diện, anh giơ tay hàng!”.
“Dực Trung, sau này anh vẫn sẽ trêu em cười như vậy
chứ?”.
“Cái đó anh không dám chắc, nếu em đảm bảo cứ ngốc nghếch
như vậy, anh nghĩ cũng không khó”.
Nghiêu Vũ không biết chuyện của Tuệ An và Thiên Trần.
Valentine năm nay cô chìm nghỉm trong hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi luôn miệng
cười ngốc nghếch.
Nỗi đau xót xâm chiếm lòng
anh, Trương Lâm Sơn hiểu, cán cân trong lòng anh đã nghiêng về Đỗ Lối. Cô và
anh giống như hai bánh xe răng cưa, từng mắt xích đều vừa khớp.
Tim Thiên Trần đã cháy thành tro từ khi chia tay với
Tiêu Dương. Cô cảm thấy giữa cô và Lâm Hoài Dương không có gì để nói, họ giống
như hai đường thẳng song song có thể bình ổn sống bên nhau, giống như đường ray
tàu hỏa, có thể vươn rất dài, rất xa nhưng mãi mãi không bao giờ gặp nhau.
Gần sáng Trương Lâm Sơn về đến nhà. Đèn phòng khách
vẫn sáng, sắc trời sáng dần làm nhạt ánh đèn. Anh biết đó là vì Tuệ An sợ khi
anh về, trong nhà tối om, cảm giác không hay. Nếu anh không về, đèn sẽ sáng
suốt đêm.
Anh tắt đèn, thấy thức ăn đậy trong lồng bàn, mở ra
nhìn, sống mũi cay cay. Trước giờ Tuệ An không biết nấu ăn, nhưng trên bàn toàn
những món anh thích… Anh không hề biết cô đã học nấu ăn, học nấu những món anh
thích.
Anh lấy bát đũa ngồi xuống gắp vài miếng thức ăn, thức
ăn đã nguội hết, tan trong miệng không rõ vị gì.
“Lâm Sơn, anh về rồi à?”. Tuệ An dụi mắt đứng ở cửa
phòng ngủ.
Mái tóc hơi rối, thân hình quyến rũ, mắt mơ màng,
Trương Lâm Sơn buông đũa đi đến. Tuệ An ôm anh nũng nịu: “Em đợi anh mãi! Bế em
đi!”. Trương Lâm Sơn cuối xuống bế cô, chiếc váy lụa mềm dán vào người, lộ ra
cơ thể mảnh mai. “Sao lại gầy đi rồi?”.
“Anh không về, đêm nào em cũng thức giấc, không ngủ
được”.
“Hôm nay cuối tuần, không phải đi làm, ngủ thêm chút
nữa nhé”. Trương Lâm Sơn bế cô lên giường, định quay đi,
Tuệ An kéo anh lại: “Em muốn anh ôm em ngủ”.
Trương Lâm Sơn bối rối, lòng nhớ tới Đỗ Lối, miệng lại
dỗ dành Tuệ An: “Anh ở phòng khách, không đi đâu, ở nhà với em”.
Tuệ An nhất định không chịu.
Trương Lâm Sơn ngồi tựa đầu giường, Tuệ An sung sướng
dịch lại gần, cô đã quen ôm anh, dụi vào ngực anh ngủ.
Tấm lưng trắng ngần của Tuệ An lộ ra ngoài, xương bả
vai nhô cao, Trương Lâm Sơn vuốt ve, Tuệ An mỉm cười, tay đã luồn vào áo anh.
Lúc đầu Trương Lâm Sơn không để ý nhưng động tác của
Tuệ An dần dần mạnh bạo, anh chưa kịp chuẩn bị, bên dưới đã có phản ứng.
Tuệ An ngẩng đầu nhìn anh, khẽ gọi: “Lâm Sơn!”.
Mặt cô mềm như nước mùa xuân, mắt long lanh, dây váy
ngủ màu hồng lặng lẽ tuột ra, để lộ bờ vai mảnh dẻ, chiếc váy vừa trễ xuống, bó
chặt ngực cô. Trương Lâm Sơn ngơ ngẩn nhìn.
Tuệ An nhỏm dậy, chủ động hôn anh. Anh không hề biết
là vợ mình lại có khát khao như vậy. Với một chút hiếu kì, với kích thích mãnh
liệt của cảm quan, anh bị Tuệ An dẫn dụ, ham muốn bất ngờ bùng lên.
Đã lâu không làm tình với vợ, trải nghiệm mới mẻ này
khiến Lâm Sơn vô cùng thoả mãn.
Nhưng phút thăng hoa qua đi, lại thấy mệt rã rời. Anh
nhắm mắt nhớ lại lời nói của mình khi rời nhà Đỗ Lối: “Em không yêu cầu, nhưng
anh muốn, đừng áy náy, đây là việc của anh”.
Nhưng bây giờ Trương Lâm Sơn lại do dự. Liếc nhìn Tuệ
An cuộn tròn trong lòng anh ngủ ngoan như con dê nhỏ. Cô là ngừơi