ầm tưởng,
không có tình yêu, cuộc sống vẫn thoải mái.
Thành phố A dự định xây một kiến trúc biểu tượng cao
hơn một trăm mét, mô hình thiết kế sẽ ra mắt công chúng trong cuộc họp báo hôm
nay. Thiên Trần đi phỏng vấn, bất ngờ phát hiện Viện trưởng Viện thiết kế,
Trương Lão cũng có mặt, liền đi đến chào. Trương Lão là kiến trúc sư thiết kế
kiến trúc biểu tượng đó, là bạn thân của bố mẹ Thiên Trần, có thể nói ông chứng
kiến Thiên Trần lớn lên.
Thiên Trần phỏng vấn làm ông rất vui, mới được hai
câu, ông đã gọi: “A Dương! Đến đây!”.
Thiên Trần giật mình, đưa mắt nhìn ra, một chàng trẻ
tuổi mặt sáng sủa rất bảnh trai đi đến: “Chào thầy!”.
“Thiên Trần, A Dương là học trò của bác, rất có năng
lực, thiết kế lần này chủ yếu là ý tưởng của A Dương, cháu nên dành nhiều lời
khen cho cậu ấy”.
“Chào cô, tôi là Lâm Hoài Dương”.
“Chữ Dương là mặt trời phải không?”
“Không, là cây dương”. Lâm Hoài Dương lịch thiệp mỉm
cười trả lời. Hàm răng trắng bóng của anh ta làm Thiên Trần lóa mắt.
Lòng nhẹ hẳn, cô đưa ra một loạt câu hỏi về ý tưởng,
nguyên lí thiết kế, đặc điểm và những điểm khó của công trình.
Lâm Hoài Dương lặng lẽ nghe cô nói hết, mắt long lanh.
Anh ta không vội trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Thiên Trần nói liền một mạch, thở hơi gấp, sau đó nhìn
anh ta.
“Không vội, cô là người quen của giáo sư hướng dẫn
tôi, tôi sẽ từ từ giải thích rõ”. Lâm Hoài Dương thong thả nói, hắng giọng bắt
đầu trả lời.
Tư duy anh ta rất mạch lạc, từ ngữ đơn giản, giải đáp
rõ những vấn đề cô hỏi.
“Xin hỏi anh bao nhiêu tuổi?”.
Lâm Hoài Dương ngạc nhiên: “Chuyện này cũng cần hỏi
sao?”.
“Ha ha, đúng thế, nếu anh quá trẻ, đây cũng là thông
tin thú vị, tôi có thể viết bài về quá trình trưởng thành của một tiến sĩ trẻ”.
Lâm Hoài Dương chau mày, nghiêng đầu, nói nhỏ: “Hai
bảy”.
Mắt Thiên Trần lộ vẻ ngạc nhiên, mới hai bảy tuổi, hơn
cô hai tuổi đã có thành tích như thế, thật quá xuất sắc.
Bộ dạng đó của cô, rất đáng yêu trong mắt Lâm Hoài
Dương. Anh ta cười hỏi: “Còn gì nữa không?”.
“Không, cảm ơn!”. Thiên Trần lịch sự chào, rồi quay
đi.
Một tuần sau cuộc họp báo trên, mẹ Thiên Trần lại muốn
cô đi gặp một người, bà ca ngợi người này lên tận mây xanh, còn với vẻ bí hiểm
tiết lộ, người đó rất thích cô.
Thiên Trần không nói gì, cũng không có cảm giác gì,
thầm nghĩ rồi sẽ như mấy lần trước, cùng ăn với nhau bữa cơm là hết. Đến khi
Lâm Hoài Dương xuất hiện, cô mới tròn mắt kinh ngạc.
“Giáo sư Trương giới thiệu, thế nào, ngạc nhiên lắm
hả?”. Lâm Hoài Dương nhẹ nhàng nói.
Thiên Trần đỏ mặt, không thể ngờ nhân vật đó lại là
anh ta. Ăn cơm xong, các vị trưởng bối ý tứ ra về, để dành thời gian cho hai
trẻ. Trước đây Thiên Trần luôn kiếm cớ rút lui, nhưng với Lâm Hoài Dương coi
như đã quen từ trước, cô không tiện làm thế.
“Chỗ này gần nhà em, chúng mình đi dạo, nhân tiện anh
đưa em về”. Lâm Hoài Dương đi lên trước cô.
Anh ta không nhắc gì đến chuyện tình cảm sau này,
Thiên Trần coi anh ta là bạn, kể rất nhiều những chuyện buồn cười khi cô đi
phỏng vấn. Trên đường, Lâm Hoài Dương rất ít nói, nhưng thường nói mấy câu vào
lúc không khí hai bên vừa rơi vào im lặng, chẳng mấy chốc đã đến nhà.
Đây là lần đầu tiên Thiên Trần đi gặp đối tượng mà
không bị áp lực.
“Người rất được phải không?”. Mẹ cô vui vẻ hỏi.
“Rất tốt”.
“Mẹ thấy quá được, tiến sĩ, tuổi phù hợp, rất có tài,
lại hiểu biết, lịch lãm”. Mẹ Thiên Trần hết sức hài lòng với chàng trai này.
Giáo sư Đào cũng gật đầu: “Bố cũng thấy rất tốt”.
Thiên Trần nghĩ tới Tiêu Dương, lòng lại chìm xuống.
Người đó không tồi, cũng biết nói chuyện. Nhưng không phải Tiêu Dương của cô.
Cô không có tình cảm đó, như Nghiêu Vũ nói, không thấy xúc động. Đâu phải cứ
người tốt là có thể yêu.
Thấy cô không nói, mẹ lo lắng: “Cậu ta hơn Tiêu Dương
bao nhiêu lần, một đám tốt như thế nếu bỏ qua, Thiên Trần, con sẽ hối hận, hơn
nữa lần này là cậu ta nhờ Trương Lão giới thiệu, rất có thiện cảm với con”.
“Mẹ!”. Thiên Trần nói, nhìn ánh mắt hi vọng của mẹ,
câu nói lại nghẹn trong họng: “Mới gặp lần đầu, tiếp xúc nhiều mới biết”.
Mẹ cô thở phào, chỉ cần Thiên Trần không từ chối. Bà
liếc nhìn chồng, mỉm cười: “Mẹ biết, phải tiếp xúc nhiều, nhất định phải tiếp
xúc nhiều”.
Về phòng riêng, Thiên Trần ủ rũ, gọi điện cho Tiêu
Dương, điện thoại đổ chuông rất lâu, anh mới nhấc máy, hơi thở gấp. Thiên Trần
ngạc nhiêu hỏi: “A Dương, anh đang làm gì?”.
“À, không làm gì. Bên trong hơi ồn, anh ra ngoài
nghe”.
Thiên Trần hiểu, nhất định anh lại đang đánh bài, sợ
cô giận nên đi ra ngoài. Thiên Trần lại ngao ngán, Tiêu Dương như thế, sao bố
mẹ có thể chấp nhận? “Không có gì, chỉ hơi nhớ anh, hôm nay mẹ lại bắt em đi
gặp một người”.
“Ờ, biết rồi, nghỉ sớm đi. Mai anh đến đón đi ăn”.
Giọng Tiêu Dương rất bình thường, không nhận ra tâm trạng của anh.
“Vâng”. Thiên Trần không muốn giấu Tiêu Dương, những
lần gặp trước cô cũng không giấu anh, huống hồ Lâm Hoài Dương quả thật rất ưu
tú. Không biết Tiêu Dương có bận lòng, định nói với anh, nhân vật mới này có vẻ
rất đặc biệ