t, mọi điều kiện đều rất tốt. Nhưng sao có thể nói với anh như vậy.
Cúp máy, Thiên Trần bàng hoàng. Như thế này cô và Tiêu
Dương còn có thể kéo dài bao lâu?
Lâm Hoài Dương hành động rất nhanh. Ngày hôm sau đã
đến nhà Thiên Trần ăn cơm, bố mẹ bảo cô nhất định phải về.
Thiên Trần vốn định không về, nhưng Tiêu Dương gọi
điện báo, anh phải đi với Đồng Tư Thành, anh ta đang buồn vì chia tay với
Nghiêu Vũ. Cô đành phải về.
Nếu lần Tiêu Dương đến, đằng sau bầu không khí bình
yên là căng thẳng, bất an, lần này ngược lại. Bố mẹ cô thích Lâm Hoài Dương,
mọi người nói cười rôm rả, không cần Thiên Trần bận tâm tìm câu chuyện khuấy
động bầu không khí. Thiên Trần tâm trí ngẩn ngơ vẫn mỉm cười trò chuyện, không
ai nhận ra.
Đây là người bố mẹ muốn ư? Cô không thể không thừa
nhận, tảng đá đè trên ngực dường như được ném đi, cả người nhẹ bẫng.
Lâu lắm, lâu lắm rồi, Thiên Trần mới có cảm giác thoải
mái như thế. Tất cả đều tự nhiên nhẹ nhàng, Lâm Hoài Dương không cần cô chủ
động, sự lịch thiệp của anh, học vấn và hiểu biết của anh, phong độ của anh
được cả gia đình cô ưa thích.
Niềm vui của mẹ, nụ cười của bố, sự tán thưởng của họ
hàng… tất cả đều khiến Thiên Trần lầm tưởng, không có tình yêu cũng có thể sống
vui vẻ.
Mọi áp lực, khổ tâm, day dứt bấy lâu chỉ trong một đêm
đã biến mất tăm. Cô không cần bận tâm, không cần làm gì, chỉ cần vui vẻ thoải
mái.
Lâm Hoài Dương đưa cô đến nhà anh. Đó là nhà của một
kiến trúc sư. Bài trí đơn giản mà sang trọng. Hai gam màu lạnh, đen và nâu được
kết hợp tuyệt vời, tạo nên phong cách và sự hài hòa độc đáo.
Góc tường kê chiếc dương cầm, Thiên Trần mở nắp, ngón
tay lướt trên bàn phím, chuỗi âm thanh trong như tiếng nước khỏa ngân lên.
“Để anh chơi đàn cho em nghe”. Lâm Hoài Dương rất ít
nói, anh không bận tâm thái độ bình bình của Thiên Trần, bởi bản thân anh là
người trầm lặng ít lời.
Tiếng dương cầm bay bổng, ánh mặt trời đầu đông vàng
nhạt chiếu vào phòng, Thiên Trần ngồi trên đi văng, cốc nước trước mặt chờn vờn
tỏa khói. Cô lặng lẽ nhìn Lâm Hoài Dương, anh ngồi xoay lưng về phía cô, cao
lớn và thẳng tắp, hoàn toàn chăm chú, mười ngón tay thon dài lướt trên phím.
Tiếng nhạc êm tròn thấm buồn, tựa những viên đá cuội
lăn dưới ánh trăng dẫn niềm vui đi về phía vườn hoa ở mãi sâu trong rừng. Thiên
Trần trôi trong giấc mơ, từ từ nhắm mắt, để cho tiếng đàn gột rửa lòng mình, để
nó trở nên trong suốt, cuốn trôi mọi phiền não.
Giai điệu bỗng thay đổi, Lâm Hoài Dương cất tiếng hát,
đó là bài Thời thơ ấu, nhịp
điệu đơn giản, tiếng hát tròn rõ, hân hoan. Lòng Thiên Trần rung lên, cô ngồi
ngay ngắn nghe anh hát.
Tiếng ve gọi hè về trong
tán đa ven hồ, chiếc đu quay tít trên bãi cỏ, bướm nhởn nhơ rong chơi, viên
phấn trắng trong tay thầy miệt mài miết trên bảng, lũ chúng ta xốn xang chờ
tiếng trống tan trường.
…
Giọng anh trong mượt, từng câu gợi nhớ reo vui, bài
hátThời thơ ấu không
thật phổ biến, nhưng mặt Thiên Trần sáng bừng rạng rỡ. Cô ngắm nhìn Lâm Hoài
Dương, anh quả thực ưu tú hơn cô tưởng.
Cảm giác bình yên của buổi chiều hôm đó in rất sâu
trong kí ức Thiên Trần.
Cô và Tiêu Dương bên nhau, cũng rất ít lời, nhiều lúc
cô gục trên đùi anh lặng lẽ suốt buổi chiều.
Thực ra cô và Lâm Hoài Dương còn nói ít hơn. Nhưng,
với Tiêu Dương là sự yên lặng khắc khoải bởi không nhìn thấy tương lai. Còn với
Lâm Hoài Dương, cho dù không nói, vẫn ung dung, vô lo vô nghĩ. Bởi vì vừa ý bố
mẹ hai bên.
Thiên Trần bỗng hốt hoảng, cảm thấy sắp không cưỡng
lại được Lâm Hoài Dương. Cô đã nói với Tiêu Dương, nhưng anh cơ hồ không bận
tâm, không lo lắng. “Ờ, anh biết rồi, đừng nghĩ nhiều”.
Câu trả lời như vậy, cô thật sự không hiểu.
Nghĩ lại, rốt cuộc cô muốn Tiêu Dương nói thế nào? Anh
còn có thể nói gì? Thiên Trần biết, chỉ cần cô gật đầu, cô và anh có thể công
khai kết hôn. Nhưng cô không thể, có phải cô muốn Tiêu Dương tỏ ra lo lắng?
Trong khi Thiên Trần ủ dột, Nghiêu Vũ cũng đang sầu
não ở thành phố B.
Cô nhận loạt bài viết về thị trấn cổ cho tạp chí du
lịch, bài đầu tiên sẽ viết về thị trấn cổ dưới chân núi Vân Đỉnh. Từ nhỏ lớn
lên ở đó, cô đã quá quen thuộc thị trấn này, tất cả những thị trấn cổ cô từng
đến, hầu như đều được khai thác phục vụ du lịch, còn ở đây, do giao thông không
thuận, nên vẫn còn giữ được diện mạo thiên nhân hợp nhất của một thị trấn cổ.
Không cần xem tư liệu, không cần đi tham quan lại, nhắm mắt cũng biết con phố
nào vẫn còn những người phụ nữ ngồi dệt chiếu cói, con phố nào có quầy bánh
điểm tâm làm thủ công nổi tiếng.
Thị trấn cổ có bảy vị thánh, tám phong cảnh lớn, trong
mỗi căn nhà ở đây đều có thể nhìn thấy những viên gạch cổ từ thời nhà Hán, có
cả những bác thợ khắc gỗ, khắc đá, làm gạch gốm. Khuôn viên mỗi gia đình đều bố
cục theo phong thủy, những căn nhà gỗ thời Minh – Thanh kết cấu hình chữ Phúc,
chữ Đa, chữ Chu, còn rất nhiều. Mấy chục vạn chiếc cửa sổ hoa chạm khắc những
nhân vật cát tường, như ý trong truyền thuyết, nhuốm màu thời gian đẹp mê hồn.
Từng có câu thơ viết: